Click Vào Đây - Nhạc phẩm TIỄN ĐƯA / Ca sĩ SA HUỲNH
Monday, April 27, 2026
Thursday, April 23, 2026
ĐÓA HOA QUỲNH MÙA ĐÔNG
ĐÓA HOA QUỲNH MÙA ĐÔNG
Cô đến Canada khi còn là một thiếu nữ mười tám tuổi, mang theo trong vali vài bộ
quần áo, một cuốn sổ tay, và một trái tim còn nguyên vẹn niềm tin rằng cuộc đời
sẽ mở ra như một cánh đồng lúa chín. Nhưng đời sống ở xứ người không phải cánh
đồng, mà là một khu rừng rộng, đẹp nhưng lạnh, và đôi khi khiến người ta lạc lối.
Năm mười tám cô được học bổng du học. Năm 22 tuổi cô xong đại học ngành toán tại
đại học Western, London. Cô được ở lại, đi dạy đã 20 năm tại một trường trung học
nhỏ. Thành phố cô sống không lớn, đủ yên bình để nghe tiếng gió lùa qua hàng
thông mỗi sáng, nhưng cũng đủ cô quạnh để mỗi tối, khi đóng cửa căn hộ, cô nghe
rõ tiếng thở dài của chính mình.
Cô sống xa cộng đồng người Việt. Không hẳn là không có, chỉ là quá thưa, quá rời
rạc, và ai cũng bận mưu sinh. Nhiều lúc cô cũng muốn kết nối với cộng đồng
nhưng có một khoảng cách vô hình của người đi trước và sau. Cô từng thử hẹn hò
với vài người bản xứ. Họ tử tế, lịch sự, đúng giờ, chia tiền rạch ròi. Không phải
vì họ không tốt mà vì cô không tìm thấy cái cảm giác “được thuộc về”, thứ cảm
giác mà người Việt hay gọi bằng những từ rất mộc: thương nhau, lo cho nhau, cậy
nhờ nhau khi nghèo khó.
Rồi một ngày trời xuân ấm áp, trong buổi họp phụ huynh định kỳ, cô gặp anh.
Anh đến hơi trễ, dáng cao, gầy, có vẻ từng trải. Áo sơ mi cũ nhưng ủi phẳng.
Mái tóc điểm bạc. Ánh mắt hiền nhưng sâu, như người đã đi qua nhiều bão giông
mà vẫn giữ được chút gì đó rất Việt Nam, cái chất vừa cứng cỏi vừa mềm lòng.
Anh bước vào lớp, hơi lúng túng. Anh nói tiếng Anh chậm, rõ, có lúc phải dừng lại
để tìm chữ. Khi nói tiếng Việt với cô, giọng anh trầm, mang theo một miền ký ức
xa xăm.
Anh cúi đầu chào cô, giọng trầm, hơi khàn: “ Chào cô giáo. Tôi là ba của bé
Linh lớp 10.” Chỉ một câu chào thôi mà cô nghe như có tiếng quê nhà vọng lại. Một
thứ âm sắc mà bao năm rồi cô không được nghe gần như vậy.
Bắt đầu cuộc trò chuyện. Anh kể: “Tôi từng là sĩ quan chế độ cũ. Vợ đi trước, bảo
lãnh. Mười hai năm sau tôi mới qua được. Nhưng khi đặt chân đến Canada, tôi nhận
ra bà đã có người khác. Giờ tôi sống với con gái. Làm việc tay chân. Cuộc đời bắt
đầu lại từ số không.
Anh kể chuyện rất bình thản, như thể nỗi đau đã được gói lại, cất vào một góc
nào đó nay được mở ra cho nó bay đi. Nhưng chính cái bình thản ấy khiến cô thấy
nghèn nghẹn. Người đàn ông này không than thân trách phận. Không oán trách ai.
Chỉ chấp nhận, rồi đi tiếp. Cô nghe. Không bình luận. Không thương hại. Chỉ lắng
nghe, bằng một sự tôn trọng rất nghề giáo, nhưng đâu đó, có một sợi dây rất mảnh
rung lên.
Khi buổi gặp gỡ kết thúc, Anh đứng dậy, khẽ cúi đầu chào theo lối lễ tiết của
người miền Nam cũ, lịch thiệp, mực thước và đầy tôn trọng. Cánh cửa khép lại.
Cô đứng lặng bên cửa sổ nhìn theo bóng dáng anh đi ra bãi đậu xe. Chiếc xe của
anh cũ kỹ, nhỏ bé giữa những chiếc SUV hầm hố của Canada.
Đêm đó, cô nằm trong căn hộ sang trọng của mình, nhìn trần nhà trắng toát. Một
cảm giác "lạ" xâm chiếm lấy cô. Không phải vì anh đẹp trai hay phong
độ. Mà vì anh khiến cô nhớ lại một điều tưởng đã mất: cảm giác được kết nối với
một người Việt, theo cách rất sâu, rất lạ, rất khó gọi tên.
Một tuần sau, cô tình cờ gặp anh ở quán cà phê gần trường. Anh ngồi một mình,
nhấp nháp cà phê đen, mắt nhìn ra đường như đang nhớ một điều gì rất xa. Cô dừng
lại một lúc, tưởng sẽ quay đi, nhưng rồi bước vào, ngồi xuống bàn đối diện.
Nhìn qua anh thấy cô trong ngỡ ngàng, lúng túng. Anh mời cô cùng bàn với ly cà
phê nóng và nụ cười nhẹ nhưng đủ ấm cho lần hội ngộ bất ngờ này.
Từ buổi gặp đầu tiên ấy, họ bắt đầu gặp nhau nhiều hơn. Những buổi cà phê chậm
rãi, những cuộc trò chuyện giản dị. Không có hứa hẹn lớn lao, không có lời tỏ
tình rình rang. Chỉ là hai người cô đơn, tìm thấy nhau giữa một thành phố xa lạ,
như hai cây đứng gần nhau trong gió đông, vẫn nghiêng về phía nhau mà không cần
chạm.
Cô nhận ra rằng, đôi khi, kết nối không phải là sự ồn ào, mà là những khoảng lặng
chia sẻ cùng nhau, là sự hiện diện mà không cần giải thích. Mỗi lần anh kể chuyện
quá khứ, hay chỉ nhìn cô qua cặp kính cũ kỹ, cô đều thấy một phần ký ức quê
hương dạt về, ấm áp nhưng lặng lẽ.
Và rồi, một chiều mùa đông, tuyết rơi dày hơn mọi ngày. Anh mời cô đi dạo quanh
hồ đóng băng. Chân họ in trên tuyết, hơi thở bốc lên trong không khí lạnh.
Không ai nói nhiều, nhưng đôi mắt họ gặp nhau, và trong khoảnh khắc đó, cả hai
hiểu rằng, ở xứ người, có một nơi gọi là “nhà”, không phải mái nhà, mà là sự đồng
cảm, sự đồng hành, và đôi khi chỉ là sự im lặng cùng nhau.
Cô trở về căn hộ, nhìn trần nhà trắng toát như lần đầu. Nhưng lần này, cảm giác
bồn chồn biến thành một thứ gì đó ấm áp hơn. Không phải hạnh phúc rực rỡ, mà là
một niềm an yên lặng lẽ. Một niềm an yên của người đã đi xa để rồi tìm thấy một
sợi dây nối về quê hương trong trái tim mình.
*************
Chiều thứ bảy, chợ Á châu nhỏ nằm nép bên góc đường Adelaide. Cô ít khi ghé,
nhưng hôm nay trời đổ nắng hiếm hoi giữa mùa xuân, cô bỗng thèm một nồi canh
chua cá hú, món ăn mà mỗi lần nấu, căn bếp lại thơm lên mùi quê.
Cô vừa bước vào chợ thì thấy anh. Anh đang cúi người khiêng bao gạo lên kệ, áo
khoác cũ dính bụi bột, tay sạm lại vì lạnh và lao động. Ánh đèn neon trắng nhợt
rọi lên gương mặt anh, làm nổi bật những nếp nhăn của một đời gồng gánh. Và
trong khoảnh khắc đó, anh đứng khựng lại như người vừa bị bắt gặp trong một điều
gì riêng tư, dễ tổn thương. Anh vội phủi tay vào quần, nhưng càng phủi càng lấm
lem hơn. Mặt anh đỏ lên, ánh mắt lảng đi.
“Cô giáo… cô đi chợ hả?” Giọng anh nhỏ, như sợ cô nhìn thấy hết cái đời sống
lam lũ mà anh cố giấu.
Cô nhìn anh, và tim cô thắt lại khi nhìn thấy anh. Anh đứng đó, giữa những bao
gạo và thùng hàng, như một người đàn ông đã đi qua quá nhiều mất mát, giờ chỉ
còn biết cúi đầu mà sống. Cô mỉm cười, nụ cười ấm đến mức chính cô cũng thấy sống
mũi cay cay: “Lâu quá mới gặp lại anh. Anh khỏe không?” Anh gật đầu, nhưng cái
gật đầu ấy mang theo một chút mặc cảm, một chút ngại ngùng của người sợ mình
không đủ… xứng đáng để được nhớ đến.
Cô chỉ vào bao gạo 20kg: “Anh giúp tôi mang ra xe được không? Nặng quá.”
Khi anh vác bao gạo lên vai, cô nhìn theo, lòng chợt dâng lên một cảm giác lạ
lùng: Một người đàn ông từng là sĩ quan, một trí thức của xã hội, người từng đứng
thẳng giữa cuộc đời, giờ lấm lem giữa chợ, nhưng cái dáng khiêng gạo ấy vẫn có
một sự tử tế, một sự kiên nhẫn, một sự chịu đựng khiến cô muốn khóc.
Ra đến bãi xe, cô đứng im một lúc, giọng run nhẹ: “Tối nay… nếu anh rảnh… tôi nấu
canh chua. Người miền Tây mà… ăn một mình buồn lắm.” Anh ngẩng lên. Ánh mắt anh
chạm vào cô, ngạc nhiên, mừng, và có chút gì đó như một vết thương cũ vừa được
ai đó chạm nhẹ.
“Cô… không ngại hả? Tôi không biết có về sớm hôm nay được không, người chuyên
vác gạo bệnh nên tôi phải làm luôn công việc anh ấy. Nếu tôi đến được tôi sẽ điện”
Cô lắc đầu, nụ cười mềm như nước sông quê: “Tôi mừng vì gặp lại anh chứ có gì
ngại.” Và trong khoảnh khắc ấy cô nhận ra mình đang xúc động đến mức phải quay
mặt đi. Không hiểu vì sao, nhưng gặp lại anh, trong bộ quần áo lấm lem ấy, lại
khiến cô thấy đời sống bỗng ấm lên một chút.
Sau ngày gặp anh ở chợ, cô không thấy anh liên lạc lại.
Ban đầu, cô nghĩ đơn giản: chắc anh bận. Đời sống của những người làm tay chân ở
xứ này vốn không có giờ giấc cố định, hết ca này đến ca khác, mệt đến mức tối về
chỉ muốn ngủ. Cô gọi. Không bắt máy. Cô nhắn tin. Không hồi âm. Một, hai ngày.
Rồi một tuần. Cô bắt đầu thấy lòng mình chùng xuống, như mặt nước phẳng bỗng có
gió thổi qua.
Cô hỏi cháu. Cháu nói ba bận công việc. Câu trả lời ngắn gọn, vô tư, không mang
theo chút nghi ngờ nào. Nhưng chính cái vô tư đó lại khiến cô nhói lên. Người lớn
hay có những bận rộn không thể gọi tên. Những bận rộn không phải vì thiếu thời
gian, mà vì không biết phải đối diện thế nào với chính mình.
Cô chờ. Trong lòng cô vẫn còn một niềm tin rất nhỏ, rằng rồi anh sẽ gọi, sẽ nói
một câu rất đời: “Xin lỗi, dạo này tôi rối quá.” Nhưng không có cuộc gọi nào đến.
Một tháng sau, trên bàn làm việc của cô có một tờ giấy mỏng. Giấy báo nghỉ học.
Cháu đã đi. Không ghi địa chỉ mới. Không ghi trường mới. Văn phòng cũng không
có thêm thông tin.
Cô cầm tờ giấy, đứng lặng rất lâu. Lúc đó, cô không khóc. Cô chỉ thấy trong ngực
mình có một khoảng trống mở ra, sâu và lạnh, như thể ai đó vừa rút mất một cây
cột mà cô không hề biết mình đang tựa vào.
Thế giới không sụp đổ ầm ầm. Nó sụp rất khẽ. Cô hiểu ngay, không cần ai giải
thích. Không phải vì anh hết thương. Cũng không phải vì mối quan hệ đó sai
trái. Mà vì tự ái. Vì danh dự. Vì một người đàn ông từng đứng rất cao trong đời
mình, giờ không chịu nổi ý nghĩ rằng mình xuất hiện trong đời người khác bằng
dáng vẻ thấp hơn.
Anh đã chọn cách rút lui. Chọn biến mất
Cô ngồi một mình trong lớp học trống, bảng đen còn nguyên những công thức toán
chưa kịp xóa. Cô chợt nhận ra một điều cay đắng: người ta có thể chịu được
nghèo, chịu được lao động, chịu được lưu vong nhưng không phải ai cũng chịu nổi
việc được yêu khi mình không còn như xưa.
Ánh sáng tình yêu vừa kịp le lói, chưa kịp sưởi ấm, đã tắt.
Đau nhất không phải là bị bỏ lại mà là không có cơ hội nói lời sau cùng. Không
một lời từ biệt. Không một câu giải thích. Mối tình chớm nở ấy tan đi như hơi
nước, để lại trên lòng cô một vết lạnh âm ỉ, không chảy máu, nhưng rất lâu mới ấm
lại.
Cô không trách anh. Cô chỉ buồn vì hai người đã không đủ dũng cảm để tin rằng: ở
cuối đời, được thương nhau bằng sự tử tế đã là một ân huệ.
Tối nay cô lại đứng bên cửa sổ, nhìn hàng thông rì rào trong gió tuyết Canada.
Anh đã mang theo tiếng quê nhà đi mất, để lại cô với những công thức toán học
khô khốc và tiếng thở dài quen thuộc. Tình yêu ấy giống như đóa Quỳnh, chưa kịp
sưởi ấm căn phòng đã vội lụi tàn, để lại một mùi hương u uất, nhắc nhở cô rằng:
trong cuộc đời này, đôi khi thương nhau thôi là chưa đủ chỗ đứng cho những tự
ái của phận người.
***************
London, một đêm trắng.
Anh,
Em viết những dòng này không phải để tìm anh, cũng không phải để trách cứ. Em
viết để tự trả lời cho những bồn chồn trong lòng mình suốt tháng qua.
Ngày em nhận tờ giấy báo bé Linh chuyển trường, em đã đứng lặng rất lâu trước bảng
đen. Các phương trình toán học luôn có đáp số, nhưng cái cách anh biến mất lại
là một bài toán mà em dù hiểu đề bài nhưng chẳng thể nào tìm ra được kết quả.
Em biết, anh đi vì lòng tự trọng. Anh không muốn em nhìn thấy anh trong bụi bột
của những bao gạo, trong cái nhọc nhằn của một người đàn ông phải bắt đầu lại từ
số không ở tuổi xế chiều. Anh muốn giữ lại trong mắt em hình ảnh người sĩ quan
cũ, người cha lịch thiệp trong buổi họp phụ huynh năm nào. Nhưng anh ơi, anh đã
quá khắt khe với chính mình, và có lẽ, anh cũng chưa đủ tin vào em.
Với em, bao gạo trên vai anh không làm anh thấp đi. Ngược lại, nó khiến em thấy
một bờ vai kiên cường, một tâm hồn không bị khuất phục bởi số phận. Em không
tìm một người đàn ông hoàn hảo để ngưỡng mộ, em chỉ tìm một đồng hương để được
"thương nhau", để được nấu một bát canh chua đúng vị quê nhà, để mỗi
tối tiếng thở dài của em có người nghe thấy.
Anh chọn bảo vệ danh dự của mình, nhưng anh lại bỏ quên trái tim em đang khao
khát một sự kết nối. Anh mang theo tiếng quê nhà của em đi mất, để lại căn hộ
này rộng mênh mông và lạnh lẽo hơn cả mùa đông Canada.
Ánh sáng tình yêu của chúng ta chưa kịp thắp lên đã tắt, như đóa Quỳnh rùng
mình rồi lụi tàn. Em không trách anh, vì em biết nỗi đau của người lưu vong đôi
khi làm lòng tự ái trở nên sắc lẹm. Nhưng em tiếc. Tiếc vì chúng ta đã quá hiểu
nhau, nhưng lại không đủ bao dung cho sự yếu thế của chính mình.
Chúc anh và bé Linh bình an, ở một thành phố nào đó không có em, nhưng hy vọng ở
đó, anh sẽ không còn thấy mặc cảm khi vác trên vai những gánh nặng của cuộc đời.
Em vẫn sẽ nấu canh chua, dù giờ đây, nó chỉ còn vị chua của nước mắt.
Anh ơi, bây giờ em biết gửi thư này về đâu..
Cô giáo dạy Toán của Linh.
**************
Ba năm sau.
Mùa xuân ở London năm nay đến sớm. Những vạt nắng vàng hanh hao bắt đầu làm tan
đi lớp băng dày trên mặt đường Adelaide. Cô vẫn đứng lớp, vẫn giải những phương
trình toán học mỗi ngày, nhưng trong lòng đã thôi không còn tìm kiếm một bóng
hình cũ. Cô học được cách làm bạn với sự tĩnh lặng.
Một chiều thứ Bảy, cô nhận được một bưu phẩm nhỏ không ghi tên người gửi, chỉ
có địa chỉ từ một thị trấn xa xôi phía Bắc Ontario. Bên trong là một cuốn sổ
tay đóng khung gỗ mộc mạc, và một phong thư cũ.
“Cô giáo... ba năm qua, tôi đã học cách đứng thẳng trên đôi chân của mình một lần
nữa. Tôi từng nghĩ mình không đủ tư cách để đứng cạnh cô với đôi bàn tay lấm
lem. Tôi đã nợ cô một bát canh chua, và nợ chính mình một lời xin lỗi.”
Kèm theo lá thư là một tấm ảnh: Anh đứng giữa một xưởng mộc nhỏ của riêng mình,
gương mặt vẫn hằn dấu vết thời gian nhưng ánh mắt đã thôi không còn lảng tránh.
Anh không còn vác gạo thuê, anh đang cầm một thanh gỗ bào dở, phong thái của một
người trí thức xưa cũ đã quay trở lại trong sự tự tin của một người lao động tự
do.
Dưới cuối thư là một dòng địa chỉ và số điện thoại mới.
Chiều đó, cô không nấu cơm ở nhà. Cô lái xe ra ngoại ô, nơi những hàng thông bắt
đầu đâm chồi xanh biếc,không gian yên tĩnh để tâm hồn cô thật lắng đọng trong
giờ phút thiêng liêng này. Cô cầm điện thoại, ngón tay run nhẹ khi bấm dãy số vừa
nhận được. Tiếng chuông reo dài, rồi một giọng nói trầm khàn, quen thuộc vang
lên ở đầu dây bên kia:
“Alô, Anh nghe...”
Cô mỉm cười, nước mắt lần này không còn vị mặn của sự chua xót, mà là vị ngọt của
một đóa Quỳnh đang chờ đợi bình minh để lại được nở lần nữa.
“Anh à, hôm nay em nấu canh chua và cá lóc kho...Em sẽ đợi anh”
Phía bên kia đầu dây, một khoảng lặng dài trôi qua, nhưng không còn là khoảng lặng
của sự trốn tránh, mà là sự rung cảm của hai trái tim vừa tìm thấy nhau sau một
vòng đời lưu lạc.
Tim Nguyen
London, Ontario - June 2022
Saturday, April 18, 2026
ĐỪNG LỠ HẸN NGƯỜI ƠI - NSƯT Bùi Thu Huyền
Click Vào Đây - Nhạc phẩm ĐỪNG LỠ HẸN NGƯỜI ƠI / NSƯT Bùi Thu Huyền
Wednesday, April 15, 2026
Saturday, April 11, 2026
Paris By Night Live | Ngọc Mai - Từ Giọng Hát Em (Full Program)
Click Vào Đây - Paris By Night Live | Ngọc Mai - Từ Giọng Hát Em (Full Program)
Thursday, April 9, 2026
Sunday, April 5, 2026
Wednesday, April 1, 2026
Sự kiện chấn động thế kỷ trên tháp chuông nhà thờ Đức Bà Sài Gòn
Click Vào Đây - Sự kiện chấn động thế kỷ trên tháp chuông nhà thờ Đức Bà Sài Gòn.
Saturday, March 28, 2026
Liên Khúc Trên Bến Sông Buồn - Thy Nhung
Click Vào Đây - Liên Khúc Trên Bến Sông Buồn/Ca sĩ Thy Nhung
NHỚ NẮNG THƯƠNG MƯA SÀI GÒN I Ca sĩ Lệ Hồng I Guitarist Thiên An l Nhạc Sĩ Lynh Phương
Click vào video để xem: NHỚ NẮNG THƯƠNG MƯA SÀI GÒN I Ca sĩ Lệ Hồng I Guitarist Thiên An l Nhạc Sĩ Lynh Phương
Friday, March 27, 2026
Ngàn Năm Tình Vẫn Đẹp - Sương Sương
Click Vào Đây - Nhạc phẩm Ngàn Năm Tình Vẫn Đẹp /Ca sĩ Sương Sương
Monday, March 23, 2026
Liên Khúc Lời Đắng Cho Cuộc Tình & Qua Cơn Mê - Lê Thu Uyên
Click Vào Đây - Liên Khúc Lời Đắng Cho Cuộc Tình & Qua Cơn Mê/Ca sĩ Lê Thu Uyên
Wednesday, March 18, 2026
Saturday, March 14, 2026
NHỮNG LOÀI CHIM BAY CAO NHẤT THẾ GIỚI .
Click vào video dưới đây , xem những loài chim bay cao nhất thế giới.
Monday, March 9, 2026
Chuyện Giàn Thiên Lý - Quang Lập, Thu Hường
Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chuyện Giàn Thiên Lý/Ca sĩ Quang Lập, Thu Hường
Thursday, March 5, 2026
Cha Và Con - TVM
Cha và con
Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến
đón, đành dứt khoát bước đi. Xe Honda ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn
thích đi bộ. Lững thững đi hoài như người rảnh rang lắm, trời tối mịt mới đến
thị xã.
"Khách sạn
công viên" trước Cung thiếu nhi, khi xưa là chỗ ngủ tốt nhất của dân bụi đời.
Trong một năm hắn ở tù, khu vực này đã sửa sang, trồng trọt đủ thứ hoa kiểng. Lại
thêm nhiều đèn chùm đầy màu sắc, đứng xếp hàng nối dài khoe đẹp khoe sáng.
10 giờ đêm.
Hắn lại quảy túi đi... Rồi cũng phát hiện ra chỗ ngủ lý tưởng. Cái thềm xi măng
sát tường rào bệnh viện, có tàn cây phượng vĩ che khuất ánh đèn, giúp lại khoảng
thềm tôi tối cỡ ánh sáng đèn ngủ. Hắn nghĩ: "Chỗ này chắc nhiều muỗi,
nhưng ngủ rất êm không bị xe cộ ồn ào". Moi từ cái túi ra tấm vải xanh cũ
bèo nhèo, có thể gọi tạm là mền, trải ra, kê túi gối đầu lên, hắn nhắm mắt. Đi
bộ mệt mỏi cả ngày nên hắn ngủ rất ngon.
Gần sáng, hắn giật
mình tỉnh giấc, lạnh toát với cảm giác nghĩ có con gì đó quấn quanh cổ. Hắn nằmm định thần. Sát ngực hắn là một làn hơi thở nhẹ
và một trái tim ai đó đập đều nhịp, cánh tay của người ấy vòng quanh cổ hắn. Hắn
lẩm bẩm:
Con mẹ nào đây?
Hắn nhè nhẹ ngồi lên, nheo mắt nhìn. Hoá ra là một thằng nhỏ chừng hơn 10 tuổi.
Mặc cái áo rách bươmbày ra bộ ngực lép kẹp, đã giành muốn hết cái mền của hắn.
Nó cũng thuộc dạng không nhà như hắn, đang ngáy pho pho ngon lành, chẳng hay biết
thằng cha nằm kế bên đã thức giấc, đang nhìn mình chăm chăm.
Hắm dợm người đứng lên, định bỏ đi
tìm chỗ khác ngủ. Nhưng nghĩ gì đó, hắn nằm trở xuống, xoay lưng về phía thằng
nhỏ, đưa tay kéo lại cái mền. Hắn nhắm mắt cố dỗ giấc nhưng không tài nào ngủ lại
được. Hắn ngồi dậy móc thuốc hút, chợt thấy cái mền bỏ không, trong khi thằng
bé bị sương xuống lạnh, càng lúc càng co tôm lại. Hắn bất giác chửi thề, rồi
kéo mền đắp lên người thằng nhỏ.
Hit hết điếu
thuốc, hắn nằm xuống thiếp được một lúc, tới khi thức dậy thằng nhỏ bỏ đi mất
tiêu. Hắn hốt hoảng thọc tay vào túi quần kiểm tra, số tiền vẫn còn nguyên. Hắn
thở phào, xếp mền bỏ vào túi, quàng lên vai bước đi.
Cả ngày hắn đi tìm việc làm nhưng
không ai mướn, đành xài thật dè xẻn từng đồng. Xong, trở lại nơi tối qua nằm
ngủ.
Hắn còn hút thuốc thì thằng nhỏ lại
về. Nó thò lõ mắt nhìn, trách hắn:
- Sao ông
giành chỗ ngủ của tui hoài vậy?
- Chỗ nào của mầy?
- Thì đây
chứ đâu?
- Vậy hả?
Thôi để tao ngồi chơi một chút rồi đi, trả chỗ cho.
Thằng nhỏ thấy người đàn ông vạm vỡ
nhưng có vẻ biết điều, liền tới ngồi cạnh hỏi chuyện. Bỗng nhiên hắn trút hết tâm sự với thằng nhỏ. Từ chuyện bỏ
làng ra đi, đến chuyện ở tù hai lần, cả việc từng ăn ở với đàn bà lang thang và
bây giờ là không tìm được việc làm.
Nghe xong,
thằng nhỏ phán một câu xanh rờn:
- Dám chừng
tui là con ông lắm à?
- Nói bậy!
- Hắn nạt thật sự - Mầy con của ai?
- Má tui
làm gái, gặp ông nào đó ở với bả. Bả có bầu thì đẻ ra tui. Bả bệnh chết rồi. Mấy
năm trời tui sống với một bà già mù, dắt đi ăn xin lay lất. Rồi bả cũng chết
luôn. Còn mình tui.
- Vậy mà nói là con tao?
- Biết đâu được?
- Mầy làm
nghề gì mà lúc nào cũng về muộn?
- Buổi sáng tui đi khiêng
cá biển, tiếp bà chủ làm khô. Buổi chiều tui đi bán thêm vé số, tới khuya mới
về đây ngủ.
- Sao mầy hổng
ngủ ở chỗ làm khô luôn, từ bến cảng đi tới đây xa bộn?
- Ông khờ
quá! - Thằng nhỏ đập muỗi cái bộp, rồi nói tỉnh queo - Muốn kiếm được việc làm
bộ dễ lắm sao, mình cù bơ cù bất ai muốn? Phải nói dóc: Nhà ở xóm Bánh Tằm, có
ba má đàng hoàng, tại nghèo mới đi kiếm việc làm tiếp gia đình, tối về nhà chớ
bộ.
- Mầy giỏi
hơn tao - Hắn buột miệng khen, hỏi tiếp - Mầy làm đủ sống không?
- Dư! Cho ông biết tui lấy
vé số bằng tiền mặt đàng hoàng. Còn tiền gởi cho ông chủ thầu cất giùm một
số nữa.
- Quá xạo!
- Hổng tin
thì thôi - Thằng nhỏ nằm xuống, ngáp vắn ngáp dài – Ông ngủ đây với tui cũng được,
ngủ chung với ông ấm hơn.
Tự dưng hắn
cảm thấy mình bị xúc phạm khi phải ngủ nhờ thằng nhỏ, dù rằng thềm xi măng là của
bệnh viện. Nhưng rõ ràng thằng nhỏ oai hơn hắn ở chỗ đầy vẻ tự tin và có việc
làm đủ sống. Hắn ôm túi đứng lên bỏ đi. Thằng nhỏ vòng tay ra sau ót, nhóng cổ
nói:
- Dân bụi đời
mà còn bày đặt tự ái.
Hắn đảo một vòng nhỏ, kết cuộc đành
trở lại. Thằng nhỏ cười hi hi:
Tui nói rồi.
Chỗ này là ngon lành nhất thị xã, ngủ lạng quạng tổ bảo vệ lôi về khu phố phạt
tiền là chết – Nó lăn người xích qua, nhường phần cho người đàn ông nằm xuống
bên cạnh, thì thào – Tôi chỉ cho ông chỗ ngủ ngon lắnm.
- Ở đâu? Trong bệnh viện. Vô ngủ ngoài hành lang người ta tưởng
đâu mình đi nuôi bệnh, hổng ai thèm đuổi.
Hắn thở dài trong bóng tối:
- Sao mầy hổng vô đó ngủ, xúi tao?
- Tui ghét mùi thuốc sát trùng.
- Tao cũng vậy.
Sáng ra, thằng nhỏ lại thức sớm đi trước, hắn tiếp tục quẩn quanh với
một ngày không có việc làm.
Hắn không dám ăn cơm chỉ ăn bánh mì, uống một bọc trà đá, dành tiền cho những
ngày sau.
Đêm nay, phố thị buồn mênh mang theo tâm trạng. Hắn bắt đầu chùn ý
chí, nghĩ thầm: "Lúc mới ra tù còn ít
tiền, giá cứ tìm nơi nào đó gần trại giam ở lại, lầm thuê làm mướn chắc dễ dàng
hơn".
Hắn nghe sống mũi cay cay, hình như một vài
giọt nước đòi rơi ra từ mắt, hắn không kiềm giữ cứ để nó tuôn trào.
Bàn tay thằng nhỏ sờ vào mắt hắn:
- Ngủ rồi hả? Ý trời, sao ông khóc, chưa kiếm
được việc làm phải không?
Hắn gượng cười:
- Tao khóc hồi nào? Tại ngáp chảy nước mắt
thôi.
Thằng nhỏ ra vẻ sành sỏi:
- Má tui nói bụi đời mà còn biết khóc là bụi
đời lương thiện. Tui khoái ông rùi đó, ngồi dậy "hưởng xái" với tui
cái bánh bao nè.
Hắn ngồi lên sượng sùng:
- Mầy sang quá.
- Ờ! Tui ăn sang lắm, hổng ăn sao đủ sức đi
làm suốt ngày! – Nó ngừng lời ngoạm một miếng lớn bánh bao, rồi nói nhẹ xều –
Ông chịu để tui giúp, chắc sẽ tìm được việc làm.
- Làm gì? - Hắn có vẻ không tin, thờ ơ hỏi.
- Trước tiên, ông chịu làm ba tui nghen?
Hắn lắc đầu nguầy nguậy:
- Thân tao lo chưa xong, làm sao nuôi mầy?
- Ai bắt ông nuôi tui, tui nuôi ông thì có.
Tui giới thiệu với bà chủ ông là ba tui. Nếu được nhận vô làm khô cho bả, sức
ông mạnh, kiếm tiền nhiều hơn tui là cái chắc.
- Làm gì?
- Khiêng cá, gỡ khô ngoài nắng, vác khô lên
xe - Thằng nhỏ ngừng lời đưa tay nắm cổ tay hắn bóp bóp
– Ông bụi đời mà sao hổng ốm, lại khoẻ mà còn hiền nữa chứ!
Một năm ở tù, tao lao động tốt mà - Hắn tự hào khoe, nói tiếp – Ai mới
ở tù ra mà hổng hiền, có người sau khi được cải tạo thành tốt luôn, có người hiền
được vài ba bữa.
- Nè! Ông nhớ việc cần thiết là: Nhà mình ở xóm Bánh Tằm, vợ ông bán
bún cá, tui còn hai đứa em gái đang
đi học. Mà ông có bộ đồ nào mới hơn bộ này không, ngày đầu đi xin việc phải đẹp
trai, ít te tua một chút.
Hắn vỗ vỗ tay vào cái túi du lịch:
- Có, tao còn một bộ hơi mới. Mầy tên gì,
sao má mầy ở xóm Bánh Tằm mà bán bún.
- Thì nói mẹ nó vậy. Tui tên Tèo nghe ba?
- Tao chịu cách xin việc của mầy, nhưng tao
ghét có con lắm. Ở chỗ làm mầy kêu tao bằng ba, ngoài ra thì xưng hô như bây giờ.
- Ông cà chớn chết mẹ, người ta giúp cho mà
còn làm phách - Thằng Tèo nhe răng cười hì hì – Ăn bánh bao vô khát nước quá
ta.
- Tao mua cho - Hắn đứng lên đi lại quán
mua hai bọc Pepsi.
Thằng Tèo nhăn mặt:
- Chưa có việc làm mà sài sang quá vậy ba?
Hắn nghiêm mặt:
- Mầy còn kêu như vậy,
tao không nói chuyện đâu. Đây là tao đãi mầy, cảm ơn công giúp tao có việc làm.
- Biết đâu người ta hổng nhận thì sao?
- Thì kệ, coi như phá huề cái bánh bao với
mầy.
Đêm đó hắn khó ngủ, lầm thầm nghiền ngẫm cái hoàn cảnh gia đình và địa
chỉ do thằng Tèo đặt ra giúp hắn.
Vóc dáng khoẻ mạnh của hắn làm vừa mắt bà
chủ. Hắn có việc làm, lương tháng kha khá, bèn bàn với thằng Tèo hùn nhau kiếm
một chỗ trọ, thằng Tèo đồng ý.
Cái chỗ ở nhỏ xíu như cái hộp, ban ngày nắng
nóng một ngộp thở, nhưng cũng sướng hơn ngủ ở thềm rào bệnh viện. Hơn nữa, ban
ngày "cha con" nó có ở nhà đâu mà sợ nóng. Hắn và thằng Tèo có vẻ
thương nhau nhiều hơn, nhưng không ai chịu bày tỏ điều đó. Nếu không phải ở chỗ
làm khô mà thằng Tèo lỡ miệng kêu ba, là hắn cau mày khó chịu. Thằng Tèo không
ưa cái kiểu bực bội của hắn, nên nói chuyện với hắn trống không, hổng ông hổng
ba gì hết.
Hắn những tưởng cuộc sống
êm trôi với công việc tanh tưởi cá biển. Nhưng sự đời thật không đơn giản,
tới tháng làm thứ năm thì có chuyện xảy ra.
Sáng nay mới vác cần xé cá từ tàu lên bờ,
thấy xôn xao trên nhà chủ, hắn vội đi lên.
Thằng Tèo đang bị bà chủ nắm áo. Bà ngoác cái miệng tô môi son đỏ
chót gào lên:
- Nó ăn cắp bóp tiền, tui
mới để đây xoay lưng đi vô, quay ra đã mất. Có mình nó đứng đây, ai vào lấy
chớ?
Thằng Tèo nước mắt ngắn
nước mắt dài, mũi dãi lòng thòng quẹt lấy quẹt để:
- Tui không ăn cắp đâu. Tui tốt nào giờ bà
chủ biết mà?
- Nghèo mà tốt gì mày? Ba mầy hổng biết dạy
con, tao tốt với cha con mầy quá, sao trả ơn vậy hả?
Hắn đứng im không thanh
minh, mặc cho bà chủ xỉa xói chửi không ra gì cái thằng cha là hắn. Hắn
đi lại bên thằng Tèo hỏi ngọt ngào:
- Mầy có lấy tiền của bà chủ không?
- Tui thề có trời, tui không lấy.
Một bên bà chủ sang trọng nói mất, một bên là thằng con hờ bảo không
lấy. Hắn còn đang lúng túng thì hai anh công an phường tới. Mỗi lần gặp công an
hắn lại nhớ tới trại giam. Hắn nghĩ thằng Tèo mới hơn mười tuổi mà phải chịu tiếng
tù tội, sẽ ảnh hưởng tới tương lai sau này của thằng nhỏ không ít và hằn sâu
trong ký ức nó khó nguôi quên. Như bản thân hắn đây! Có thể nó lỡ dại một lần,
nhưng làm sao nỡ để nó bị bắt, khi thực bụng hắn thương nó như con.
Hắn vẹt đám người hiếu kỳ bu xung quanh, đi tới trước mắt hai anh
công an thú tội:
- Tui ăn cắp tiền của bà chủ, lỡ tay đánh
rơi xuống nước, chắc là trôi ra biển mất rồi.
Hắn im lặng đi theo đà đẩy của người công an, không thèm nhìn thằng
Tèo đang há hốc miệng trông theo hắn. Lòng hắn nặng trĩu nhớ tới tiền án có sẵn. Nhưng rồi hắn chuyển sang
niềm hy vọng: "Chắc chắn các anh công an sẽ tìm ra thủ phạm và mình được
trả về".
Thằng Tèo thấy niềm thương cảm dâng lên đầy
ứ ngực, nó tốc chạy theo, hai tay đưa về phía trước chới với. Giọng nó khàn đục,
gào tha thiết:
- Ba ơi, ba bỏ con sao ba?
Bất giác hắn xúc động tột
cùng, cảm giác thương yêu chạy dọc sống lưng làm ớn lạnh. Hắn giật phắt người, quay lại hỏi bằng giọng âu yếm:
- Con kêu ba hả Tèo?
Công an đưa hắn lên xe. Thằng Tèo chạy theo, luồn lách trong dòng xe
cộ, hụp hử trong khói bụi sau xe. Nó chạy luôn tới trụ sở công an, lảng vảng đứng
ngoài chờ mà không biết chờ cái gì. Không thể làm gì hơn, thằng Tèo chửi cha chửi
mẹ kẻ nào ăn cắp bóp tiền của bà chủ và nó tin tưởng các chú công an sẽ bắt được
thằng ăn cắp.
Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, thằng Tèo đang ngồi dựa lưng vào tường,
nhắm mắt ngủ gà ngủ gật, thì một bàn tay ai đập mạnh vào vai. Nó giật mình dụi
mắt. Bà chủ nách kẹp cái bóp, đứng ngó nó cười toe toét:
- Đi vô lãnh ba mầy ra. Cái bóp dì mang
theo lúc đi tiểu, bỏ quên trong toa lét mà tưởng mất. Dì đãng trí quá.
Vậy là "ba" thằng Tèo được thả. Nó nhào tới thót lên cổ ba
để ba cõng nó tưng tưng trên lưng miệng liến thoắng:
- Ba thấy chưa? Ở hiền gặp lành mà!
Bà chủ đi sát bên, đưa tặng cha con nó chút
tiền với thái độ của người có lỗi. Hắn lắc đầu không nhận vì đây chỉ là sự hiểu
lầm. Thằng Tèo đột ngột dùng cả hai tay giật phắt nắm tiền, nói gọn hơ:
- Con cảm ơn bà chủ. Tiền này cha con mình
xài cả tháng đó ba.
Trước hành động đường đột của thằng Tèo, hắn
còn biết làm gì hơn là cảm ơn bà chủ. Rồi quay sang rầy "con""
- Con thiệt mất dạy quá, chắc phải cho đi học
thôi.
- Ông nói cái gì? - Thằng Tèo khom người xuống
nhìn hắn hỏi gằn.
Hắn lặp lại:
- Ba nói con phải đi học để cô giáo dạy những
điều hay lẽ phải mới mong lên người.
Thằng Tèo đang ngồi trên
lưng đột ngột tụt xuống. Nó lặng im đi miết lên phía trước. Hắn đuổi theo nó,
hỏi:
- Sao vậy? Bộ con hổng muốn đi học hả?
Không quay người lại, thằng Tèo chúm chím cười, trả lời:
- Ba hổng biết gì hết trơn, tui đang khoái
chớ bộ.
Gió từ biển thổi lộng vào mát rượi. Hắn mỉm
cười nhủ thầm: "Gió nhiều thật dễ thở"./.
Sunday, March 1, 2026
Tù Binh Nhật Ở Wisconsin Được Phục Vụ Cơm Trắng — Họ Tưởng Đó Là Bữa Ăn Tử Hình.
Click Vào Video để xem: Tù Binh Nhật Ở Wisconsin Được Phục Vụ Cơm Trắng — Họ Tưởng Đó Là Bữa Ăn Tử Hình.
Friday, February 27, 2026
Tuesday, February 24, 2026
Monday, February 23, 2026
Năm Mới Bính Ngọ 2026 - Huỳnh Thông Thái
Tình bạn 62 năm - Huỳnh Thông Thái
Mỗi năm cứ Tết đến, nếu tôi ở Sàigòn là tôi nhớ tới bồ tèo Không Quân Lê Phước Khương. Tôi và Khương có quá nhiều kỷ niệm trong chiến trưòng ở Quân Đoàn II gồm các tỉnh Pleiku, Qui Nhơn, Tuy Hoà và nhất là Ban Mê Thuộc vào những năm 1964-1965. Ai muốn xem kỷ niệm của tôi và Khương thì Click Vào Đây.
Năm nay sắp đến Tết Bính Ngọ 2026, tôi đang ở Sàigòn. Tôi gọi Khương, và tôi muốn gặp Khương ở khách sạn tôi đang ở để tôi chúc Tết Khương.
Friday, February 20, 2026
Thế giới bí ẩn của những loài chim đầy màu sắc.
Click vào video để xem Thế giới bí ẩn của những loài chim đầy màu sắc.
Thursday, February 19, 2026
Wednesday, February 18, 2026
Tuesday, February 17, 2026
Sunday, February 15, 2026
Chúc Mừng Năm Mới Bính Ngọ 2026

Saturday, February 14, 2026
Wednesday, February 11, 2026
Tham quan Sa Đéc - Huỳnh Thông Thái
Tôi là người quê ở Quận Thủ Thừa tỉnh Long An. Trước 1975 từ nhỏ, tôi thường xuyên được đi chơi ở Miền Tây như Vĩnh Long, Cần Thơ, Châu Đốc ...và tôi đi ngang Sa Déc nhiều lần, nhưng tôi chưa bao giờ vô phố Sa Đéc.
Hôm nay cô em BS Huỳnh Thị Kim Chi chủ hai bịnh viện ở Bình Dương, rủ tôi đi Sa Đéc tham quan làng hoa ở Sa Đéc nhân dịp Tết Bính Ngọ 2026 sắp đến. Nghe BS Chi nói đi Sa Đéc, tôi nhận lời ngay, vì Sa Đéc có địa danh Nha Mân thuộc Quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc.
Nha Mân nổi tiếng có gái đẹp Việt Nam, vì ngày xưa Vua Gia Long bị Tây Sơn đuổi sát, Vua chạy ra Phú quốc và bỏ lại đoàn tuỳ tùng có rất nhiều thứ phi tuyệt đẹp. Rồi các thứ phi nầy lấy chồng và sinh ra con gái Nha Mân đẹp nổi tiếng.
Tôi đi Sa Đéc lần nầy, chủ yếu là xem hoa thật lẫn hoa người, hậu duệ của thứ phi ngày xưa!
.jpg)

















































