Thiếu nữ Việt Nam

Thiếu nữ Việt Nam
quá dễ thương

Thursday, January 29, 2026

Tham quan Nha Trang 2026 - Huỳnh Thông Thái

Nha Trang không xa lạ với tôi. Năm 1963 tôi gia nhập Không Quân Việt Nam Cộng Hoà. Từ Quân Trưòng Không Quân ở Nha Trang,  Mỹ huấn luyện tôi thành phi công quan sát năm1964. Tốt nghiệp Phi Công Quan Sát 1964, tôi được đưa về Phi Đoàn 114 thuộc Không Đoàn 62 Biên Trấn ở Peiku từ 1964 – 1965.

Năm 1965 Không Đoàn 62 Biên Trấn Pleiku, được dời vể Nha Trang và đổi tên thành Không Đoàn 62 Chiến Thuật. Cuối 1965 tôi rời Không Đoàn 62 Chiến Thuật, đi Mỹ học lái máy bay khu trục A1.

Quảng đường từ Sàigòn - Nha Trang, qua xe lửa, xe hơi và máy bay, tôi đã dẫm nát từ 1963 tới 1965. Vậy mà hôm nay 2026, từ Sàigòn tôi trở lại Nha Trang, bằng đường cao tốc  CT.01, tôi ngơ ngác như Lý Toét ra tỉnh, vì đường cao tốc CT.01 hoàn toàn mới, không có đoạn nào nhập với Quốc Lộ 1.  

Đường cao tốc CT.01, là dự án đường cao tốc Bắc - Nam phía Đông (ký hiệu CT-01) – là tuyến cao tốc xuyên suốt Việt Nam từ Bắc vào Nam, kéo dài hơn 2000 km, đi qua nhiều tỉnh, gồm cả đoạn nối TP. Hồ Chí Minh đến Nha Trang. 

Đường CT.01, đoạn từ Hồ Chí Minh theo phía Bắc, đi qua Long Thành -> Dầu Giây -> Phan Thiết -> - Vĩnh Hảo -> Cam Lâm - > Nha Trang. 

Đường CT.01 đoạn từ Hồ Chí Minh đi Nha Trang, có hai đường hầm là Hầm Nứi Vung và Hầm Dốc Sạn. 

Hầm Núi Vung, là hầm xuyên núi dài nhất trên toàn tuyến cao tốc Bắc - Nam (CT.01) ở khu vực Vĩnh Hảo - Cam Lâm. Chiều dài 2.2 km, đi qua núi Vun (tỉnh Ninh Thuận - Khánh Hoà).

Hầm Dốc Sạn, là hầm xuyên núi trên cao tốc đoạn Cam Lâm - Nha Trang. Chiều dài 700m.  

*****

Tôi dang ở Sàigòn. Bồ tèo KQ63A Nguyễn Kim, có mua ba chung cư cao cấp ở Nha Trang để đầu tư. Kiễm rủ tôi đi Nha Trang chơi năm ngày bằng xe nhà của Kiễm.

Chuyến đi nầy tôi thích quá, vì quảng đường đi, lạ với tôi. Thật ra, đường đi xa lạ về quang cảnh tôi, nhưng địa danh thì không lạ. Chẳng hạn như, từ Sàigòn đi, đến Hàm Tân, Rừng Lá. Vùng nầy ngày xưa tôi thuộc lòng. Vì ngày xưa tôi thường xuyên đến Rừng Lá căn cứ 4, căn cứ 5 để săn nai và bò rừng, bây giờ thì tôi lạc vì đường đi mới toanh!   

Khi tôi đến Nha Trang thì tôi không lạ lắm. Vì sau 1975, tôi thường xuyên đến Nha Trang bằng Air Viet Nam. Cô em BS Huỳnh Thị Kim Chi, chủ hai bịnh viện ở Bình Dương, có mua mấy villa của Vin Pearl ở Hòn Tre Nha Trang để đầu tư. Vợ chồng Bs Chi thường xuyên rủ tôi đi Nha Trang bằng máy bay.


*****

Quả đất tròn. 

Sống trong thành phố Nha Trang, tôi có hai bồ tèo cùng khoá Không Quân với tôi, đó là KQ63D Phạm Đăng Luân và KQ63D Khưu Thái Bình. Mỗi lần tôi ra Nha Trang là tôi phải gặp hai bồ tèo nầy.    

Năm 2009 bà xả tôi mất ở Mỹ. Để tang bà xả xong, tôi về Việt Nam và ra Nha Trang mướn hotel ở dài hạn để giải sầu!

Năm 2013, tôi đang ở Nha Trang, bồ tèo Bình rủ tôi đi Ninh Hoà, để Bình cho tôi coi mắt một cô. Cô nầy chồng mất, có hai con gái nhỏ.

Tôi dặn Bình đừng nói coi mắt gì hết, làm như Bình dẫn tôi di chơi rồi tình cờ ghé thăm bà con. Vậy thôi! Bình đồng ý.

Chúng tôi bước vô nhà, trời đất! Có khoảng 20 người ngồi chờ và cơm đã dọn sẵn. Tôi giật mình và sợ thất kinh. Vì tuổi nầy (U80), tôi đang chọn nghĩa địa, coi mắt vợ gì nữa. Khổ quá! 

Nhìn gia đình, tôi chưa biết ai là ai. So với tất cả, tôi thuộc hạng "đại gia có dấu huyền!". Ai cũng trẻ hơn tôi nhiều! 

Gia đình sắp tôi ngồi cạnh ông bố "vợ", mà tôi không biết. Khi gia đình giới thiệu, tôi chỉ "ú ớ", không biết gọi ông là gì vì ông trẻ quá! Khổ thiệt!   

Rồi thời gian qua mau. Tôi trở lại Nha Trang kỳ nầy với đại gia thứ thiệt KQ63A Nguyễn Kiễm. Một buổi sáng, vợ chồng Bình mời tôi và vợ chồng Kiễm đi ăn sáng ở Hotel Sheraton. 

Chúng tôi đang trong xe nhà của Kiễm, đi đến Sheraton. Tôi kể lại chuyện "ngày xưa", Bình đưa tôi đi coi mắt vợ ở Ninh Hoà. Rồi chị Bình lên tiếng, rằng ở Ninh Hoà có món bánh ướt ngon lắm. Thế là chúng tôi, ai cũng đồng ý bỏ Sheraton, đi Ninh Hoà vui hơn.

Chị Bình gọi cô cháu tên An ở Ninh Hoà và hẹn nhau gặp ở tiệm bánh ướt.

Từ trái vô: Thái, anh chị Bình, anh chị Kiễm. 
Chúng tôi bắt đầu ăn bánh ướt, nhưng cô An chưa tới.
Họ đem ra mỗi lần một chồng bánh ướt. Bánh ướt tráng rất mỏng, ăn với chả và nước mắm rất ngon. Mỗi người ăn ít nhất 10 dĩa, có người ăn 20 dĩa.   

Cô An cháu của chị Bình đến và ngồi đối diện với tôi.

Cô An ngồi xuống bàn, đối diện với tôi. Tôi đang ăn. Cô An nhìn tôi chăm chú, rồi cô nhìn Binh và hỏi "sao ... giống...". Tôi linh cảm và lên tiếng "giống anh coi mắt vợ năm xưa phải không?" Cô An gật đầu! Chuyện coi mắt vợ nầy, chị Bình hoàn toàn không biết vì lúc bấy giờ chị Bình còn đi làm bên Mỹ, chưa về Việt Nam. 
Trời đất! Quả đất tròn! Chuyện coi mắt vợ, tôi đã kể trong xe và ai cũng biết rồi. Ai cũng giật mình. Kiễm và tôi kêu lên, trời! 12 năm rồi mà cô An vẫn nhớ!

Tôi hỏi cô An, rằng lúc vô mâm ngồi ăn, cô ngồi chổ nào tôi không nhớ? Cô An nói, em và chồng em là ông bà mai, dắt anh đi coi mắt mà. Tôi lật đật đứng dậy, chạy tới ôm vai ông bà mai, chụp hình. Thật là quả đất tròn!
Cô An cho biết cô dâu hụt năm xưa, lấy chồng rồi. Tôi lau nước mắt!

Ông bà mai dẫn tôi đi coi mắt vợ ở Ninh Hoà Nha Trang 2013.

Từ trái vô: Chiến (bạn Kiễm), Thái, Bình.
Từ phải vô:  Luân, Kiễm.
Tôi đãi cơm tối ở nhà hàng Làng Ngon Nha Trang. 

Từ phải vô: Chị Bình, Bình, Thái, Chiến.
Từ trái vô: Thắng (bạn Kìễm), chị Thắng, chị KIễm, Kiễm, Luân. 

./.


Tuesday, January 27, 2026

Saturday, January 24, 2026

Những Tổ Chim Kỳ Lạ và phức Tạp Nhất Trên Thế Giới


Click vào video để xem Những Tổ Chim Kỳ Lạ và phức Tạp Nhất Trên Thế Giới.

Friday, January 23, 2026

Một Người Đi - Đông Trang


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Một Người Đi/Ca sĩ Đông Trang
 

Monday, January 19, 2026

Tiết lộ kinh hoàng từ Musk - ST

 Tiết lộ kinh hoàng từ Musk - ST

 
Anh bạn Raymond từ Hồng Kông gửi cho một bài viết. Xin dịch và chia sẻ cùng các bạn. Vừa qua, Musk và Dr. Peter Diamandis đã có một cuộc phỏng vấn chuyên sâu kéo dài ba tiếng đồng hồ, chứa đầy thông tin. Xin gửi ngài những gì tôi ghi chép để tham khảo. Điều lẽ ra là một cuộc thảo luận về triển vọng tương lai đã biến thành một cuộc thảo luận rộng lớn, không bị kiểm duyệt, với việc Musk tiết lộ những quan điểm mang tính cách mạng như lộ trình của Trí tuệ Nhân tạo Tổng quát (AGI), cuộc cạnh tranh AI giữa Mỹ và Trung Quốc,
 <!>
Thậm chí cả những tuyên bố như "đừng tiết kiệm cho hưu trí" và "bác sĩ robot sẽ hoàn toàn vượt trội so với con người trong ba năm nữa, khiến việc học y trở nên vô nghĩa." Tôi đã dành cả buổi sáng để xem video và muốn chia sẻ một số điểm chính nổi bật nhất:

1. Trí tuệ Nhân tạo đang tiến bộ nhanh hơn tưởng tượng; nó sẽ vượt qua tổng số trí tuệ của toàn nhân loại cộng lại vào năm 2030.

Ở đầu cuộc phỏng vấn, người dẫn chương trình Peter đã hỏi Musk, "Tại sao anh lại lạc quan như vậy?" Musk không trả lời trực tiếp mà thay vào đó đưa ra một nhận xét thậm chí còn ấn tượng hơn: "Chúng ta không đang hướng tới điểm xuất phát; chúng ta đã sống ở điểm xuất phát rồi."

Anh giải thích rằng tốc độ tiến bộ của AI nhanh đến mức anh kinh ngạc nhiều lần mỗi tuần—cứ khi anh nghĩ rằng một bước đột phá nào đó là đáng kinh ngạc, thì một bước đột phá đáng kinh ngạc khác lại xuất hiện hai ngày sau đó; đây là sức mạnh của sự tăng trưởng theo cấp số nhân. Musk dự đoán rằng Trí tuệ Nhân tạo Tổng quát (AGI) sẽ đạt được vào năm 2026, và đến năm 2030, trí tuệ của AI sẽ vượt qua tổng trí tuệ của toàn nhân loại. Đúng vậy, không phải vượt qua bất kỳ cá nhân nào, mà là vượt qua tổng trí tuệ của toàn nhân loại; con người cuối cùng sẽ không còn là loài thông minh nhất trên Trái đất nữa.

2. Bác sĩ robot sẽ vượt trội hơn các bác sĩ phẫu thuật hàng đầu trong 3 năm tới, khiến việc học y trở nên vô nghĩa

Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là dự đoán từ lĩnh vực y tế: trong vòng ba năm, robot Optimus sẽ trở thành bác sĩ phẫu thuật giỏi hơn bất kỳ con người nào—lưu ý, không phải chỉ "gần bằng" hay "đủ gần", mà là vượt trội hơn các bác sĩ phẫu thuật hàng đầu. "Trong tương lai, mọi người sẽ được tiếp cận với các dịch vụ y tế tốt hơn so với những người siêu giàu hiện nay," Musk tuyên bố.

Tại sao lại nhanh như vậy? Bởi vì bác sĩ robot có lợi thế tăng trưởng theo cấp số nhân gấp ba lần: thứ nhất, tăng trưởng theo cấp số nhân về khả năng trí tuệ nhân tạo; thứ hai, tăng trưởng theo cấp số nhân về hiệu năng chip; và thứ ba, tăng trưởng theo cấp số nhân về sự khéo léo của các thiết bị điện cơ. Nhân ba đường cong cấp số nhân này lại với nhau sẽ tạo ra tốc độ tăng trưởng bùng nổ như tên lửa.

Musk nói thêm rằng, điều quan trọng hơn là kinh nghiệm của robot có thể được tích lũy, với tất cả các robot cùng chia sẻ một cơ sở kiến thức: 10.000 robot phẫu thuật sẽ sở hữu kinh nghiệm của 10.000 robot. Chúng có thể nắm bắt chính xác mọi chi tiết của các bệnh nhân khác nhau, các trường hợp cấp cứu khác nhau, các biến chứng khác nhau, và thậm chí cả trong toàn bộ phổ ánh sáng, bao gồm cả tia hồng ngoại, tia cực tím và tia X; hơn nữa, chúng sẽ không bị phân tâm bởi những cuộc tranh cãi với người thân vào đêm trước, cũng như sẽ không mắc lỗi do mỏi tay sau bốn giờ phẫu thuật liên tục.

Cuối cùng, Musk thậm chí còn thẳng thắn tuyên bố, "Việc học trường y bây giờ là vô nghĩa."

3. Cuộc cạnh tranh AI Mỹ-Trung: Sức mạnh tính toán của Trung Quốc sẽ vượt xa các khu vực khác, ba lợi thế cốt lõi áp đảo

Nói về cuộc cạnh tranh AI Mỹ-Trung, Musk đã nói ra một sự thật mà nhiều người không dám nói: Dựa trên xu hướng hiện tại, Trung Quốc sẽ vượt xa các khu vực khác về sức mạnh tính toán AI. Anh đưa ra ba lý do chính:

Lợi thế điện năng vượt trội

Đến năm 2026, sản lượng điện của Trung Quốc sẽ đạt gấp ba lần so với Hoa Kỳ. Trung Quốc đã bổ sung 500 terawatt-giờ điện vào năm ngoái, trong đó 70% đến từ năng lượng mặt trời. Musk không khỏi phàn nàn, "Cứ như thể họ đã nghe hết những gì tôi nói rồi lập tức thực hiện vậy."

Khoảng cách thế hệ chip đang thu hẹp; Định luật Moore đã lỗi thời.

Từ 3nm xuống 2nm, hiệu năng chip chỉ cải thiện 10%, nghĩa là Định luật Moore đã lỗi thời, và lợi thế về chip của Mỹ đang giảm dần, tạo điều kiện thuận lợi hơn cho Trung Quốc bắt kịp.

Khả năng thực thi vượt trội

Musk thẳng thắn tuyên bố: "Tôi đã chứng kiến quá nhiều kỹ sư Trung Quốc; khi nhu cầu rõ ràng, tốc độ và quy mô thực thi của họ là không thể tưởng tượng nổi."

Anh dự đoán rằng cuộc cạnh tranh AI cuối cùng sẽ diễn ra giữa XAI, Google và Trung Quốc.

4. Đừng tiết kiệm cho hưu trí! Tiền bạc có thể không còn quan trọng trong 10-20 năm nữa

Đây là tuyên bố gây sốc nhất trong cuộc phỏng vấn: "Đừng tiết kiệm cho hưu trí."

Musk giải thích rằng trong 10-20 năm nữa, hoặc tất cả chúng ta sẽ không còn tồn tại, hoặc tiền bạc sẽ không còn quan trọng nữa. Nhiều người lo lắng rằng AI sẽ gây ra nạn thất nghiệp, nhưng Musk đã đề xuất một khái niệm mới - "thu nhập cao phổ quát" (không phải lỗi chính tả của "u hi"). Đây không phải là "thu nhập cơ bản phổ quát" do chính phủ ban hành, mà là một sự thay đổi cơ bản hơn trong logic kinh tế: khi tốc độ tăng trưởng sản lượng hàng hóa và dịch vụ vượt quá tốc độ tăng trưởng cung tiền, nó sẽ dẫn đến sự sụp đổ giá cả. Nói một cách đơn giản, trí tuệ nhân tạo và robot sẽ đưa chi phí sản xuất xuống gần bằng không, làm cho mọi thứ trở nên cực kỳ rẻ và cho phép mọi người dễ dàng có được hàng hóa và dịch vụ mà họ muốn.

Tuy nhiên, anh cũng cảnh báo rằng 3-7 năm tới sẽ rất hỗn loạn: chúng ta sẽ đồng thời trải qua những thay đổi triệt để, biến động xã hội và sự thịnh vượng to lớn—một giai đoạn chuyển tiếp không thể tránh khỏi. Nếu không điều nào trong số này xảy ra, điều đó cho thấy chúng ta phải đối mặt với những vấn đề lớn hơn nữa—chẳng hạn như sự phát triển trí tuệ nhân tạo trì trệ hoặc sự sụp đổ của nền văn minh.

5. Năng lượng mặt trời là câu trả lời duy nhất! Ba bước để đạt được tự do năng lượng cho con người

Về năng lượng, lập trường của Musk vô cùng kiên định: "Mặt trời chiếm 99,8% khối lượng của hệ mặt trời. Việc tiến hành phản ứng tổng hợp hạt nhân trên Trái đất giống như tạo ra băng ở Nam Cực—chúng ta có một lò phản ứng hạt nhân khổng lồ miễn phí cách mặt đất 930.000 dặm, tại sao lại phải xây dựng một cái nhỏ hơn trên Trái đất?"

Anh đã vạch ra kế hoạch ba bước để sử dụng năng lượng mặt trời:

Bước 1: Tăng gấp đôi hiệu suất của lưới điện hiện có

Các nhà máy điện có một lượng lớn công suất nhàn rỗi vào ban đêm, nhưng lại không đủ điện năng trong giờ cao điểm ban ngày. Giải pháp là sử dụng pin Mega Pack của Tesla để lưu trữ điện năng dư thừa vào ban đêm và giải phóng nó vào giờ cao điểm ban ngày, trực tiếp tăng gấp đôi sản lượng năng lượng mà không cần xây dựng bất kỳ nhà máy điện mới nào.

Bước 2: Phóng các vệ tinh AI chạy bằng năng lượng mặt trời vào không gian

Không gian giống như ban ngày suốt 24/7, khiến việc sử dụng năng lượng mặt trời hiệu quả nhất. Sẽ cần khoảng 8.000 lần phóng, mỗi giờ một lần, để hoàn thành việc triển khai trong vòng một năm.

Bước thứ ba: Xây dựng nhà máy sản xuất vệ tinh trên Mặt Trăng

Để thu năng lượng mặt trời trên quy mô lớn, việc phóng từ Trái Đất là không đủ. Giải pháp tối ưu của Musk là xây dựng một nhà máy trên Mặt Trăng, sử dụng vật liệu có sẵn để sản xuất vệ tinh, và sau đó phóng chúng trực tiếp vào quỹ đạo từ Mặt Trăng.

Musk khẳng định một cách chân thành: "Đây là sự nâng cấp thực sự của nền văn minh nhân loại."

Kết luận cuối cùng: Tiền tệ của tương lai về cơ bản là năng lượng.

Kết thúc cuộc phỏng vấn, Musk đã đưa ra một tuyên bố đáng nhớ: "Tiền tệ của tương lai về cơ bản là năng lượng - với năng lượng, bạn có thể điều khiển trí tuệ nhân tạo, bạn có thể tạo ra bất cứ thứ gì và thay đổi thế giới vật chất."

Anh cũng thừa nhận rằng mình từng rất bi quan, thậm chí đã đề xuất làm chậm quá trình phát triển trí tuệ nhân tạo trong một số trường hợp, nhưng cuối cùng nhận ra: thay vì là một người ngoài cuộc bi quan, tốt hơn hết là nên là một người tham gia lạc quan. Đây là điều mà tôi đã nghiêm túc nỗ lực thực hiện – với hy vọng giúp nhiều người hơn nữa bắt kịp thời đại./.
 

Sunday, January 18, 2026

Qua Ngõ Nhà Em - Hoàng Hải

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Qua Ngõ Nhà Em/Ca sĩ Hoàng Hải

Wednesday, January 14, 2026

ĐIỆU VÍ DẶM LÀ EM - PHẠM THUỲ DUNG

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm ĐIỆU VÍ DẶM LÀ EM /Ca sĩ PHẠM THUỲ DUNG

Sunday, January 11, 2026

Nghề mạo hiểm: đi săn 'ngón tay quỷ Lucifer'

 

Nghề mạo hiểm: đi săn 'ngón tay quỷ Lucifer'


Christmas 2022 tôi đang ở Đài Loan với gia đình con gái. Đêm hôm đó, chúng tôi đi ăn hải sản ở chợ đêm ở Đài Loan và tôi có thấy Ốc Cổ Ngỗng nầy bày bán, nhưng tôi không có ăn, vì lúc bây giờ tôi chưa biết ốc nầy, tiếc ghê! tth

Các thợ lặn phải liều lĩnh, chấp nhận đánh đổi mạng sống hoặc tay, chân mình để bắt đằng hồ hay còn gọi là ốc cổ ngỗng (percebes) từ vùng duyên hải tây nam của Bồ Đào Nha, Costa Vicentina.

Ốc cổ ngỗng hay Ốc móng rùa.

NGuồn hình ảnh, Tim E. White

Đằng hồ, hay còn gọi là ốc cổ ngỗng (percebes) là món hải sản ngon, hiếm có. Để hiểu được tại sao nhà hàng tính tiền tôi 100 euro một đĩa đằng hồ - thứ ốc biển có hình dài như cổ ngỗng, mà ở Bồ Đào Nha người ta gọi là 'những ngón tay quỷ Lucifer' - tôi đã dành một ngày với những người đàn ông dũng cảm, những người dám đánh đổi mạng sống và chân, tay mình để bắt được chúng từ vùng bờ biển cực tây nam của nước này, Costa Vicentina.

 

NGuồn hình ảnh, Tim E. White

Được so sánh với ngón tay quỷ bởi những đoạn thân dài trông giống hình ngón tay và những 'bàn chân' có hình giống các vết cắt kim cương, đằng hồ chỉ sinh sống trên các tảng đá ở vùng gian triều đại dương (ocean intertidal zone - là khu vực nằm trong khoảng mực nước lên, xuống theo thủy triều), nơi những cơn sóng đập vào, đem đến cho chúng nguồn thức ăn là đám sinh vật phù du. Chúng là loài sinh vật không thể nuôi nhân tạo, lại sống ở vùng biển dữ, cho nên khét tiếng là gây nguy hiểm cho những thợ lặn muốn mò bắt. Loài ốc cổ ngỗng tuy cũng có ở một số nơi khác trên thế giới như Canada, nhưng được coi là đặc sản hiếm quý của Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Do món này rất được ưa chuộng và rất được giá, sản vật mà người địa phương đôi khi gọi là 'nấm cục của biển cả', cho nên cánh thợ lặn luôn tranh thủ lúc thời tiết yên ả để đi lặn bắt.

NGuồn hình ảnh, Tim E. White

"Ngay cả hôm thời tiết xấu trên biển thì vẫn kiếm được khá hơn một ngày đẹp trời ngồi trong công sở," Ferrnado Damas (hình), một thợ lặn chuyên bắt đằng hồ nói. Hồi 19 năm trước, ông đã từ bỏ công việc hấp dẫn, có thu nhập cao của mình, nhà thiết kế công nghiệp, để toàn tâm chuyển sang làm thợ lặn đằng hồ. "Đại dương đầy những sự ngạc nhiên tuyệt diệu."

NGuồn hình ảnh, Tim E. White

Để bắt đằng hồ, thợ lặn phải trèo xuống dưới những vách đá hoặc nhảy từ trên thuyền xuống. Người ta vẫn chưa đồng ý được với nhau là cách nào ít nguy hiểm hơn cách nào. Những người trèo xuống 100m vách núi bằng sợi dây để đục bắt đằng hồ bám chắc vào bề mặt vách đá khi thủy triều xuống thì có nguy cơ bị ngã, hoặc bị những con sóng lớn đánh văng, va đập vào đá. Cách kia thì thợ lặn cần neo thuyền ở vị trí cách vách đá một khoảng an toàn vào lúc thủy triều đã lên một chút, rồi bơi tới chỗ bề mặt vách đá, và phải tính toán thời điểm thích hợp để đục bắt đằng hồ theo độ lên xuống của thủy triều.

NGuồn hình ảnh, Tim E. White 

Thợ săn đằng hồ cần làm việc theo từng cặp để đảm bảo an toàn, và người này cần hết sức tin tưởng trao gửi sự sống của mình cho người kia, Damas, người từng lặn cùng một thợ lặn trẻ hơn là Tiago Craca trong suốt hơn 6 năm, nói. Họ tạo thành một cặp hoàn hảo, cùng quyết định xem lúc nào là an toàn để đi lặn, và ngày nào là ngày nên đi. "Cậu ấy chỉ bằng phân nửa tuổi tôi, vậy mà đã cứu mạng tôi," Damas nói. "Hôm đó, trong đầu tôi nghĩ đầy những chuyện khác. Bạn không thể lo lắng về chuyện này chuyện kia được - sẽ rất nguy hiểm nếu bạn không tập trung. Tôi đã không nhìn thấy một ngọn sóng cồn lớn, và bàn chân tôi bị kẹt trong một khe đá nứt. May mắn là Tiago phát hiện ra rằng tôi đã ở dưới nước quá lâu, nên cậu ấy nhảy xuống tìm."

NGuồn hình ảnh, Tim E. White 

Tại Bồ Đào Nha, việc săn đằng hồ được quản lý rất chặt chẽ, và toàn bộ các hoạt động lặn đều được kiểm soát từ thị trấn Villa do Bispo (trong hình), nơi đặt trụ sở của hiệp hội đằng hồ Bồ Đào Nha, Associacao Dos Marisqueiros Da Vila Do Bispo. Chỉ có 80 giấy phép lặn được cấp mỗi năm; hầu hết các thợ lặn đều sinh sống ở đây hoặc ở thị trấn duyên hải Sagres gần bên. Chợ các địa phương ở Sagres là nơi duy nhất các thợ lặn được phép bán đằng hồ hợp pháp cho các chủ nhà hàng và các nhà cung cấp. Mỗi thợ lặn không được bắt quá 15kg đằng hồ mỗi ngày, với giá bán đạt mức từ 30 đến 60 euro một kg, tùy vào chất lượng và kích cỡ, theo Paulo Barata, chủ tịch hiệp hội.

NGuồn hình ảnh, Tim E. White 

Bất chấp các quy định ngặt nghèo, việc săn bắt trộm đằng hồ vẫn diễn ra. Đây là một ngành màu mỡ và cảnh sát biển thì không thể tuần tra khắp nơi. Đây cũng là một ngành làm ăn bí mật; ngay cả các thợ lặn được cấp phép cũng không chia sẻ thông tin về việc họ đã hay sẽ lặn bắt ở đâu, bởi món đặc sản này là thứ hiếm, quý, khó kiếm. Một tay săn bắt trộm ở chợ cá thị trấn duyên hải Portimão, cách Sagres 55km về phía đông, nói: "Tôi chẳng quan tâm tới luật lệ. Costa Vicentina thuộc về nhân dân chứ không phải chính quyền. Đằng hồ là máy rút tiền của chúng tôi trên biển. Chúng tôi có quyền đi rút tiền của mình."

 

NGuồn hình ảnh, Tim E. White

Hỏi về những thứ phiền toái quanh món này cũng là chuyện bình thường, nhưng nếm thử nó rồi thì bạn sẽ có đủ các câu trả lời. Hãy tưởng tượng một buổi chiều lười biếng nằm trên bãi biển trong dịp đi nghỉ: mặt trời bắt đầu lặn và ánh sáng lấp lánh trên mặt đại dương. Đó chính là vị của đằng hồ. Chỉ có một cách duy nhất để ta xơi được món ngón tay quỷ này - đó là dùng ngón tay, theo Sergio Meudes, viên quản lý tại nhà hàng Marisqueira Azul tại Lisbon, nơi thỉnh thoảng phục vụ món đằng hồ trong thực đơn. Bạn cần tóm thật chắc cái càng sặc sỡ của nó, rồi bẻ lôi phần thịt từ cái cổ dai như cao su ra. "Phần việc tiếp theo thì dễ rồi - ăn thôi!" ông nói.

NGuồn hình ảnh, Tim E. White

Người dân Bồ Đào Nha hầu như đều đồng thuận rằng chỉ có một cách duy nhất để chế biến món đằng hồ một cách đúng điệu: bỏ nó vào nước muối đang sôi trong khoảng thời gian không quá mức cần thiết để đọc lời cầu nguyện Kinh Lạy Cha (Lord's Prayer). "Ngay cả khi bạn cầu nguyện rất chậm rãi thì cũng không bao giờ cần quá một phút," Adriano Lemes, bếp trưởng của Marisqueira Azul nói. "Sau đó, dùng thìa xúc nó bỏ vào đá lạnh để kết thúc quá trình nấu nướng. Chớ bỏ thêm bất kỳ gia vị gì, đặc biệt là không cho bất kỳ loại nước xốt nào vào," ông nhấn mạnh. Và bạn chớ dại nhắc tới chuyện đầu bếp danh tiếng của Anh Gordon Ramsay từng có lần dọn món đằng hồ với xốt kem. Dân địa phương mà nghe được thì họ sẽ lập tức vung tay lên mà gào rằng 'falando como um verdadeiro idiota', mà dịch thanh thoát ra thì có nghĩa là 'đúng là thằng ngu!' 

BẢI CỦA TÁC GIẢ

 PIET VAN NIEKERK.



Friday, January 9, 2026

Tuesday, January 6, 2026

1945: 24 Nữ Tù Binh Nhật Quỳ Gối Chờ Tử Hình – Kẻ Thù Đến, Nhưng Không Mang Theo Súng

Click Vào Đây - 1945: 24 Nữ Tù Binh Nhật Quỳ Gối Chờ Tử Hình – Kẻ Thù Đến, Nhưng Không Mang Theo Súng

Monday, January 5, 2026

Nếu Người Chẳng Còn Thương - Hoàng Hải

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Nếu Người Chẳng Còn Thương/Ca sĩ Hoàng Hải

Friday, January 2, 2026

Mẹ Tôi - Cao Xuân Thanh Ngọc

Mẹ Tôi

Cao Xuân Thanh Ngọc


Mẹ tôi được sinh ra trong một gia đình khá giả tại Vĩnh Điện, Quảng Nam và rất được cưng chiều! Chuyện là như vậy-ông bà ngoại trước đó có 4 cậu con trai liên tục, khi bà ngoại mang thai mẹ, ông bà ngoại cứ thấp tha thấp thỏm, ông ngoại là thương gia, đang làm ăn phát đạt, sợ sinh ra thêm cậu con trai nữa thì không tốt, ngày bà ngoại vượt cạn, và sinh ra mẹ, bà cố và ông bà ngoại mừng ghê lắm! Cho nên mẹ được cưng từ khi mới lọt lòng! Mẹ lớn lên trong tình thương yêu của dì Hai và bốn cậu, ai cũng thương cô em gái út của gia đình!
Mẹ nổi tiếng ở Vĩnh Điện là một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc dài đen huyền và đã làm biết bao nhiêu chàng trai Phố Cổ ngẫn ngơ! Thế rồi, trong một lần đại đội thám báo của ba hành quân ngang qua nhà ngoại, người đại đội trưởng thám báo đó với vóc dáng của chàng trai Võ Bị oai hùng, với một chút phong sương của bụi đất miền xa còn vương trên áo trận đã làm “ai đó” động lòng. Mỗi khi đoàn xe nhà binh nào ngang nhà, người “thiếu nữ ấy” lại đưa mắt dõi trông theo với lời chúc cầu an lành cho người đang xông pha ngoài trận chiến… Chỉ ít lâu sau, ba đã trở thành thành viên của dòng họ “Trần Xuân” của gia đình mẹ.
Mẹ đi theo ba về Long Khánh...Rất nhiều lần mẹ đã kể cho chúng tôi biết lý do tại sao gia đình chúng tôi lại “trôi dạt” về vùng quê hẻo lánh này với rừng cao su ngút ngàn, với những rẫy cà phê và vườn cây ăn trái…Mẹ còn giải thích cho chúng tôi hiểu nghĩa của câu nói mà chúng tôi thấy rất khó nhớ: “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu”…Đại khái là sống trong gia đình phải theo cha, nghe lời cha mẹ, lập gia đình phải phụ thuộc theo chồng… Bà ngoại nói: “Có chồng thì phải theo chồng, chồng đi hang rắn, hang rồng cũng phải theo!”. Thế là mẹ phải theo ba về “hang rắn” Long Khánh vì lúc bấy giờ, ba đang đóng quân ở đó.
Thị trấn Xuân Lộc với “nắng bụi, mưa bùn sình” và chiến trận thì như gần sát đâu đây: Rừng Lá, Định Quán, đường bộ về Sài Gòn, đi Đà Lạt thỉnh thoảng lại bị nổ mìn, những chiếc xe đò bị lật đổ ngã nghiêng, gây thương vong cho bao người dân vô tội. Rồi hằng đêm tiếng đạn pháo kích ì ầm. Mẹ bảo ba lúc nào cũng mặc quân phục để dễ vào ra doanh trại, và cứ thế, mẹ tôi luôn sống trong phập phồng lo sợ, hằng đêm chỉ biết cầu xin cho ba tôi được bình an.
Ba là sinh viên sĩ quan Đà Lạt nên rất gan dạ. Từ những mặt trận nảy lửa ở miền Trung, rồi miền Tây của vùng chiến thuật, và sau đó về Sư Đoàn 18 Xuân Lộc — địa danh nổi tiếng với cuộc chiến lẫy lừng cuối cùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, trước giờ rã ngũ 1975.
Mẹ đâu có ngờ cuộc đời của mẹ thay đổi quá nhiều khi mẹ quyết định đi theo ba, lao theo những thăng trầm của đất nước, nhiều lúc tưởng như là quá sức chịu đựng của một người đàn bà yếu đuối. Tháng Sáu năm 1975, ba đi tù “cải tạo”, trước khi ba đi, ba chỉ biết an ủi mẹ: “em hãy thay anh lo cho đàn con, anh sẽ rán về sớm với mấy mẹ con!” Vậy mà ba đi biền biệt, họ nói, chỉ một vài tuần thôi, nhưng sau này, mẹ mới biết là họ chỉ lừa ba và tất cả những vị quân dân cán chính...ngày này qua tháng nọ, rồi một năm, hai năm...ba bị đổi trại tù từ Long Giao, suối Máu, Yên Bái, Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh, Hoàng Liên Sơn… những chuyến thăm nuôi của mẹ không phải mà dễ được thực hiện! Mẹ phải chuẩn bị cả mấy tháng trời mới được, phần vì phải kiếm cách buôn bán đủ thứ để có ít tiền mua thức ăn cho ba, tôi vẫn nhớ hoài món mắn ruốt mẹ xào với tóp mỡ thịt heo, mẹ bỏ thêm xả và ớt vào...mẹ nói món này dễ làm, giữ được lâu, rất dễ ăn và cũng là một món thức ăn tuyệt vời vào những ngày mùa đông lạnh buốt ở ngoài Bắc!
Những ngày tháng ba đi tù, hình ảnh của mẹ lúc đó làm tôi chợt nhớ tới bài thơ nổi tiếng của Trần Tế Xương mà tôi đã được học qua:
Quanh năm buôn bán ở ven sông,
Nuôi đủ năm con với một chồng.
Lặn lội thân cò khi quãng vắng,
Eo sèo mặt nước buổi đò đông
Một duyên hai nợ âu đành phận,
Năm nắng mười mưa dám quản công…

Sau năm 1975, mẹ được tiếp tục làm giáo viên cho trường tiểu học tại Long Khánh, có lẽ nhờ vậy mà các chị em chúng tôi được học hành tử tế. Dù bận rộn trăm công nghìn việc hằng ngày, một mình lo cho đời sống gia đình, mẹ vẫn không quên kèm dạy cho chúng tôi học bài, làm bài… Người cha thân yêu vắng nhà 10 năm, hoàn cảnh đưa gia đình tôi vào chổ bế tắc. Mẹ đã thu xếp mua được một căn nhà nhỏ bằng ván pháo binh xinh xắn làm chổ trú ngụ cho mấy mẹ con, mẹ bỏ được mấy bộ bàn để mở lớp dạy thêm buổi sáng, vừa để chăm sóc cho lũ nhỏ chúng tôi, buổi chiều lên lớp dạy trường công ở ngay thị trấn.
Mẹ con chúng tôi sống được tiện nghi ấm cúng trong căn nhà đó được vỏn vẹn 6 tháng. Vào một ngày cuối tháng 3, mẹ đang đứng giảng bài ở lớp, bỗng một thanh niên hàng xóm hộc tốc chạy vào báo tin: “Nhà của cô giáo đang bị cháy lớn, người hàng xóm nấu cám heo, cháy bén qua, nhà ván bốc cháy nhanh quá, cửa khóa chặt, không thấy các con của cô đâu…”. Mẹ tôi sững người, hai chân như muốn quỵ xuống, chỉ một đoạn đường ngắn, mẹ chạy không muốn nổi, một cô giáo chở mẹ bằng xe đạp, chạy nhanh về đám cháy. Mẹ tôi như điên dại, vừa khóc vừa tuyệt vọng, gọi tên các con và cứ muốn nhảy vào ngọn lửa tàn nhẫn đó Mọi người ôm giữ chặt mẹ lại, vừa lúc đó có một cậu bé học trò chạy đến bảo: “Con cô giáo đang ở nhà em, tụi nó sợ quá rúc trốn dưới gầm bàn”. Nghe được, mẹ mừng quá, tưởng như vừa được sống lại, và chạy đến ngôi nhà gần đó đón chúng tôi. Chị Hai tôi bảo với mẹ nhà cháy nóng, con dắt các em và bồng bé út chạy ra, thấy người ta chạy đến đông quá, con sợ mất đồ, nên khóa cửa lại. Trong nước mắt, mẹ xoa đầu chị và nhoẻn miệng cười.
Sau trận hỏa hoạn, mẹ con tôi hầu như trắng tay, ngay cả áo quần mùng mền, tiền bạc tất cả đều bị thiêu rụi, không biết rồi đây sẽ sống ở đâu và ra sao?
Về sau này, nghe mẹ kể lại, chiều hôm đó, cô Hiệu Trưởng đã quyết định đưa mẹ con chúng tôi về trường ở tạm. Các cô giáo bận rộn tiếp khách đến thăm hỏi mẹ con tôi khi nghe tin hỏa hoạn. Một phụ huynh ở gần trường đem cho một chiếc chiếu mới trải ở văn phòng nhà trường, mẹ tôi ngồi bệt xuống đất ôm chúng tôi vào lòng như những bảo vật quý giá nhất của mẹ. Cứ thế, mẹ ngồi sững ra không một giọt nước mắt.
Các thầy cô giáo của trường lăn xăn xách nước cọ rửa một phòng học bỏ trống lâu nay, và kê ở góc phòng hai bục gỗ, trải chiếu làm chỗ ngủ cho chúng tôi. Các thầy cũng không quên kê 1 bàn học sinh kế cửa sổ và phía ngoài 1 bàn khác để chúng tôi có thể bước vào, bước ra cho tiện việc sinh hoạt hằng ngày. Các sư cô ở tịnh xá thì đem cho mùng mền, còn các phụ huynh học sinh và bạn bè người cho túi gạo, người chai nước mắm. Các cô giáo đã nhận nấu cho mẹ con tôi bữa cơm tối thật tươm tất. Tình người thật thắm thiết trong cơn hoạn nạn, thật xúc động biết bao, ân tình đó của bà con Long Khánh mẹ con tôi nhớ mãi…
Sau này mẹ bảo tối hôm đó nằm bên các con trên bục gỗ, mẹ mới hiểu được ý nghĩa của 4 chữ “màn trời chiếu đất” thật thấm thía mà trước kia tuy có đọc qua mà mẹ chưa hề quan tâm đến, và mẹ không bao giờ ngỡ mình lại có thể rơi vào những cay đắng này.
Vào năm tôi được 2 tuổi, theo mẹ kể lại, tôi bị bệnh sốt xuất huyết nặng, bệnh viện Long Khánh bó tay vì ở đấy không đủ thuốc men và phương tiện y khoa để trị liệu cơn bệnh hiểm nghèo vì bị muỗi chích đó. Bệnh viện đã khuyên mẹ tôi chuyển gấp về bệnh viện nhi đồng Sài Gòn. Thời đó, bệnh viện không có xe chuyển bệnh về Sài Gòn, thế là mẹ tôi để chị ở bệnh viện trông em, mẹ về nhà dắt mấy anh chị tôi gởi các nhà hàng xóm, thu xếp một xách nhỏ áo quần cho mẹ con, rồi bồng tôi ra đón xe đò, lúc đó đã hơn 7 giờ tối, trời lại bắt đầu lất phất mưa…
Về Sài Gòn đã một đêm, một ngày, trình bày đầy đủ giấy tờ mà tôi vẫn chưa được nhập viện, mẹ vẫn trải chiếu nằm ngồi lê la ở hành lang để chờ được gọi vào khám bệnh. Các bác sĩ và y tá thì bận rộn trong phòng cấp cứu, trẻ con và gia đình từ các tỉnh đổ về bệnh viện càng lúc càng đông, cha mẹ sốt ruột ôm con trong lòng, người mẹ nào cũng mắt mũi đỏ hoe, chỉ biết chườm đá, thoa chanh cho con, thỉnh thoảng lại nghe tiếng chân chạy nhanh vào phòng chăm sóc đặc biệt, tiếng người lớn khóc gọi y tá, bác sĩ ầm ĩ: “Cô ơi, bác sĩ ơi, cứu con tôi… ”. Mẹ tôi cuối cùng không còn bình tĩnh được nữa, cố đưa mắt tìm kiếm một người quen biết nào trong những bóng áo trắng đang bận rộn kia, nhưng chẳng có ai, mẹ tôi tuyệt vọng cố tìm một khuôn mặt hiền từ, thông cảm trong số các y tá và bác sĩ… Nhìn tôi mắt nhắm nghiền và đang nóng sốt cao độ, mẹ tôi nước mắt ràn rụa, ôm chặt tôi vào lòng, cầm chặt tờ hồ sơ bệnh lý đưa cao cho một vị bác sĩ vừa từ phòng săn sóc đặc biệt bước ra. Mẹ tôi tức tưởi ôm lấy chân vị bác sĩ không cho ông bước đi: “Bác sĩ ơi, xin ông cứu dùm con tôi!”. May quá, bác sĩ dừng lại, nhìn qua cháu, rồi nhìn vào tờ khai bệnh lý, đọc tên tôi: “Cao Xuân…,” bác sĩ hỏi mẹ, có bà con với ông Cao Xuân Vỹ không? Không ngượng ngùng, mẹ tôi đáp ngay: “Dạ là bác của cháu!” Thế là bác sĩ ra dấu mẹ tôi bồng tôi vào phòng khám đặc biệt. Sau những chẩn đoán của bác sĩ, mẹ tôi thấy được nét không ổn trên mặt vị bác sĩ, ông viết toa bảo mẹ tôi lên lầu 3, mua gấp 2 bịch máu, mẹ tôi với đôi chân run lập cập vì mất bình tĩnh, chạy lên mấy bục cấp cầu thang, mấy lần suýt té, vừa chạy đi, vừa cầu nguyện Đức Quán Thế Âm… Đem máu về, mẹ tôi thấy bác sĩ và 2 cô y tá đang đứng cạnh giường tôi, bên cạnh giường là một xe đẩy nhỏ có lót khăn trắng, sắp một số dao kéo, bác sĩ và các y tá đều đang đeo găng tay. Một y tá đón mẹ tôi ở cửa phòng bệnh, họ không cho mẹ vào phòng săn sóc đặc biệt, cô báo cho mẹ: “Mạch của cháu lặn hết rồi, bác sĩ đang tiểu phẩu để tìm cách chuyền nước biển và máu trên trán và dưới chân cho cháu…”. Mẹ tôi chợt nấc lên khóc, vừa lo và thương tôi quá, mẹ tôi cảm thấy tủi thân, liền úp mặt vào hai bàn tay, gục đầu xuống lan can lầu bệnh viện, đau đớn và cô đơn, mẹ tôi thầm gọi tên ba tôi trong nước mắt…
Những ngày kế tiếp, bác sĩ và y tá luôn lẩn quẩn bên tôi viết toa và chích thuốc cho tôi. Mẹ tôi rối rít cám ơn bác sĩ và các cô y tá. Các cô y tá nhìn mẹ tôi dịu dàng và nói: “Chị yên tâm, bác sĩ có dặn tụi tôi phải lo cho cháu, vì là người nhà của bác sĩ!”. Sau này, mỗi lần nhắc lại chuyện trong lúc bối rối, vì bệnh tình nguy kịch của tôi, mẹ đã nói dối tôi là cháu của ông Cao Xuân Vỹ. Đến nay, chúng tôi vẫn mong có một dịp nào đó, được gặp ông và kể lại chuyện tôi đã được một vị bác sĩ cứu sống chỉ vì tôi may mắn có cái họ: “Cao Xuân… ”.

Mẹ thường hay kể với đàn con, từ ngày ba bị đưa đi “cải tạo”, tự nhiên mẹ trở nên mạnh mẻ và tràn đầy nghị lực! Dường như sự lo lắng cho đàn con dại đã không cho phép mẹ bị bệnh hay gục ngã trước bất cứ chuyện gì! mọi thử thách mẹ đều vượt qua và gượng đứng dậy được! Nhưng sức người có hạn, có một lần, mẹ bệnh sốt nặng cần nhập viện, đó là lần đầu tiên mẹ bệnh nặng như vậy. Căn nhà lụp xụp của sáu mẹ con ở cũng hơi xa bệnh viện, chị hai và chị Trúc phải nấu cháo đem vô cho mẹ ăn, mặc dù mẹ nói các con đừng lo, mẹ sẽ mau khỏe thôi...ngày hôm sau, tai nạn lớn lại ập đến, trên đường lái xe đạp đi thăm mẹ, vì đường xá đất đỏ gập ghềnh, chị hai đã không giữ vững được tay lái, hai chị em bị té xuống...cái giỏ đựng cháo và một bình thủy đựng nước sôi đổ ập vào chân của chị Trúc, lúc đó chị hai khoảng 18 tuổi và chị Trúc khoảng 15 tuổi, hai chị em quýnh lên khi chị Trúc khóc oà lên và nói “nóng chân của em quá!” Theo phản xạ, chị hai kéo cái quần ra, tưởng là sẽ giúp cho em đỡ nóng, nào ngờ, vừa kéo ra là nguyên cả lớp da, từ đầu gối cho đến gót chân của chị Trúc bị kéo theo! Chị Trúc bị phỏng nặng! Sau khi mẹ nghe tin dữ, mẹ dường như hết bệnh và bỏ tất cả chạy về nhà với con! Cả một bắp vế phía sau chân phải của chị bị tróc hết da để lại phần thịt đỏ hỏn, rất dễ bị nhiễm trùng nếu lo không khéo, da bị kéo lại và chị có thể bị tật nguyền suốt đời! Suốt 2 tháng sau đó, chị Trúc phải nằm im một chỗ, phước đức của gia đình, có một bác y tá của thời VNCH, bác rất quý ba mẹ, chị được bác đến nhà chăm sóc vết thương mỗi ngày! Cho đến bây giờ, nếu nhìn kỹ, tôi vẫn thấy vết thương phỏng nước sôi trên chân của chị Trúc!

Gia đình tôi đã trải qua một khoảng thời gian khổ cực tột cùng, nhưng sự chịu đựng đáng khâm phục của ba suốt 10 năm trong những trại tù cộng sản, và với sức mạnh phi thường của mẹ, mẹ đã nuôi nấng và hy sinh cả cuộc đời của mẹ cho gia đình, sự hy sinh đó dường như quá sức chịu đựng cho một đời người! Giờ đây, chúng tôi đã yên bề gia thất, tôi chỉ cầu xin ơn trên cho ba mẹ được sức khỏe tốt để an hưởng tuổi già bên con cháu của mình!


Mẹ và Dì Hai-chị Cả của Mẹ
./.


Thursday, January 1, 2026

Thursday, December 25, 2025

Wednesday, December 24, 2025

Tuesday, December 23, 2025

Merry Christmas 2025 and Happy New Year 2026

 


Kính chúc Quý Anh Chị KQ63D và gia đình, cùng thân bằng quyến thuộc và bạn hữu xa gần,
Mùa Giáng Sinh vui v, Năm Mới sức khoẻ, may mắn và thịnh vượng.

KQ63D Huỳnh Thông Thái

Thursday, December 18, 2025

THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU - Phạm Thuỳ Dung

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU/Ca sĩ Phạm Thuỳ Dung 

Monday, December 15, 2025

TRUMP MUỐN XÓA SỔ CHÂU ÂU và Sự Cáo Chung Của Thế Giới Đại Tây Dương


Nguồn Nhà Trắng

TRUMP MUỐN XÓA SỔ CHÂU ÂU và Sự Cáo Chung Của Thế Giới Đại Tây Dương 

Bản di chúc của một lục địa đang bị bỏ rơi — nhìn từ một người đã sống gần 40 năm ở châu Âu.
NGUYỄN QUỐC BẢO 

Tôi sống gần bốn mươi năm ở châu Âu. Tôi đã chứng kiến một lục địa đi từ tự tin đến hồ nghi, từ thịnh vượng đến mệt mỏi, từ vai trò trung tâm của phương Tây đến vị trí bị chính đồng minh quan trọng nhất xem là gánh nặng. Khi Donald Trump công bố “Chiến lược An ninh Quốc gia” mới, loại châu Âu khỏi tâm điểm chiến lược của Mỹ, điều đó không chỉ là sự thay đổi chính sách. Nó là dấu ấn cho sự cáo chung của toàn bộ trật tự Đại Tây Dương — một trật tự đã định hình thế giới suốt bảy thập niên. 

Trump không phá châu Âu; ông chỉ nói thẳng điều mà Washington đã nghĩ từ lâu: châu Âu đã tự đánh mất sức mạnh, ý chí và tương lai của chính mình. Nga không cần chiến thắng; chỉ cần Mỹ rời đi là đủ. Và khi Mỹ rút lại lịch sử, châu Âu buộc phải đối diện với câu hỏi mà gần 40 năm sống ở đây khiến tôi day dứt nhất:

 Không có Mỹ, châu Âu là gì trong thế kỷ XXI? 

 1

 KHI MỘT LỤC ĐỊA NGHE TIẾNG XOÁ SỔ TỪ BÊN KIA ĐẠI TÂY DƯƠNG

Đến những khoảnh khắc trong lịch sử mà một lục địa bỗng nghe thấy tiếng gọi của sự cáo chung, không phải từ kẻ thù ở biên giới, không phải từ những đoàn xe tăng trườn qua đồng cỏ, mà từ một đồng minh từng được xem là trụ cột cho sự tồn tại của mình. Châu Âu đã trải qua nhiều thế kỷ như thế, những năm đen tối thời Hitler, địa ngục Verdun, bóng ma Mussolini, sự sụp đổ của Áo-Hung, chiến tranh Balkan, nhưng trong tất cả những biến cố đó, họ chưa bao giờ phải nghe câu nói này từ Washington: “Châu Âu đang đi sai đường. Và chúng tôi không muốn lục địa ấy thay đổi nữa.” 

Câu nói của Trump, lửng lơ, như một lời răn, như một bản cáo phó đọc sớm. Nhưng sâu hơn, nó không chỉ là một lời cảnh báo. Nó là dấu hiệu của một quyết tâm âm thầm đang định hình cả thế kỷ XXI, Hoa Kỳ muốn cắt dây với châu Âu. Không chỉ tạm thời, mà cấu trúc. Không chỉ chiến lược, mà bản thể. 

Châu Âu từng là cái nôi văn minh của Mỹ; giờ đây Mỹ muốn rũ bỏ châu Âu như một kẻ nợ đời, như một gánh nặng văn hóa và đạo đức, như một lục địa đã quên cách tự vệ, đã quên cách sinh sản, đã quên chính mình. Từ khi nào lịch sử có thể quay đầu nhanh đến vậy? Từ khi nào những giá trị chung của Tây phương — dân chủ, tự do, lý tính — lại trở thành gánh nặng bị chính nước Mỹ coi là bệnh lý? 

Khi Trump ký vào “New National Security Strategy” mới, đó không còn là một văn bản kỹ thuật. Nó là một bản tuyên ngôn triết học, đầy hằn học và chủ ý, một tuyên bố, kỷ nguyên Đại Tây Dương đã kết thúc. Châu Âu — cái nôi của Khai sáng — giờ chỉ còn là một vật trang trí cũ, được giữ lại trên kệ chỉ vì lịch sử chưa quyết định dọn dẹp.

Nếu nhìn lịch sử rộng hơn, người ta sẽ thấy Trump không phải một hiện tượng lẻ. Ông chỉ là tiếng nói dữ dội nhất của một chuyển dịch thầm lặng đã diễn ra hơn ba thập niên, sự mệt mỏi của Mỹ đối với vai trò “bảo mẫu toàn cầu”. Sau năm 1945, Mỹ xem mình là kiến trúc sư của trật tự thế giới, còn châu Âu là đứa con trưởng thành nhưng yếu đuối, cần được che chở. Nhưng từ Afghanistan đến Iraq, từ gánh nặng NATO đến khủng hoảng người tị nạn, Mỹ dần hiểu châu Âu không chỉ là một đối tác, mà là một gánh nặng chiến lược: già nua, chia rẽ, thiếu khả năng quân sự, thiếu ý chí phòng thủ, và ngày càng theo đuổi một thứ đạo đức siêu hình mà Washington coi là xa rời thực tế. 

Trong mắt Trump, và cả một phần lớn tầng lớp chiến lược gia Mỹ, châu Âu không còn là trung tâm của thế giới, mà chỉ là một bán đảo địa chính trị nằm vắt vẻo giữa Nga và Đại Tây Dương. Người ta không còn nhìn Paris, Berlin hay Rome như những thủ phủ quyền lực, mà như những thành phố bảo tàng, đẹp nhưng suy tàn, giống một tấm postcard màu trầm phai, mang theo quá nhiều ký ức và quá ít nghị lực.

Khi Trump nói “châu Âu phải coi chừng”, ông không nói về kinh tế, cũng không nói về văn hóa. Ông đang nói về sự sống còn. Điều khiến các thủ đô châu Âu bàng hoàng không phải giọng điệu của ông, mà là sự thật nghiệt ngã, Hoa Kỳ không còn muốn bảo vệ châu Âu khỏi Nga. Thậm chí, trong tài liệu chiến lược mới, Nga không còn được xếp vào nhóm “đối thủ”. 

Với Mỹ dưới thời Trump, Nga không phải mối đe dọa. Nga là một thực thể to lớn nhưng vô hại, một đế chế cũ đang cố níu lại bóng dáng của mình bằng những chiến thuật vụn vặt. Mối đe dọa — theo Trump — lại nằm ở châu Âu, một lục địa mà ông xem là tự hủy, tự hoại, và để nhập cư, dân số, ý thức hệ “tiến bộ” làm biến đổi nền tảng dân chủ.

Trong khung nhìn đó, Nga đột nhiên trở thành một người “hiền lành”, một nạn nhân của “sự kiêu ngạo châu Âu”. Và Trump đã làm điều mà Nga mơ suốt nhiều thập niên: xoá bỏ sự đồng thuận rằng Nga là mối đe dọa số 1 của phương Tây. Chỉ trong một văn bản ba mươi trang, ông đã làm thay đổi 70 năm chiến lược an ninh. 

Không có phát súng nào nổ, nhưng cả một trật tự sụp đổ trong im lặng. 

Châu Âu hiểu ngay lập tức đây không phải là sự thay đổi ngẫu hứng. Đây là bước đầu tiên của chiến lược “xoá sổ châu Âu” mà Washington muốn thực hiện, không phải bằng bom đạn, mà bằng cách cắt bỏ sự bảo trợ. Một châu Âu không có Mỹ là một châu Âu buộc phải đối diện với Nga mà không có ô dù, buộc phải tự phòng vệ mà không có công nghệ, buộc phải quyết định vận mệnh mà không có tấm khiên. 

Và chính lúc ấy, Kremlin mỉm cười. 

Không phải nụ cười kiêu ngạo, mà là nụ cười của kẻ đã đợi ngày này suốt nhiều thập niên. Nga hiểu rất rõ, một châu Âu không có Mỹ là một châu Âu không biết làm gì. Một con thú lớn nhưng đã già, mất răng, mất móng. Một lục địa của nguyên tắc, của luật pháp, của điều lệ, nhưng không còn sức mạnh thô. Và Putin hiểu sâu hơn nữa:, châu Âu — khi bị bỏ lại một mình — sẽ sụp đổ vào chính những đường nứt bên trong nó. 

Những đường nứt ấy không phải mới xuất hiện. Chúng nằm trong cấu trúc của Liên minh châu Âu: Đức và Pháp không còn chung tầm nhìn; Ý, Hy Lạp, Tây Ban Nha mang những vết thương nợ nần và dân túy; các nước Baltic lo sợ Nga; Hungary và Slovakia nghiêng về Moscow; Ba Lan nghiêng về Washington; và toàn bộ lục địa thì bị chia đôi giữa “mở cửa” và “đóng cửa”, giữa “giá trị” và “bản sắc”. 

Với chỉ một văn bản chiến lược, Trump không chỉ làm lung lay NATO; ông kích hoạt quá trình phân rã sâu hơn của châu Âu. 

Có một sự thật mà không ai ở Brussels muốn thừa nhận, châu Âu chưa bao giờ tự đứng được. Từ năm 1945, châu Âu được nuôi trong bình yên do Mỹ chi trả, lớn lên trong trật tự Mỹ dựng, và trở thành cường quốc kinh tế dưới ô bảo hộ Mỹ. Châu Âu là đứa trẻ được nuôi lớn trong hòa bình, và vì điều đó, châu Âu không còn nhớ cách tự vệ. 

Tệ hơn nữa, châu Âu ngây thơ tin hòa bình là trạng thái mặc định của thế giới. Thương mại sẽ cứu vãn tất cả. Lý trí sẽ vượt qua bạo lực. Một ngày nào đó, Nga sẽ trở thành “đối tác”. Trung Quốc sẽ “hội nhập”. Và Mỹ sẽ luôn ở đó, với tàu chiến, với căn cứ, với ngân sách quốc phòng, để bảo đảm họ ngủ yên. 

Trump bóc ra sự ngây thơ đó bằng một câu nói đơn giản: “Không.” Không — chúng tôi không xem Nga là kẻ thù. 

Không — chúng tôi không trả tiền để bảo vệ châu Âu nữa. 

Không — chúng tôi không tin EU có thể là đối tác chiến lược. 

Không — chúng tôi không muốn lục địa này thay đổi theo hướng mà các người đang đi. 

Đây là điều chưa từng có trong lịch sử phương Tây, một tổng thống Mỹ tuyên bố châu Âu là vấn đề, không phải giải pháp.

Và điều đáng sợ nhất cho châu Âu không phải là Mỹ quay lưng, mà là Mỹ đã chọn Nga 

— không phải chọn làm đồng minh, mà chọn làm “đối trọng mềm”, một đối tác có thể giúp Washington tái thiết thế giới theo kiểu “hai cực mềm” thay vì “đa cực hỗn loạn”. 

Nga nhỏ, Nga yếu, Nga già, nhưng Nga mang một lợi thế mà Washington cần: Nga không đe dọa Mỹ. Nga không cạnh tranh kinh tế. Nga không có ý định bá chủ toàn cầu. Nga có thể trở thành đại diện cầm chân châu Âu, để Mỹ rảnh tay hướng về Trung Quốc — đối thủ thật sự. 

Trong một thế giới mà Mỹ coi Trung Quốc là kẻ phải đối đầu, châu Âu trở thành kẻ có thể bỏ lại giữa đường. Không phải vì ghét, mà vì vô dụng. Không phải vì thù hận, mà vì không còn giá trị chiến lược. 

Từ đó, lời giải thích cho nụ cười của Kremlin trở nên rõ ràng, Nga không cần thắng ở Ukraine; Nga chỉ cần Mỹ bỏ rơi châu Âu. Một khi dòng máu nối Đại Tây Dương bị cắt, châu Âu sẽ tự phân rã, tự tranh cãi, tự trôi về những bản sắc cũ, và cuối cùng tự dẫn mình vào thế yếu nhất trong suốt 70 năm.

Khi đó, Nga không cần đánh; Nga chỉ cần chờ. 

Châu Âu sẽ tự tan.                                                                                


KHI CHÂU ÂU ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH: SỰ SUY TÀN CỦA MỘT LỤC ĐỊA GIÀ 

Nếu muốn hiểu vì sao Trump đủ tự tin để tuyên bố châu Âu “đang đi sai đường”, ta phải nhìn lại một sự thật khó chấp nhận: châu Âu đã đánh mất chính mình từ rất lâu rồi. Có những nền văn minh không bị tiêu diệt bởi ngoại bang, mà bị bào mòn từ bên trong bởi sự tự mãn, bởi niềm tin sai lầm hòa bình là di sản vĩnh viễn, lý trí đã chiến thắng bản năng, những cái bóng đen của lịch sử sẽ không bao giờ trở lại.

Sau 1945, châu Âu bước vào giai đoạn huy hoàng nhất: kinh tế phục hồi, phúc lợi xã hội mở rộng, các định chế dân chủ ổn định. Nhưng chính lúc đó, sự suy tàn đã bắt đầu. Một lục địa được nuôi dưỡng trong bình yên quá lâu sẽ quên sức mạnh không phải từ sách luật mà từ ý chí tồn tại. Và một xã hội chỉ sống bằng những nguyên tắc trừu tượng sẽ không còn biết cách đối phó với những lực lượng thô bạo đang trỗi dậy ở ngoại vi. 

Cái chết của châu Âu không bắt đầu từ Trump, không bắt đầu từ Nga, cũng không bắt đầu từ Brexit. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc châu Âu tin thế giới đã trở thành giống họ, các quốc gia sẽ hành xử như những giáo sư triết học: tranh luận, thảo luận, thỏa hiệp, và cuối cùng đi đến đồng thuận. 

Nhưng thế giới không như thế. 

Thế giới chưa bao giờ như thế cả. 

Trong các đời tổng thống trước, Mỹ luôn xem châu Âu là đối tác chiến lược, dù đôi khi phiền phức, dù đôi khi thiếu trách nhiệm. Nhưng trong chiến lược mới, Trump xem châu Âu không phải đối tác mà là mối đe dọa mềm, một lục địa đang tự biến dạng vì dân số già, nhập cư không kiểm soát, xung đột văn hóa, khủng hoảng bản sắc, và chính trị cực đoan. 

Theo Trump, châu Âu không còn là “bạn của Mỹ” mà là “bài học cho Mỹ”, một ví dụ về những thứ mà nước Mỹ không được phép trở thành, yếu đuối, chia rẽ, mệt mỏi, già nua, đầy cảm tính, và sợ hãi tương lai. 

Trong cách diễn đạt của ông, châu Âu giống như một lục địa đang trôi, không còn trọng tâm, không còn tự tin, không còn khả năng tự quyết. Và chính trong trạng thái phân rã đó, Nga nhìn thấy cơ hội. 

Có một điều mà châu Âu không bao giờ muốn thừa nhận: Nga hiểu châu Âu hơn châu Âu hiểu Nga.

Moscow không chỉ nhìn vào quân đội hay NATO. Họ nhìn vào xã hội:, sự mệt mỏi, sự miễn cưỡng về quốc phòng, sự đổ lỗi cho nhau, nỗi lo của tầng lớp trung lưu, sự khủng hoảng của giới trẻ, sự suy yếu của gia đình, sự trỗi dậy của bản sắc tôn giáo ở ngoại biên. Nga nhìn châu Âu như một ngôi nhà không cần tấn công, chỉ cần chờ nó mục ruỗng. 

Cái khiến Putin mỉm cười sau khi đọc chiến lược của Trump không phải là lời ca ngợi nước Nga. Mà là vì ông nhận ra, lần đầu tiên trong lịch sử hậu chiến, Mỹ đã chạm vào điểm tự tử của châu Âu: sự phụ thuộc. Châu Âu có thể tranh luận về dân chủ, khí hậu, nhân quyền, nhập cư, giới tính, nhưng họ không thể tự bảo vệ biên giới của mình nếu không có Mỹ. Và sự thật đó càng được che giấu bao lâu, cú ngã sẽ càng đau bấy nhiêu.

Trump hiểu điều đó. 

Putin hiểu điều đó. 

Brussels lại không. 

Khi Trump tuyên bố “châu Âu sẽ không nhận ra chính mình trong 20 năm nữa”, ông không chỉ nói về nhập cư hay văn hóa. Ông đang nói về sự trống rỗng trong tâm hồn châu Âu, một sự trống rỗng mà ông cho rằng lục địa này đã cố che giấu bằng những khẩu hiệu mỹ miều: “nhân quyền”, “đa văn hóa”, “cởi mở”, “hòa bình”, “tự do đi lại”, “tôn trọng khác biệt”. 

Nhưng dưới lớp vỏ đó là một sự thật cay đắng, châu Âu đang đánh mất khả năng đối diện với xung đột. Và những ai đánh mất khả năng đối diện với xung đột sẽ đánh mất khả năng tồn tại.

Trong cuộc khủng hoảng Ukraine, điều tệ hại nhất không phải là cuộc xâm lược, mà là phản ứng chậm chạp và chia rẽ của châu Âu. Đức do dự vì khí đốt. Pháp do dự vì đối thoại. Ý do dự vì nội bộ bất ổn. Hungary và Slovakia thì công khai ngả về phía Nga. Ba Lan phẫn nộ. Baltic hoảng loạn. Tất cả những điều đó khiến Trump kết luận, châu Âu không thể bảo vệ chính mình, và không xứng đáng để Mỹ phải bỏ nguồn lực ra bảo vệ nữa. Tài liệu chiến lược mới không nói điều đó một cách thô bạo. Nhưng nó để lộ một sự thật lạnh lùng, đối với Mỹ, châu Âu không còn là nơi cần cứu, mà là nơi cần tránh. Và trong sự xoay trục đó, Nga trở thành người hưởng lợi tự nhiên. 

Sự suy tàn của châu Âu cũng là sự suy tàn của khái niệm “phương Tây”. Bởi phương Tây vốn không phải chỉ là một khối địa lý. Nó là một triết lý: tự do, lý tính, khoa học, cá nhân, nhân phẩm. Khi châu Âu yếu đi, Mỹ mất đi một phần ký ức của chính mình. Và khi Mỹ từ bỏ châu Âu, phương Tây trở thành một thân thể không còn trái tim. 

Cái paradoxe nằm ở đây: nước Mỹ từng lớn mạnh nhờ châu Âu, nhưng giờ đây nước Mỹ cảm thấy mình bị trói buộc bởi chính lục địa đã sinh ra nó. Trump, như một bác sĩ lạnh lùng, muốn cắt bỏ bộ phận đã hoại tử để cứu lấy thân thể. Nhưng ông không hiểu — hoặc không quan tâm — khi cắt bỏ châu Âu, ông cũng làm tổn thương chính essence của nước Mỹ. 

Trump không phải kẻ muốn phá phương Tây. Ông là người tin rằng phương Tây đã biến dạng đến mức không thể cứu nổi nữa. Và vì thế, ông muốn xây dựng lại một nước Mỹ không cần châu Âu, không cần NATO, không cần mạng lưới đồng minh trải rộng suốt thế giới. 

Đó không chỉ là chính sách. Đó là một thế giới quan mới.

Trong thế giới quan này, EU không phải là một liên minh vĩ đại mà chỉ là một bộ máy quan liêu xa rời thực tế. Châu Âu không phải là thành lũy của dân chủ mà là ví dụ cho thấy dân chủ có thể tự tiêu diệt mình. NATO không phải là lá chắn mà là hóa đơn. Và người dân châu Âu không phải là đối tác mà là những kẻ ngây thơ sống trong ảo tưởng hậu-Chiến tranh Lạnh. 

Trump không chỉ phê phán châu Âu; ông miêu tả châu Âu như một cảnh báo: nếu Mỹ tiếp tục đi con đường của châu Âu — mở cửa vô tội vạ, phúc lợi quá tải, dân số già, đạo đức mơ hồ, quân đội yếu, chính trị phân mảnh — Mỹ sẽ trở thành như họ.

Một lục địa đẹp, giàu, văn minh, nhưng đã hết thời.

Đó là điều khiến chiến lược của Trump trở thành lời tuyên bố nguy hiểm nhất đối với EU, nó không nhằm sửa chữa quan hệ. Nó nhằm tái định nghĩa vai trò của châu Âu trong thế giới mới, từ trụ cột trở thành thứ yếu, từ đồng minh thành phụ lục, từ đối tác bình đẳng thành thực thể cần kìm hãm. 

Trong mắt Trump, châu Âu là ví dụ sống của sự suy tàn văn minh, một cảnh báo, nếu một cường quốc đánh mất bản sắc, đánh mất biên giới, đánh mất niềm tin vào chính mình, nó sẽ tan rã trong im lặng. 

Và điều đáng sợ hơn: châu Âu đang tan rã đúng theo mô tả ấy. 

Nga hiểu rất rõ điều này và chỉ cần chạm nhẹ vào những điểm nứt, năng lượng, nhập cư, phẫn nộ xã hội, cực hữu, cực tả, tôn giáo, bản sắc. Và khi Mỹ rút lui, những điểm nứt này sẽ không được hàn gắn mà sẽ trở thành vết nứt địa chính trị. 

Châu Âu không cần Nga tấn công. Châu Âu sẽ tự phân rã dưới sức nặng của chính mình. 


KHI NGA “KHÔNG CẦN CHIẾN THẮNG”: NGHỆ THUẬT QUYỀN LỰC TRONG THẾ GIỚI HẬU-ĐẠI TÂY DƯƠNG 

Một nghịch lý cay nghiệt mà phương Tây chưa bao giờ muốn nhìn thẳng: trong cuộc chiến lớn nhất châu Âu kể từ 1945, nước Nga không cần chiến thắng để trở thành kẻ thắng. Một chiến thắng quân sự toàn diện không phải mục tiêu của Putin; mục tiêu thật của Nga là phá vỡ cột trụ của thế giới Đại Tây Dương, và điều đó đang xảy ra không phải trên chiến trường Donbass mà trong bộ não của Washington, Berlin và Brussels. 

Khi Mỹ công bố chiến lược an ninh mới, loại Nga khỏi danh sách “đe dọa chính”, và xem châu Âu như “vấn đề nội bộ của lục địa già”, Moscow hiểu giấc mơ đã thành hiện thực: 

Trận chiến lớn nhất của Nga là khiến Mỹ rời bỏ châu Âu. 

Và giờ, Mỹ không rời bỏ như một cơn nóng nảy nhất thời; Mỹ rời bỏ bằng một chiến lược được ký tên, đóng dấu, và tuyên bố như một chân lý mới của an ninh quốc gia. 

Trong thế giới cũ, Nga là mối đe dọa khiến châu Âu đoàn kết. Trong thế giới mới, Nga trở thành chất xúc tác khiến châu Âu chia rẽ. Một châu Âu không có Mỹ không phải châu Âu độc lập; nó là châu Âu bị giằng xé giữa nỗi sợ Nga và nỗi sợ chính mình. Moscow không cần đánh bại NATO — chỉ cần khiến NATO không còn nước Mỹ, và như thế, NATO sẽ trở thành một chiếc vỏ rỗng.

Putin hiểu sự thật mà châu Âu cố quên: Không có Mỹ, NATO không tồn tại.

Không có Mỹ, điều còn lại của Liên minh châu Âu chỉ là những quốc gia già nua tìm cách tự thuyết phục nhau rằng họ vẫn là tâm điểm của lịch sử. 

Phương Tây từng cười nhạo Nga vì kinh tế nhỏ hơn cả Ý. Nhưng Moscow chưa bao giờ dự đoán sức mạnh của mình bằng GDP. Nga là một nền văn minh cũ, hiểu lịch sử không đo bằng tăng trưởng, mà bằng sự bền bỉ của ý chí, bằng khả năng chịu đựng, bằng sức nặng của địa lý và trí nhớ. Những yếu tố ấy, châu Âu càng ngày càng thiếu, còn Nga — dù nghèo hơn, thô hơn, cổ xưa hơn — lại sở hữu rất nhiều.

Chính điều đó khiến Nga trở thành một thế lực có thể sống sót qua mọi mùa đông, trong khi châu Âu — văn minh, tinh tế, hợp lý — lại mong manh trước những biến động mà chính họ không tin sẽ đến.

Khi Mỹ tuyên bố “Nga không phải mối đe dọa”, điều đó không chỉ là thay đổi chính sách; đó là sự phủ nhận vai trò lịch sử của châu Âu trong chiến lược Mỹ. Trong 70 năm, châu Âu tồn tại như một bức tường chắn giữa Nga và Mỹ, một vùng đệm văn minh giúp bảo vệ bờ đông Đại Tây Dương. Giờ đây, Mỹ không cần bức tường đó nữa. Nếu một bức tường không còn để ngăn ai, nó trở thành vật trang trí. Và vật trang trí thì không được ưu tiên trong ngân sách chiến lược. 

Sự trớ trêu ở đây: Nga không mạnh lên; châu Âu yếu đi. Nga không mở rộng ảnh hưởng; châu Âu tự thu hẹp giá trị của mình. 

Trump chỉ làm điều mà lịch sử đã chuẩn bị sẵn, làm lộ ra sự thật trống rỗng bên dưới lớp sơn văn minh của lục địa già. 

Nếu nhìn từ Moscow, sự biến chuyển này giống như một phép lạ lịch sử. Suốt thế kỷ XX, Nga luôn tìm cách đẩy Mỹ ra khỏi châu Âu nhưng thất bại. Chiến tranh Lạnh kết thúc không phải vì Liên Xô sụp đổ nội bộ, mà vì Mỹ tràn vào toàn bộ không gian hậu-Xô Viết, mở rộng NATO, mở rộng EU, mở rộng tầm nhìn phương Tây như một chân trời đạo đức không thể cưỡng lại.

Nhưng rồi đến thế kỷ XXI, châu Âu tự phá bỏ niềm tin ấy. Và Mỹ — lần đầu tiên — tỏ dấu hiệu cho thấy mình cũng không còn tin tưởng vào “dự án châu Âu”. 

Liên minh xuyên Đại Tây Dương không chết vì bị bắn; nó chết vì kiệt lực, vì mất ý nghĩa.

Nếu nhìn vào chiến lược mới của Mỹ, ta sẽ thấy hai tầng ý nghĩa: tầng bề mặt và tầng sâu. 

Tầng bề mặt: Mỹ muốn tập trung vào Trung Quốc, nên giảm gánh nặng châu Âu. Tầng sâu nhất: Mỹ không còn tin châu Âu là một thực thể có tương lai chiến lược. 

Trong cả hai trường hợp, Nga đều chiến thắng. Không phải chiến thắng do tên lửa, mà chiến thắng do sự thay đổi “tư duy an ninh” của nước Mỹ. Một đế chế không sụp đổ vì mất lãnh thổ; nó sụp đổ vì mất trọng tâm chiến lược. Và khi Mỹ rời bỏ châu Âu, điều đó đồng nghĩa rằng châu Âu không còn là một phần của trọng tâm ấy.

Chính trong khoảng trống này, Nga bắt đầu định hình lại tham vọng của mình. Không phải tham vọng chiếm Kiev hay Warsaw, mà tham vọng trở thành một cực quyền lực độc lập trong thế giới đa cực mới. Trump, trong cách tính toán của ông, không phản đối điều đó. Mỹ không muốn một Nga mạnh; nhưng Mỹ muốn một Nga đủ mạnh để không bị Trung Quốc nuốt chửng, và đủ ổn định để hạn chế châu Âu gây rối. 

Một Nga ổn định là rào chắn mềm giúp Mỹ co cụm về chiến lược Á Châu. Và nếu châu Âu không thích điều đó? Trump không quan tâm. Ông tin rằng châu Âu đã tiêu tốn quá nhiều thời gian để tranh luận về nhập cư, giới tính, khí hậu, chính trị đúng đắn — và quá ít thời gian để nghĩ về tồn tại của chính mình.

Giờ hãy nhìn sang phía châu Âu. 

Nếu có một hình ảnh mô tả tâm trạng của Brussels trong tuần công bố chiến lược này, đó là: kinh hoàng pha lẫn tê liệt. Các lãnh đạo EU không hiểu tại sao Mỹ lại công khai “sỉ nhục” châu Âu. Họ không biết phải phản ứng thế nào. Họ chìm trong các cuộc họp báo, các bản tuyên bố, các lời kêu gọi đoàn kết. Nhưng tất cả những thứ đó chỉ càng phơi bày sự thật: châu Âu không có quyền lực thực sự để đối thoại với Mỹ từ vị thế ngang hàng. 

Khi Pháp nói “chúng ta là đồng minh của Mỹ, không phải gánh nặng”, câu nói ấy giống như lời cầu xin hơn là khẳng định. Khi Đức nói “chúng ta vẫn là đối tác then chốt”, điều đó giống như lời tự trấn an. Còn khi Ba Lan nói Mỹ là “đối tác chiến lược số một”, đó chỉ là cách để họ che giấu nỗi sợ Nga. 

Cả lục địa nói bằng giọng nhỏ lại mỗi năm.Mỹ nói bằng giọng lớn hơn mỗi năm. Nga chỉ cần im lặng, và nụ cười của Kremlin nói thay tất cả.

Điều đáng sợ nhất trong thời điểm này không phải là châu Âu bị Mỹ chỉ trích, mà là châu Âu không có ngôn ngữ để phản biện. Một thực thể chính trị già nua không còn khả năng sản xuất ý tưởng mới, cũng không còn khả năng tự xác định vận mệnh của mình. 

Châu Âu giống như một cây đại thụ cổ, bóng đẹp, rợp mát, nhưng thân đã rỗng — chỉ còn lại vẻ ngoài nguy nga che đi những tấm gỗ mục. Và Trump, với bản năng của một người kinh doanh, không nhìn thấy vẻ đẹp đó, chỉ nhìn thấy nguy cơ sụp đổ của một cây cổ thụ không còn cành vững. 

Trong cái nhìn đó, châu Âu không phải nạn nhân; châu Âu là hình chiếu của tương lai mà Mỹ phải tránh. 

Nga nhận ra điều này sớm hơn ai hết: — châu Âu mất bản sắc; — châu Âu mất niềm tin; — châu Âu mất dân số; — châu Âu mất khả năng chiến đấu; — châu Âu mất tương lai chiến lược. 

Một lục địa không còn tương lai là một lục địa dễ bị thao túng bằng quá khứ. Nga khai thác điều đó bằng lịch sử, bằng năng lượng, bằng chính trị bản sắc — những công cụ mà châu Âu không biết cách chống đỡ. 

Trong trật tự mới, Nga không cần tranh giành ảnh hưởng. Nga chỉ cần kiên nhẫn. Một con gấu già có thể ngủ đông rất lâu, nhưng khi nó mở mắt, rừng đã đổi chủ. Và nếu rừng mới không còn người thợ săn Mỹ, con gấu không cần chạy nhanh; nó chỉ cần đứng dậy. 

Cái đáng sợ nằm ở đây: châu Âu không sợ Nga vì sức mạnh của Nga, mà sợ Nga vì sự yếu ớt của chính mình. 


KHI MỸ MUỐN RÚT LẠI LỊCH SỬ: HẬU-ĐẠI TÂY DƯƠNG VÀ THỜI ĐẠI CỦA NHỮNG LỤC ĐỊA KHÔNG NGƯỜI BẢO HỘ 

Khi những thời điểm lịch sử giống như cú xoay trục của địa cầu, chậm rãi, nhưng một khi chuyển động bắt đầu, không gì có thể dừng lại. Chiến lược an ninh mới của Mỹ — với Trump như giọng nói trực ngôn nhất — không phải một văn bản chiến thuật; nó là một lời tuyên bố nước Mỹ muốn rút lại lịch sử mà chính nó tạo ra. Trong suốt thế kỷ XX, Mỹ đặt châu Âu vào trung tâm trật tự thế giới vì lợi ích, vì lý tưởng, và vì nỗi sợ Liên Xô. Nhưng thế kỷ XXI buộc Mỹ đặt câu hỏi: điều đó còn đáng không? 

Câu trả lời — theo Trump — là không. 

Sự chia tay giữa Mỹ và châu Âu không phải ly hôn sau tranh cãi; nó là kết quả của một cuộc hôn nhân mà hai bên không còn cần nhau nữa. Châu Âu không còn vị thế chiến lược như thời Chiến tranh Lạnh. Và Mỹ không còn nhu cầu duy trì một đế chế toàn cầu khi đối thủ thật sự của họ không nằm ở phía bắc Đại Tây Dương mà ở phía tây Thái Bình Dương. 

Trung Quốc là thách thức thế kỷ. Châu Âu là gánh nặng của thế kỷ trước. Nga là công cụ trong thế kỷ mới. 

Sự phân loại khắc nghiệt và tàn nhẫn đó là bản chất của Trump, nhưng nó không phải do ông một mình tạo nên. Nó là sự kết tinh của 30 năm thất vọng, 30 năm chi tiêu, 30 năm can thiệp, 30 năm nuối tiếc của nước Mỹ.

Trong mắt Washington, đặc biệt dưới thời Trump, châu Âu không còn là trung tâm văn minh, mà là một lục địa bị tê liệt bởi chính đạo đức của mình. Một lục địa muốn giảng dạy thế giới thay vì tự vệ. Một lục địa mệt mỏi vì phúc lợi, dân chủ, sự mờ nhạt của bản sắc, và sự không chắc chắn của tương lai. 

Trump không ghét châu Âu; ông coi châu Âu là hình ảnh trong gương của nước Mỹ nếu Mỹ không tỉnh táo. Một đế chế già hóa, dung hòa, có đạo đức mềm, và tin rằng sức mạnh của lời nói có thể thay thế sức mạnh của hành động. 

Trong cách nhìn đó, sự cắt đứt với châu Âu không phải phản bội. Nó là hình thức tự cứu của Mỹ.

Điều còn lại là câu hỏi của cả một lục địa: “Không có Mỹ, châu Âu là gì?” 

Câu hỏi ấy không phải mới. Nhưng lần đầu tiên, nó trở thành hiện thực. Nếu nhìn thẳng, không né tránh, ta sẽ thấy ba sự thật không thể chối bỏ: 

Một: Châu Âu không có khả năng tự vệ. Không có Mỹ, NATO chỉ là cái tên. Không có Mỹ, vũ khí châu Âu lỗi thời. Không có Mỹ, biên giới châu Âu là đường kẻ mờ. 

Hai: Châu Âu không có ý chí chiến đấu. Một xã hội từng trải qua địa ngục của hai cuộc thế chiến đã thề không bao giờ chiến đấu nữa. Nhưng thế giới không thề với họ. 

Ba: Châu Âu không có tầm nhìn chung. Pháp mơ về thế giới đa cực. Đức mơ về hòa bình kinh tế. Ý và Tây Ban Nha mơ về nội trị. Ba Lan mơ về Mỹ. Hungary mơ về Nga. 

Và cả khối mơ về một châu Âu không có trách nhiệm. 

Trong một thế giới đầy dã thú, những giấc mơ ấy là sai lầm chí tử. 

Sự tê liệt về an ninh là mặt ngoài. Mặt trong — deeper — là khủng hoảng bản sắc. Châu Âu không biết mình là gì nữa. Một lục địa không còn đức tin tôn giáo, không còn dân số tăng trưởng, không còn biên giới rõ ràng, không còn niềm tin vào tương lai — thì sức mạnh nào còn lại ngoài ký ức? 

Nhưng ký ức không thể bảo vệ một lục địa. 

Ký ức không ngăn được xe tăng. Ký ức không giữ được biên giới. Ký ức không cứu được Ukraine. Ký ức cũng không khiến Washington dừng lại. 

Một lục địa sống bằng ký ức sẽ chết vì hiện thực. 

Trong bối cảnh đó, Nga — dù không phải cường quốc hoàn hảo — lại là quốc gia duy nhất trong khu vực biết mình là gì. Nga biết họ tin vào gì, họ sợ gì, họ cần gì. Nga không mơ về hòa bình vĩnh cửu; họ sống trong logic của tồn tại. Nga không tin vào toàn cầu hóa đạo đức; họ tin vào quyền lực, năng lượng, địa lý, và trí nhớ tập thể. 

Trump nhìn thấy điều đó và rút ra kết luận: Nga là mối đe dọa đối với châu Âu, nhưng không phải đối với Mỹ.

Với ông, Nga giống như một lực hấp dẫn quán tính: lớn, nặng, ù lì, chậm chạp, nhưng ổn định. Cái ông sợ là Trung Quốc — một cỗ máy tăng trưởng, một đế chế phương Đông, một tương lai công nghệ có khả năng thay thế chính nước Mỹ. 

Vì thế, chiến lược mới là: Mỹ rút khỏi châu Âu để tập trung toàn lực vào Trung Quốc.

Trong cuộc xoay trục đó, liệu châu Âu có còn chỗ đứng? 

Điều đáng nói: chính sách của Trump không chỉ là cắt đứt; nó là hủy cấu trúc. Hủy cấu trúc niềm tin phương Tây là một gia đình, Mỹ và châu Âu chia sẻ số phận chung, Nga là kẻ thù vĩnh viễn, dân chủ tự do là hướng đi duy nhất.

Khi những nền tảng ấy bị đập bỏ, châu Âu bỗng trở thành một thực thể không được bảo vệ — về quân sự, về văn hóa, về ý nghĩa. 

Đây là điều khiến các lãnh đạo châu Âu hoảng loạn thực sự: Họ không sợ Trump, họ sợ một nước Mỹ không còn cần họ nữa. 

Không có Mỹ, châu Âu như một diễn viên đã thuộc hàng loạt vai diễn nhưng bỗng nhận ra sân khấu đã dời sang nơi khác — sang Indo-Pacific, sang Biển Đông, sang Đài Loan, sang đại lục Á-Âu nơi các cường quốc trẻ và hung hãn hơn đang định hình trật tự mới.

Chính trong bức tranh đó, một câu hỏi lớn của thế kỷ xuất hiện: Liệu sự cáo chung của châu Âu có phải là bước đầu của sự cáo chung của phương Tây? 

Nếu Mỹ rời bỏ châu Âu, họ sẽ trở thành gì? Một đế chế hải dương không còn cân bằng lục địa? Một cường quốc cô độc theo chủ nghĩa biệt lập? Một quốc gia hướng nội, lo sợ tái diễn sự suy tàn mà họ nhìn thấy nơi lục địa già? 

Và nếu phương Tây sụp đổ, liệu thế giới còn lại có an toàn không?

Không. 

Vì khi một trật tự sụp đổ, thứ thay thế nó không phải là trật tự mới, mà là hỗn loạn. 

Thời kỳ hậu-Đại Tây Dương — the post-Atlantic age — là kỷ nguyên của những lục địa không người bảo hộ. Một châu Âu không Mỹ sẽ giống như Hy Lạp cổ đại sau khi mất Alexander, chia rẽ, tranh giành, yếu đuối, và cuối cùng bị nuốt chửng bởi các cường quốc mới nổi. 

Nga sẽ tiến lên không phải bằng sức mạnh mà bằng quán tính lịch sử. 

Trung Quốc sẽ trỗi dậy như đế chế không biên giới. 

Ấn Độ sẽ tự xem mình như người thừa kế của châu Á. 

Mỹ sẽ rút vào đại dương của chính mình. 

Còn châu Âu sẽ trở thành một bảo tàng mất người canh gác. 

Trong bảo tàng ấy, quá khứ đẹp đẽ, nhưng tương lai thì trống rỗng. Vậy cái gì đang chờ châu Âu? 

Ba kịch bản. 

Kịch bản thứ nhất: Châu Âu tự vũ trang, tìm lại ý chí chiến đấu, trở thành một cường quốc độc lập. Nhưng để làm điều đó, họ phải làm trái với tất cả những gì họ tin — từ bỏ sự ngây thơ, chấp nhận bạo lực, chấp nhận thực tế quyền lực không phải điều xấu. 

Kịch bản thứ hai: Châu Âu tan rã từ bên trong, với Đông Âu nghiêng về Mỹ, Tây Âu muốn hòa hoãn với Nga, Nam Âu tự lo nội trị, Bắc Âu phòng thủ đơn lẻ. Liên minh châu Âu sẽ trở thành một thị trường lớn nhưng không còn bản sắc chính trị. 

Kịch bản thứ ba: Châu Âu trở thành vùng đệm trong trò chơi quyền lực Á-Âu, bị kéo giữa Nga, Mỹ, Trung Quốc, và Thổ Nhĩ Kỳ. Một châu Âu bị giằng xé mà không tự quyết được vận mệnh của mình.

Trong cả ba kịch bản, châu Âu không còn là trung tâm của lịch sử. 

Khi ta nhìn lại 500 năm lịch sử nhân loại — từ Khai sáng, Cận đại, Công nghiệp, Chiến tranh, Quốc tế hóa — ta sẽ thấy một sự thật lạnh lùng, sự thống trị của phương Tây chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi trong một dòng sông dài của lịch sử. Và giờ đây, dòng sông đang đổi dòng. Nước chảy về phương Đông. Trọng lực chính trị di chuyển. Văn minh thay đổi hướng. Châu Âu từng nghĩ mình là định mệnh của thế giới. Giờ đây, họ phải đối diện với sự thật rằng định mệnh không còn gọi tên họ nữa. Trump — dù gây tranh cãi — chỉ là người nói ra điều đó sớm hơn những người khác. Ông không giết châu Âu. Ông chỉ tháo mặt nạ khỏi một lục địa đang chết dần mà không dám nhìn thấy cái chết của mình. Nga — dù không toàn năng — chỉ là người hưởng lợi tự nhiên của sự suy tàn đó. Mỹ — dù mạnh lớn — đang rút lui để tái tạo chính mình. Thế giới — dù hỗn loạn — đang bước vào kỷ nguyên của những quyền lực mới. Và châu Âu — lục địa từng dạy thế giới về lý trí, dân chủ, nghệ thuật, tự do — giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa khó nhất của lịch sử, tự hỏi xem mình có còn cần thiết hay không. Có lẽ đó là bi kịch lớn nhất:Một lục địa không bị xâm lược, nhưng bị lãng quên.Không bị đánh bại, nhưng bị vượt qua. Không bị phá hủy, nhưng bị bỏ lại phía sau. Lịch sử không giết châu Âu. Lịch sử chỉ tiếp tục đi mà không đợi châu Âu nữa.
./.