Thiếu nữ Việt Nam

Thiếu nữ Việt Nam
quá dễ thương

Monday, June 27, 2022

Bến Đợi - Đặng Kim Yến

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Bến Đợi/Ca sĩ Đặng Kim Yến

Friday, June 24, 2022

Phi hành gia người Áo đã nhảy ra khỏi tàu vũ trụ.

Phi hành gia người Áo đã nhảy ra khỏi tàu vũ trụ từ độ cao 128000 feet (hơn 24 dặm), hạ dù xuống trái đất trong 4 phút 20 giây. Click vào video.




Sunday, June 19, 2022

Huế Đã Xa Rồi - Thuý Huyền

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Huế Đã Xa Rồi/Ca sĩ Thuý Huyền

Friday, June 17, 2022

Chia buồn cùng gia đình KQ63D Nguyễn Thanh Tùng.

                                                            

Chia Buồn

Chúng tôi vừa được tin trể, KQ63D Nguyễn Thanh Tùng vừa qua đời ngày June 6, 2022 tại California và hoả thiêu ngày June 15, 2022. 

Toàn thể anh chị KQ63D thành tâm chia buồn cùng tang quyến và kính cẩn cầu nguyện cho linh hồn Anh Nguyễn Thanh Tùng sớm siêu thoát.

Toàn thể anh chị KQ63D
 

Tuesday, June 14, 2022

Cơn Mê Tình Ái - Ngọc Diệu

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Cơn Mê Tình Ái/Ca sĩ Ngọc Diệu

Friday, June 10, 2022

Tình Cây Và Đất - Đặng Kim Yến

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Tình Cây Và Đất/Ca sĩ Đặng Kim Yến

Monday, June 6, 2022

Xe Hydrogen cạnh tranh xe điện - tth

Pin Lithium ion (Pin sạc) là loại pin mà đa số các xe điện hiện đang xài. Pin nầy thường được sạc đầy trước khi xài. Khi điện trong Pin nầy được xài gần hết thì Pin phải được sạc trước khi xe tắt máy. Thời gian sạc Pin đầy, kéo dài hơn thời gian đổ xăng nhiều!

Pin nhiên liệu (Hydrogen). Pin nầy dùng nhiên liệu hydrogen và oxygen để tạo ra dòng điện nên pin nầy không cần sạc. Oxygen thì có sẵn trong không khí. Xe Hydrogen phải có bình chứa khí Hydrogen. Khi bình chứa hydrogen trong xe còn hydrogen thì xe có điện. Nếu bình chứa hydrogen trong xe cạn, thì nạp thêm hydrogen vô bình nhanh như đổ xăng vô xe. 

Cấu tạo pin nhiên liệu.
Nhiên liệu khí Hydrogen được dẫn liên tục vào cực - (anode), còn khí Oxygen được dẫn vào cực + (cathode).

Nước (H2O) là hổn hợp của hydrogen và oxygen. Trong quá trình điện phân, nước được tách ra thành khí hydrogen và oxygen nhờ vào năng lượng điện. Pin nhiên liệu lấy hai chất nầy biến đổi thành nước và tạo ra dòng điện mạch ngoài. Nói tóm lại, pin nhiên liệu là phản ứng ngược lại của sự điện phân. 

Có một lần, tôi đọc trong mạng, rằng trong tương lai Pin dùng cho xe điện có thể chạy được 1 triệu miles! Tôi hết sức thắc mắc, bây giờ thì tôi hiểu tại sao. Vì chỉ cần nạp thêm Hydrogen vô bình chứa thì pin nhiên liệu chạy hoài thôi!  

Xe Hydrogen không thải ra khí độc như xe xăng, mà nó thải ra nước và nước nầy sạch có thể uống được. Tôi nghĩ rằng, rồi đây xe Hydrogen sẽ có thêm bình chứa nước sạch và nếu ai muốn thì có thể tích trữ nước sạch để xài. Xe Hydrogen sẽ là một giải pháp cho những nơi thiếu nước ngọt, thật tuyệt vời. Lâu nay những người lo sợ về sự thay đổi khí hậu làm nhiệt độ tăng gây ra bởi khí CO2, bây giờ họ không phải lo nữa vì xe Hydrogen không thải ra khí độc.   

Xe điện thay thế xe xăng là một bất ngờ cho tôi, nhưng xe Hydrogen thay thế xe điện làm tôi sốc. Công nghệ về mọi ngành, những năm gần đây tiến triển ngoài sức tưởng tượng của tôi. Ngày xưa khi tôi còn làm computer programmer cho hãng USAA, cứ thỉnh thoảng USAA gởi tôi lên đại học ở Austin TX để tu nghiệp cho theo kịp đà tiến triển của computer, làm tôi nễ phục nền công nghệ. Mới đây trong chiến tranh ở Ukraine, nền công nghệ về vũ khí làm tôi giật mình. Vì vũ khí giả tưởng ngày xưa bây giờ thành hiện thực, làm choá mắt tôi! Tôi rất vui vì được may mắn nhìn thấy công nghệ mới vào lúc cuối đời. tth


Sunday, June 5, 2022

Kể Chuyện Trong Đêm - Ý Linh

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Kể Chuyện Trong Đêm - Ý Linh

Wednesday, June 1, 2022

Khu đô thị mới Thủ Thiêm - tth

Tôi là người Huyện Thủ Thừa Tỉnh Long An, nhưng tôi được sinh ra ở nhà thương Chợ Rẩy. Tôi lên Sàigòn học tiểu học và tôi lớn lên ở Sàigòn. Tôi nghe nhiều về Thủ Thiêm, nhưng lúc nhỏ tôi chỉ qua Thủ Thiêm chơi một lần duy nhất vì tôi có thằng bạn, nhà nó ở Thủ Thiêm. Ngày ngày nó đi đò từ Thủ Thiêm qua sông Sàigòn để đi học ở Sàigòn. Ngày xưa Thủ Thiêm là vùng đầm lầy, chẳng có gì để tham quan. Hơn nữa từ Sàigòn qua Thủ Thiêm, lúc bây giờ chưa có cầu, tôi đi bằng đò nhỏ.  

Mỗi năm kể từ 2010, tôi trở về Sàigòn ở dài hạn, có năm tôi ở 10, 12 tháng, gần đây tôi nghe Thủ Thiêm bùng phát và đất ở Thủ Thiêm là đất vàng. Rồi có nguồn tin chủ đất ở Thủ Thiêm kiện thưa dữ dội vì có huy hoạch lấy đất của dân để làm khu đô thị mới mà không đền bù thoả đáng!

Tháng May 2022, tôi đang ở Sàigòn và tôi đi xe ôm tham quan Thủ Thiêm một chuyến cho biết sự tình.

Khu đô thị mới Thủ Thiêm nhìn từ toà nhà Bitexco góc đường Hồ Tùng Mậu và Ngô Đức Kế 
(ảnh chụp 2015).  

Ngày nay Thủ Thiêm là một phường thuộc Thành Phố Thủ Đức và Thành Phố Hồ Chí Minh. Đây là một phường thuộc khu đô thị mới. Phường nầy có diện tích 3,25km2, dân số năm 2019 là 428 người, mật độ đạt 132 người/km2.

Hình nầy tôi đứng chụp từ bờ sông Sàigòn, gần đầu đường Nguyễn Huệ.
Tôi hướng Camera về cầu Khánh Hội. Tại đầu cầu Khánh Hội nầy, dưới đáy sông Sàigòn, có  Hầm Thủ Thiêm. (nhìn hình phía dưới).

Hầm Thủ Thiêm.
Hầm Thủ Thiêm nối liền Sàigòn với Thủ Thiêm. Hầm nầy nằm dưới đáy sông Sàigòn, chổ đầu cầu Khánh Hội. Hầm dài 460m rộng 4 làn xe và cách mặt nước 24m. 
 
Hình nầy tôi đứng chụp từ bờ sông Sàigòn, gần đầu đường Đồng Khởi. Tôi hướng Camera về Hải Quân Công Xưởng Ba Son. Nơi đây gần đường Nguyễn Hữu Cảnh, có Cầu Thủ Thiêm 2. (nhìn hình phía dưới)

Cầu Thủ Thiêm 2 nhìn từ xa. Cầu nầy nối Thủ Thiêm với Quận 1. 

Cầu Thủ Thiêm 2 nhìn gần.
Đây là lần đầu tiên tôi đi qua cầu nầy. Cầu khởi công 2015 và lưu thông Sept 2, 2020, dài 886m với 6 làn xe.

Tôi nghe khu đô thị mới Thủ Thiêm bùng phát và tôi tưởng dữ dội lắm, nhưng khi tôi qua Thủ Thiêm, thì phần lớn mọi chuyện còn trong dự án! Có lẽ vì còn tranh chấp đất đai! 

Khu đô thị mới Thủ Thiêm chưa xong, đất đai còn bỏ trống mênh mông và cỏ mọc um tùm, chắc là còn tranh chấp đất đai! 

Cầu Thủ Thiêm 2 được chụp từ Thủ Thiêm hướng về Sàigòn.

Cầu Thủ Thiêm 1.
Cầu dài 1250m, có 6 làn xe. Cầu nầy nối Thủ Thiêm với Quận Bình Thạnh. Cầu được hoàn thành Nov 29, 2007.

Theo hình nầy, có dự án làm thêm cầu Thủ Thiêm 3 và 4. 
Cầu Thủ Thiêm 3 nối Thủ Thiêm với Quận 4, Cầu Thủ Thiêm 4 nối Thủ Thiêm với Quận 7.
Nhìn hình nầy, tôi có thể hình dung được khu đô thị mới Thủ Thiêm sẽ khá lớn và đẹp dữ dội lắm. 
   
Tháng May và June là mùa trái măng cụt.
Tham quan khu đô thị mới Thủ Thiêm, tôi thất vọng vì dự án còn quá xa để hoàn tất. Tuổi của tôi đang về chiều, sợ rằng tôi không còn cơ hội để thấy khu đô thị mới Thủ Thiêm khi hoàn tất, nên tôi phải mua măng cụt để ăn, vì măng cụt trị bá bịnh, nhất là ung thư! Tôi mua mỗi lần nguyên thùng măng cụt, khoảng 120 trái nhỏ và tôi ăn mỗi ngày. Măng cụt của Thái Lan ngon thấu trời đất! tth


Saturday, May 28, 2022

Mời nghe chim hát.

Click Vào Video, Mời nghe chim hát.



Tôi mời anh chị KQ63D Vương Văn Ngọ ăn mì tôm hấp lá sen ở Sàigòn.

Bên trái từ ngoài vô: Thái, Kiễm.
Sinh nhật KQ63A Nguyễn Kiễm, chị Kiễm đãi nhân viên của hai hãng của anh chị ở Sàigòn và anh chị mời tôi tham dự.
Anh chị Kiễm có 2 con trai và 1 con gái tên Nga. Người ngồi đối diện với tôi là anh sui, ba chồng của cháu Nga.

Tuesday, May 24, 2022

"Hoa Chùa" độc đáo!

 "Hoa Chùa" độc đáo của Tây Tạng mang đến điềm lành. Đây là loài hoa Mahameru 400 năm mới nở một lần trên dãy Himalaya. Ngay cả trong những bức ảnh, thế hệ chúng ta may mắn được nhìn thấy nó.




Wednesday, May 18, 2022

Saturday, May 14, 2022

Đêm Tiền Đồn - Thu Hường

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Đêm Tiền Đồn/Ca sĩ Thu Hường 

Wednesday, May 11, 2022

Lỡ Hẹn Với Dòng Lam - Lê Thu Uyên

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Lỡ Hẹn Với Dòng Lam/Ca sĩ Lê Thu Uyên

Monday, May 9, 2022

Sinh nhật của cháu Phương.

Thuận & Phương là chủ 7 hãng may thêu xuất cảng. Phương gọi BS Chi là dì ruột. BS Chi và Má của Phương là em chú bác ruột với tôi. Mỗi lần tôi về Việt Nam, BS Chi biết tôi đơn độc, nên mọi hội họp gia đình BS Chi thường rủ tôi tham dự. Sinh nhật của Phương năm nay được gia đình tổ chức ở Long Hãi. BS Chi rủ tôi dự sinh nhật Phương. 

Thuân & Phương thuê 3 villa của một resort ở Long Hãi để tổ chức sinh nhật, mỗi villa 4 phòng ngũ. BS Chi vì bận rộn nhà thương nên chỉ tham dự trong ngày, sáng đi chiều về và tôi cũng vậy.

Thuận & Phương

BS Chi và Phương

Từ phải: BS Chi, Phương, Thuận, BS Khôi chồng BS Chi, Thái

Thuận & Phương chỉ có một đứa con và trai. Đây là anh chị sui của Thuận & Phương. 

Thuận & Phương may đồng phục cho gia đình, chụp hình trông dễ thương quá.

BS Thông em rể của Phương, vừa hoàn tất bình hoa sinh nhật để lấy điểm chị vợ!

Thursday, May 5, 2022

Tấm Ảnh Không Hồn - Hoàng Hải

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Tấm Ảnh Không Hồn/Ca sĩ Hoàng Hải


Sunday, May 1, 2022

Nghiên cứu 76 năm của đại học Harvard đi tìm chìa khoá của hạnh phúc.

Nghiên cứu 76 năm của đại học Harvard đi tìm chìa khoá của hạnh phúc.  

 Minh Anh

Hạnh phúc đến từ đâu? Tiền bạc, danh tiếng hay cảm giác thành công?

76 năm trước, Đại học Harvard đã thực hiện một nghiên cứu về sự phát triển của người trưởng thành kéo dài nhất trong lịch sử. Cuộc nghiên cứu đã theo dõi 268 nam giới, từ độ tuổi thanh niên cho đến lúc họ già, để tìm ra chìa khóa ảnh hưởng tới hạnh phúc cuộc đời họ.

Nghiên cứu đặc biệt

Vào năm 1938, Giáo sư Arlie Bock, khi đó là trưởng khoa Y của Đại học Harvard, cảm thấy rằng, toàn bộ cộng đồng nghiên cứu đều quan tâm tới việc “tại sao mọi người bị bệnh, thất bại, hay chán nản”, mà tại sao không ai nghiên cứu “làm thế nào con người có thể được khỏe mạnh, thành công  và hạnh phúc”?

Giáo sư Bock đã đề xuất một dự án nghiên cứu đầy tham vọng, dự định theo dõi một nhóm người từ tuổi vị thành niên đến cuối cuộc đời, tập trung vào những thăng trầm trong cuộc sống của họ, ghi lại tỉ mỉ từng chút một về trạng thái tâm lý và hoàn cảnh của họ, ghi lại một cách kịp thời, và cuối cùng sẽ đưa ra đáp án — Loại người nào có khả năng trở thành người hạnh phúc nhất trong cuộc đời.


Loại người nào có khả năng trở thành người hạnh phúc nhất trong cuộc đời? 

Các tiêu chí đánh giá người hạnh phúc nhất rất nghiêm ngặt. Ông George Vaillant, nhà tâm lý học chịu trách nhiệm đứng đầu cuộc nghiên cứu trong 32 năm, cho biết người hạnh phúc nhất phải là người đạt được 10 điều sau: hai trong số đó có liên quan đến thu nhập, bốn điều liên quan đến sức khỏe thể chất và tinh thần, và bốn liên quan tới các mối quan hệ thân thiết và hỗ trợ xã hội.

Ví dụ, sau 80 tuổi bạn phải có sức khỏe thể chất tốt, tinh thần minh mẫn (những người không sống đến 80 tuổi không được coi là người hạnh phúc); 60-75 tuổi có mối quan hệ xã hội tốt khác (bạn bè, thân thiết với con cái của họ); 60-75 tuổi ngoài vợ con ra họ vẫn có các mối quan hệ xã hội tốt (người thân, bạn bè và người quen ); 60- 85 tuổi có mối quan hệ hôn nhân tốt đẹp; mức thu nhập thuộc top 25%.

Đây được gọi là “Nghiên cứu Grant”. Nó được đặt tên theo nhà tài trợ ban đầu của nó, nhà từ thiện William T. Grant. Tính tới nay nay, nghiên cứu này đã kéo dài 76 năm và tiêu tốn hơn 20 triệu USD.

Từ năm 1939 đến năm 1944, nghiên cứu đã chọn ra 268 sinh viên đại học đang theo học tại Harvard vào năm đó. Nhóm người này là nhóm đã ở trên đỉnh cao trong các thanh niên Mỹ, với một tương lai tươi sáng, cơ hội thành công và trường thọ của họ rất cao. Đó chính xác là những gì nghiên cứu Grant cần - những đối tượng sống đủ lâu, nếu không thì họ không được tính là người đạt được đỉnh cao hạnh phúc nhất trong cuộc đời.

Các ứng viên được lựa chọn đều khoảng 19 tuổi, tất cả đều là nam giới người Mỹ da trắng, có xuất thân từ gia đình tốt, thể chất và tinh thần khỏe mạnh, ưa nhìn - thực tế, mỗi người được chọn đều trải qua một “cuộc thi vẻ đẹp” hình thể nghiêm ngặt. Các nhà nghiên cứu có xu hướng chọn những người có cánh tay lực lưỡng, eo săn chắc, bởi vì suy đoán ban đầu là “những người nam tính” có nhiều khả năng có cuộc sống hạnh phúc.

Cứ 2 năm một lần, nhóm người này sẽ nhận được một bảng câu hỏi, họ cần trả lời về tình hình sức khỏe có tốt không, tinh thần vẫn bình thường không, chất lượng hôn nhân thế nào, sự nghiệp thành công hay thất bại, và liệu họ có hạnh phúc sau khi nghỉ hưu hay không. Các nhà nghiên cứu đánh giá họ theo bảng câu hỏi mà họ trả lại, với E là kém nhất và A là tốt nhất. Tuy nhiên, chỉ tự bản thân đánh giá thôi là chưa đủ.

Cứ sau 5 năm, sẽ có bác sĩ chuyên nghiệp sẽ đánh giá các chỉ số sức khỏe thể chất và tinh thần của các ứng viên tham gia nghiên cứu. Cứ sau 5-10 năm, các nhà nghiên cứu cũng đến gặp trực tiếp những người này và thông qua phỏng vấn, họ có thể hiểu sâu hơn về các mối quan hệ thân thiết hiện tại, thu nhập nghề nghiệp, mức độ hài lòng trong cuộc sống và liệu họ có thích nghi ở từng giai đoạn của cuộc sống hay không.

Nhóm người này có thể được xem là “nhóm được nghiên cứu kỹ lưỡng nhất trong lịch sử”. Họ đã trải qua Thế chiến thứ hai, suy thoái kinh tế, phục hồi kinh tế và sóng thần tài chính. Họ kết hôn, ly hôn, thăng chức, bầu cử, thất bại, lội ngược dòng, không gượng dậy nổi, có người nghỉ hưu an hưởng tuổi già, có người tự hủy hoại sức khỏe và chết trẻ.

Cuối cùng, trong số 268 người này thực sự đã xuất hiện nhiều người thành công, cho đến nay, đã có 4 thượng nghị sĩ Mỹ, 1 thống đốc và thậm chí 1 tổng thống Mỹ - John F. Kennedy. Tuy nhiên, hồ sơ nghiên cứu của Kennedy đã bị chính phủ lấy đi, đến năm 2040 nó mới có khả năng được tiết lộ.

Tuy nhiên, hồ sơ nghiên cứu của Kennedy đã bị chính phủ lấy đi, đến năm 2040 nó mới có khả năng được tiết lộ. 

Kết quả nghiên cứu

Những yếu tố sau đây ít ảnh hưởng đến "thành công trong cuộc sống": phỏng đoán ban đầu về “đàn ông nam tính” không hề quan trọng, IQ vượt quá 110 không ảnh hưởng đến mức thu nhập, tình trạng kinh tế và địa vị xã hội cao thấp của gia đình cũng ít ảnh hưởng, người hướng ngoại hay hướng nội cũng không quan trọng, cũng không cần phải có kỹ năng xã giao đặc biệt, hay tiền sử gia đình nghiện rượu và trầm cảm cũng không phải là vấn đề.

Những yếu tố thực sự ảnh hưởng và giúp họ hướng tới một cuộc sống tốt đẹp là những yếu tố sau: không uống rượu hoặc hút thuốc, tập thể dục đầy đủ, duy trì cân nặng hợp lý, thời thơ ấu được yêu thương, sự đồng cảm và thiết lập được những mối quan hệ thân thiết từ thời trẻ.

Dữ liệu sau có thể làm bạn ngạc nhiên:

Những người có mối quan hệ gần gũi với mẹ, trung bình mỗi năm thu nhập hơn 87.000 USD. Những người yêu thương anh chị em có thu nhập trung bình hơn 51.000 USD một năm.

58 người đạt điểm cao nhất trong mục "mối quan hệ thân thiết" mức lương trung bình hàng năm là 243.000 USD. 31 người có điểm thấp nhất trong mục này, có mức lương trung bình không quá 102.000 USD một năm. Chỉ cần bạn có thể tìm được “tình yêu đích thực” trước 30 tuổi - dù đó là tình yêu nam nữ, tình bạn hay tình cảm gia đình, thì bạn có thể tăng rất nhiều cơ hội có một “cuộc sống tốt đẹp”.

Thoạt nhìn, một nghiên cứu suốt 76 năm rút ra kết luận quá đơn giản tới mức khó tin: chìa khóa thành công của cuộc đời chính là “tình yêu”?

Thoạt nhìn, một nghiên cứu suốt 76 năm rút ra kết luận quá đơn giản tới mức khó tin: chìa khóa thành công của cuộc đời chính là “tình yêu”? 

Nhưng nhà tâm lý học Vaillant cho biết tình yêu, mối quan hệ ấm áp và thân thiết có ảnh hưởng trực tiếp đến “cơ chế ứng đối” của một người. Ông tin rằng mọi người đều sẽ liên tục gặp phải những bất trắc và thất bại. Sự khác biệt nằm ở phương pháp đối phó mà mỗi người áp dụng: tệ nhất là nhóm ‘gần như điên rồ’ - họ nghi ngờ, hoảng sợ; nhóm tốt hơn một chút là ‘chưa đủ thành thục’ - họ có biểu hiện như tiêu cực, dễ giận; tiếp theo là nhóm ‘thuộc về tố chất thần kinh’ - họ sẽ biết kiềm chế, không bị cảm xúc chi phối; cuối cùng là nhóm ‘thành thục, lành mạnh’ - họ vô tư, hài hước và thăng hoa.

Một người sống trong yêu thương, khi gặp thất bại, có thể tự giễu cợt bản thân một chút, cùng bạn bè tập luyện, đổ mồ hôi và xả hơi, đón nhận sự an ủi, động viên của những người thân trong gia đình... Những “phương pháp ứng đối” này có thể giúp ích cho một người nhanh chóng bước vào vòng tuần hoàn hạnh phúc, khỏe mạnh và hưng phấn. Mặt khác, một người “thiếu tình yêu thương”, thường không nhận được sự giúp đỡ khi gặp phải thất bại và cần phải tự mình chữa lành. Trong khi các “phương pháp tự chữa lành” uống rượu và hút thuốc được xem như phổ biến, chúng lại là những nguyên nhân chính dẫn đến tử vong sớm.

Ông Vaillant nói: “Một mối quan hệ ấm áp và thân thiết là sự mở đầu quan trọng nhất cho một cuộc sống tốt đẹp". Tất nhiên, không phải ai cũng may mắn có được tuổi thơ êm đềm, nhưng tin tốt là dù bạn bao nhiêu tuổi thì cũng có một cơ hội được “sống lại trong tình yêu”. Trong nhóm người tham gia nghiên cứu này của Đại học Harvard, người có bút danh là Camille, tới năm 35 tuổi anh mới lần đầu tiên biết được người khác hết lòng yêu thương là như thế nào - khi anh bị bệnh lao phải nằm viện 14 tháng, các nhân viên y tế đã trao cho anh tình yêu và sự ấm áp mà anh hằng mong ước.

Kể từ đó, Camille từ một người mắc chứng rối loạn thần kinh, hay có ý định tự tử, đã trở thành một bác sĩ, người chồng và người cha có trách nhiệm. Gia đình, bệnh nhân, cấp dưới và bạn bè đều yêu quý ông. Cuối cùng, ông đã leo lên đỉnh núi Alps ở tuổi 82 và qua đời do bệnh tim tái phát. Nhiều người đã đến dự đám tang của ông và nói lời từ biệt ông. Mặc dù ông không có khởi đầu tốt nhất, nhưng đoạn kết đã có một cuộc đời thành công, phong phú.

Cuối cùng, chúng ta hãy cùng suy ngẫm về một câu nói của nhà văn Mark Twain: “Cuộc đời ngắn ngủi lắm, chúng ta không có thời gian để tranh cãi, xin lỗi, trút giận, trách móc, thời gian chỉ đủ để yêu, nhưng nó cũng chỉ là trong một chớp mắt, làm người ta tiếc thay!”

Minh Anh


Wednesday, April 27, 2022

Lối Về Đất Mẹ - Thúy Huyền

Click Vào Đây - Nhạc phẩm Lối Về Đất Mẹ/Ca sĩ Thúy Huyền

Saturday, April 23, 2022

Đường Về Quê Hương - Mai Kiều

Click Vào Đây - Nhạc phẩm Đường Về Quê Hương/Ca sĩ Mai Kiều 

Tuesday, April 19, 2022

Cáo Phó của gia đình KQ63D Phạm Quang Minh

 

Trước quan tài.

Bạn bè chào tay tiễn biệt Phạm Quang Minh.

Từ trái: Chị Ninh, chị Hiền, chị Minh, chị Cả, 
KQ63D Ninh, KQ63D Thạnh, KQ63D Chớ, KQ63A Cữu.
Anh chị đang chờ bạn bè đến trong đám tang.

Chia Buồn

Toàn thể anh chị KQ63D thành tâm chia buồn cùng chị Phạm Minh- Huê và tang quyến. Kính cẩn cầu nguyện cho linh hồn Anh Phạm Quang Minh sớm về với Chúa.

Toàn thể anh chị KQ63D




Monday, April 18, 2022

Mối tình theo mãi một đời người - Lê Trạch Lựu

Chuyện tình lẫn lời nhạc và hình ảnh trong video, sao mà dễ thương quá! tth  

*******************

Dáng hình vẫn đậm trong tim

Tuyền đài mang xuống , mối tình thiên thu



Nhạc sĩ Lê Trạch Lựu đã qua đời ở thành phố Paris-Pháp quốc ngày 6 tháng 2 năm 2015, hưởng thọ 84 tuổi. 

Lê Trạch Lựu sáng tác bản nhạc nổi tiếng EM TÔI, cảm hứng có thật từ một cuộc tình lãng mạn với một thiếu nữ tên Kim Phượng năm 1946. Cuộc tình không thành khi ông rời quê hương đi du học ở Paris năm 1951, cùng lớp với thi sĩ Nguyên Sa-Trần Bích Lan và thi sĩ kiêm đạo diễn Hoàng Anh Tuấn... Bản nhạc " Em Tôi" Ông sáng tác ở Pháp rồi chép tay gởi về Việt Nam, được Nhà Xuất Bản Tinh Hoa chọn và ấn hành năm 1955 (bản nhạc Tinh Hoa số 445).
 
Theo bài viết Em Tôi - Lê Trạch Lựu và mối tình theo mãi một đời của tác giả Lan Phương thì:

Năm 1946 là năm tôi đi trại hè Sầm Sơn, đi với đoàn Hướng Đạo, cùng nhiều đoàn khác, tập trung tại sân ga Hà Nội. Tôi thoáng thấy một cô gái xinh xinh, dáng người phong nhã, có đôi mắt đẹp tuyệt vời. Không hiểu sao tôi thấy tôi như choáng váng, má tôi nóng bừng như lên cơn sốt; lần đầu tiên tôi thấy tôi có cái cảm giác lạ lùng này. Nhà đoàn tôi " đóng trại " to lớn, rộng rãi, đó là những biệt thự nghỉ mát của bọn Pháp thuộc điạ bỏ lại, trước nhà là bãi biển mênh mông, sau nhà có một cái giếng.
 
<">Trưa nào tôi cũng thấy cô gái ấy, đội nón, dưới nắng chang chang rũ áo, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn cô ta. Thỉnh thoảng cô nàng ngửng đầu lên, vành nón che đôi mắt, nhưng tôi biết là cô ta đang nhìn tôi.. Thú thật, tim tôi đập thình thình. Chao ơi, yêu đương là như vậy hay sao? Đây là một rung động đầu tiên, nào đâu tôi có biết cảm giác này từ thuở ra đời.

 
Về Hà Nội tôi tìm nhà cô ta, vì có duyên nên tìm được ngay, cô ta ở gần nhà tôi. Bây giờ ta phải tìm biết tên cô ta nữa! Chiều nào tôi cũng đi qua nhà cô ta, để nhìn vào nhà, tìm lại đôi mắt đẹp. Tôi thấy có nhiều cậu trai cỡ bằng tuổi tôi đi qua đi lại trước cửa nhà, như tôi. Lúc đó tôi cũng thấy hơi hơi lo... sợ mất !
 
Nhưng may cho tôi, hồi ấy có một chú bé đi theo tôi hoài, hỏi ra là chú Mỹ, em cô Phượng. Trời ơi là trời, đất ơi là đất! Chúng tôi đi chơi với nhau. Một hôm, tôi viết một lá thư và mạnh dạn tôi hăng hái ra đi, nhưng chiều hôm đó tôi không thấy cô ta ra đứng ngoài cửa hóng mát. Rồi chiều hôm sau, chiều sau nữa. Thế rồi một chiều nào đó, tôi lại thấy cô ta đứng rũ tóc bên thềm.
 
Tìm đủ nghị lực, tôi sán gần cô ta, tay đưa lá thư, miệng lắp bắp một câu: " Phượng... Phượng cầm... cầm lấy cho... cho... tôi... tôi... lá thư này... " rồi xong, tôi cắm đầu đi mất, không dám quay lại, sợ nhìn thấy hoặc cô ta xé lá thư, hoặc quẳng xuống lề đường... tôi sẽ mắc cỡ...
 
Để đỡ cho cái nặng nề đó, tôi tìm cách nói khéo với chú Mỹ, chú bằng lòng ngay. Thế là chú thành con chim xanh của tôi. Chiều nào chú cũng để một lá thư lên bàn. Bẩy tháng trời tôi viết đều đều, gần bẩy chục lá thư mà vẫn không thấy trả lời. Tôi đau khổ quá không biết cô ta có yêu tôi không, tại sao cô ta không trả lời tôi, dù thuận dù không... Lúc bấy giờ tôi mới biết là tình yêu, thế nào là đợi chờ, là có nhiều đau khổ. Héo hon con người.
 
Thế rồi một hôm chú Mỹ tất tưởi chạy đến nhà tôi, đưa cho tôi một lá thư, hôm đó là một tuần trước ngày kháng chiến toàn quốc, tôi bồi hồi cầm lá thư, ở một góc có đề : Xin TRẠCH LỰU đừng giận KIM PHƯỢNG mà xé lá thư này..., tôi mở ra, đọc từng hàng chữ đều đều, tròn tròn, vuông vắn. Phượng nói yêu tôi từ ngay lúc đầu... nhưng muốn thử lòng tôi để xem tôi có phải là người đứng đắn rồi nói rằng ngày mai Phượng đi tản cư... ở Hà Ðông, cách làng tôi mấy làng...
 
Tôi bàng hoàng như tỉnh một giấc mơ lâu dài chờ đợi từ bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút. Thế là hai hôm sau, tôi đi bộ từ Hà Nội qua làng tôi tới làng tạm trú của gia đình nàng, chúng tôi đi chơi dọc dòng sông Nhuệ cùng chú Mỹ, mẹ của Phượng, bà cụ nhìn chúng tôi âu yếm từ đằng xa... đi chơi cùng nhau hết cả buổi chiều, tôi không dám cầm tay Phượng, tôi ân hận tới bây giờ. Tôi trở về thành, thế rồi chiến tranh, ba năm sau tôi sang Pháp. Không rõ Phượng ở đâu, tôi vẫn nhớ Phượng hoài.
 
Một hôm trong trường cái nhớ nó làm tôi điên đầu... trong giờ Etude cuối lớp có anh chàng Trần Bích Lan-Nguyên Sa đang đọc Socrate hay sao, bên phải gần cửa sổ là Hoàng Anh Tuấn... không biết hắn làm gì, chắc đang làm thơ. Tôi cầm cây đàn bấm bấm... hai ngày sau thành bài EM TÔI... cả nhạc lẫn lời. Chủ nhật ra Paris, đường Volontaires, sau bữa cơm trưa, quây quần với nhau, trong đó có Anh Tuấn, Thi Liên, Thoa em gái Nguyên Sa về sau lấy Trần Đình Hòa, Bội Liên đã nhận được bài tôi gửi tới trường, hồi đó cô ta có yêu tôi, nhưng tôi tránh vì cô ta con nhà giầu...  Bội Liên dạo nhạc trên mấy phím ngà... Nhạc EM TÔI vang lên khắp cả căn phòng, tôi tê tái nghe nhạc tôi, tôi thấy là lạ, chưa quen... vì mỗi lần tôi đã nghe trong tôi hay nghe cây đàn bên tôi nói với tôi, bây giờ những ngón tay ngà chạy qua phím đàn đến với tôi, tôi như ngỡ ngàng đi vào cơn mê...
 
Thế rồi tôi chép lại nhạc và lời trên trang giấy học trò, trên những giòng như đã kẻ nhạc, tôi gửi tới nhà xuất bản TINH HOA.
 
Những tháng năm qua.
 
Rồi một hôm tôi tìm ra điạ chỉ của Phượng, tôi viết về cho chú Mỹ, Mỹ trả lời tôi: " Em nhận được thư anh, thế là anh vẫn mạnh, chị Phượng đợi anh trong một năm dài, thấy anh không về, tưởng anh chết, rồi ba năm sau chị Phượng để tang anh. Nhiều người đến hỏi chị, chị chỉ lắc đầu. Chị vẫn đợi anh, nhưng hôm qua chị Phượng đi lấy chồng, chị đã 26 tuổi rồi, ngày ngày thầy me thúc dục... ".
 
Thế là tôi cắt đứt, để Phượng đi lấy chồng cho êm thấm, có bổn phận với chồng với con. Tôi không muốn ám ảnh Phượng nữa để cho nàng yên phận.
 
Sáu chục năm rồi , vẫn nhớ em
Nhớ ai rũ tóc , đứng bên thềm
Nhớ người giặt áo bên bờ giếng

Nhớ nhiều , nhớ mãi , mãi không quên ...

Sáu chục năm sau, tôi được biết tin một người bạn cùng trường năm xưa, anh Nguyễn Thiệu Giang viết cùng một tờ báo với tôi hồi đó cùng Thanh Nam, tôi có nhờ anh ta đến căn nhà cũ, anh nói Phượng không còn ở đấy nữa. Nhưng có cho tôi số phone, tôi gọi Phượng, đầu giây Phượng trả lời, tôi nói là tôi, cô ta nhắc đi, nhắc lại ba lần, anh Lê Trạch Lựu hả... anh Lê Trạch Lựu hả... anh Lê Trạch Lựu hả... như không tin là có thật, khi tôi bảo là tôi thì cô ta òa ra khóc.
 
Nói chuyện cùng nhau hơn nửa tiếng, sau những lúc ân cần hỏi han. Phượng có nói, (về chồng mình) anh ấy có theo đuổi Phượng trong bốn năm trời, Phượng bảo Phượng có người, anh ta cứ đeo đẳng, Phượng có nói với anh ấy chuyện Phượng và anh. Anh ta chịu là trong lòng Phượng có một người. Tôi xin thành thật cảm ơn Phượng, tình yêu Phượng cho tôi... những năm đợi chờ, đau khổ. Một lúc sau tôi hỏi Phượng: " Thế Phượng còn giữ mấy lá thư ấy không? ". Tôi muốn tìm hiểu văn thời 16 tôi viết ra sao chắc là văn lủng củng lắm. Phượng trả lời tôi: " Em để vào trong một cái hộp, nó đi theo em tất cả mọi nơi, trong đó có cả tập ảnh chụp hồi đó, nhưng chồng em thấy lúc nào em cũng buồn, nói với em nên giấu nó đi một chỗ, khi nào vui thì hãy mở ra. Thế là ông ta bỏ vào đâu không rõ, mấy năm sau ông ta mất, tìm kiếm khắp nhà không ra. Em chỉ nhớ anh viết dài lắm... viết dài lắm... Hôm nọ em muốn tìm cái hình anh hồi đó, mà không thấy đâu. Tủi thân, em lại ngồi khóc, may rằng con, cháu em bữa đó tụi nó không có nhà...
 
Ông tâm sự tiếp: " Bây giờ chúng tôi nói chuyện với nhau. Tình ngày xưa xa lắc xa lơ. Cô đã đi lấy chồng, mà tôi đã lấy vợ, bây giờ chỉ coi nhau như bạn già thôi. Quí nhau, kính trọng nhau, chứ không nghĩ đến tình yêu ngày xưa nữa. Không thể nào lập lại thời đó được. Nhưng hai người vẫn rất quí nhau, tôi vẫn thường gọi cho cô, hay cô có gọi tôi, nhưng mà ăn nói như hai người bạn thân thôi ".
 
Từ ngày rời Hà Nội năm 1951, nhạc sĩ Lê Trạch Lựu chưa một lần trở lại quê hương Việt Nam. Ông lập gia đình với một người vợ Pháp, gốc Ba Lan, mà theo lời ông thì bà là người rất đẹp, đoan trang, miệng cười tươi như hoa, và ông nhận là số ông may mắn, từ người yêu đến người vợ ai cũng đoan chính.
 
Thời còn trẻ cũng có người bạn rủ ông về miền Nam làm việc, và hãng thông tấn Pháp cũng muốn ông về để lập một cột trụ ở bên đó, nhưng nhạc sĩ họ Lê tâm sự:
 
" Tôi nghĩ rằng hồi đó tôi có đứa con nhỏ nhất mới 3 tuổi, nếu tôi về Việt Nam tôi sẽ mê một cô Việt Nam, tôi sẽ lấy cô Việt Nam, sống với cô Việt Nam thì tôi sẽ không trở lại Pháp nữa. Tôi tự nghĩ: mình sinh ra con, mình không nuôi con, mình bỏ nó, sung sướng với cuộc sống của mình, rồi sau này con mình nó nhìn mình bằng cách gì mình không thể sống được. Vì thế tôi không đi. Mà nếu tôi đi, thì cũng không thể trở về được, nghề của tôi là ra chiến trường quay phim. Tôi vui thích với nghề đó lắm, mà có thể chết được, nên về thì không thể nào trở lại được nữa".
 
Trong buổi nói chuyện với nhạc sĩ Lê Trạch Lựu, năm nay đã trong lứa tuổi bát tuần, ông có cho biết về những sáng tác khác của ông, những ca khúc đã bị cái bóng của  ' Em Tôi ' che mờ: " Nhạc của tôi người ta không biết nhiều, người ta chỉ biết đến Em Tôi thôi. Ở Hà Nội, ông Thẩm Oánh có ra một bài của tôi là bài Thôn Chiều, ông ấy quí bài đó lắm. Sang Pháp, nhớ quê hương, tôi làm bài Nhớ được trình bày trên đài phát thanh Hà Nội, và Sài Gòn sau này. Bài thứ ba là bài Em tôi. Bài Em Tôi được người ta quí trọng nó quá nên thiên hạ quên mất Nhớ và Thôn Chiều ".
 
Khoảng 20 năm sau khi Em Tôi ra đời, vẫn nỗi nhớ người xưa, nhạc sĩ họ Lê đã sáng tác bài Cành Mai Tóc Ngắn. Cũng trong 1 buổi nói chuyện, nhạc sĩ Lê Trạch Lựu có lời nhắc những ai yêu mến ông xin để ý cho 3 chỗ trong lời nhạc của bài Em Tôi mỗi khi hát:
 
1. Cho anh gót thắm đem dệt nhớ nhung lời thơ (không phải " rót thắm " hay " góp thắm"). Ông giải thích: người đàn bà xưa ăn mặc kín đáo, quần chùng áo dài, gót sen của nàng là nguồn xúc cảm, gợi trí tưởng tượng, chứ không lộ liễu như bây giờ.
 
2. Đèn trăng phô sắc huy hoàng sáng hơn màu nắng (không phải là " đàn trăng ").
 
3. Này trăng, này sao chia nhé em (không phải là này trăng, này sao " kia " nhé em).
 
Ngoài bản Em Tôi, Nhớ, Thôn Chiều, Cành Mai Tóc Ngắn thì ông còn viết thêm một số ca khúc như Tìm, Khi Em Yêu... Ông dự tính thực hiện một cuốn CD gồm những sáng tác của mình nhưng vẫn chưa có dịp. Bản Em Tôi đã được nhiều ca sĩ trình diễn như Mai Hương, Duy Trác, Tuấn Ngọc, Anh Ngọc, Quang Tuấn...
 
Khi chúng ta nghe lại ca khúc Em Tôi thì như thy lại cả một bầu trời kỷ niệm ca nhạc của mấy thế hệ của lứa tuổi yêu nhau trong các thập niên 50, 60, 70 trên đất nước Việt Nam thuở tình yêu còn e ấp nên thơ ...


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Em Tôi của nhạc sĩ Lê Trạch Lựu. 
 

Thursday, April 14, 2022

Vĩnh Long Sông Nước Tình Em - Cẩm Loan

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Vĩnh Long Sông Nước Tình Em/Ca sĩ Cẩm Loan

Sunday, April 10, 2022

Vẻ đẹp tuyệt mĩ của 39 loài chim thiên đường.

Click vào video xem "vẻ đẹp tuyệt mĩ của 39 loài chim thiên đường".

Wednesday, April 6, 2022

Thương Nhớ Một Miền Quê - Lê Thu Uyên

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Thương Nhớ Một Miền Quê/Ca sĩ Lê Thu Uyên

Tuesday, April 5, 2022

Bữa cơm gia đình - Thái Huỳnh

BS Huỳnh Thị Kim Chi chủ hai bịnh viện ở Bình Dương, thường mua villa của các resorts để đầu tư. Mỗi villa với giá gần chục tỉ VND hoặc nhiều hơn. Chủ đầu tư xây dựng, thường khuyến mại BS Chi những phíếu ăn (voucher) từ 20 đến 30 triệu VND. Những phiếu ăn lần nầy có thời gian hết hạn là cuối tháng March 2022, nên BS Chi tổ chức những bữa cơm gia đình liên tục. Được BS Chi rủ đi ăn những bữa cơm 20, 30 triệu VND, tôi mê quá! Nên nhớ phiếu ăn 30 triệu, thì BS Chi phải ăn cho hết một lần 30 triệu. Nếu ăn không hết thì mất, vì họ không thối tiền lại. BS Chi thường giao phiếu ăn cho Thuận & Phương và Thuận & Phương thường gọi thức ăn quá số tiền của phiếu, và Thuận & Phương trả thêm cho phần thiếu, vì họ không thối lại mà để mất tiền thì phí quá.       

Bữa cơm thức ăn kiểu Pháp ở nhà hàng Jumbo Seafood đường Đồng Khởi.
Từ trái vô: BS Khôi, BS Chi, con DS Quang, chồng BS Thoa, vợ chồng DS Quang, BS Thoa, vợ chồng BS Khai, Thái.

Bữa cơm thức ăn kiểu Việt Nam ở nhà hàng Jumbo Seafood đường Đồng Khởi. 
Trong phòng ăn nầy có 3 bàn. Đây là một trong hai bàn gồm con cháu, các em và cháu của Thuận & Phương.

Bữa cơm thức ăn kiểu Việt Nam ở nhà hàng Jumbo Seafood đường Đồng Khởi. 

Từ trái vô: Vợ chồng Thuận & Phương, Thái, BS Chi, BS Thoa, chồng BS Thoa, BS Khôi.
Thuận & Phương là chủ 7 hãng thêu may xuất cảng và Phương gọi BS Chi bằng dì ruột.  
BS Thoa giảng sư dạy BS Chi ở trường Y Khoa SG ngày xưa.
BS Khôi chồng BS Chi.

.
 

Friday, April 1, 2022

Trong Cuộc Tình Sầu - Hoàng Hải

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Trong Cuộc Tình Sầu/Ca sĩ Hoàng Hải

Sunday, March 27, 2022

Hoa Học Trò - Vân Khánh

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Hoa Học Trò/Ca sĩ Vân Khánh

Wednesday, March 23, 2022

Chiều Lên Bản Thượng - Như Ý

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chiều Lên Bản Thượng/Ca sĩ Như Ý

Sunday, March 20, 2022

Chiều Sân Ga - Trang Hạ

 Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chiều Sân Ga/Ca sĩ Trang Hạ

Friday, March 18, 2022

Tham quan Hà Nội, Sapa, chùa Tam Chúc - Thái Huỳnh

Tham quan Hà Nội.

Từ Mỹ tôi về Sàigòn cận Tết Nhâm Dần 2022, trong mùa đại dịch Vũ Hán. Về đến Sàigòn, tôi thấy Sàigòn có sự sinh hoạt khá nhộn nhịp và tôi tưởng Hà Nội, Sapa cũng vậy, nhưng tôi lầm.   

Đây lần thứ năm tôi đến Hà Nội, lần nầy tôi đến Hà Nội trong mùa đại dịch, không như Sàigòn, Hà Nội còn bị ảnh hưởng đại dịch nặng nề. Nhiều cửa tiệm, nhà hàng, khách sạn ... còn đóng cửa im lìm, đường phố xe cộ thưa thớt. Nhìn quan cảnh im lìm của Hà Nội, tôi giật mình. Tôi nghĩ tôi đi tham quan không đúng lúc!

Về Hà Nội lần nầy, tôi ngũ trong khách sạn Anatole rất gần Hồ Hoàn Kiếm.

Hồ Hoàn Kiếm.

Bún chả Hà Nội.
Nhà hàng ở Hà Nội đa số còn đóng cửa im lìm vì đại dịch. Tôi bảo ông cyclo giới thiệu tôi món ăn đặc sản của Hà Nội và ông đưa tôi đến quán bún chả Hà Nội. Khi tôi ăn bún chả Hà Nội, tôi nhận ra món nầy tôi từng ăn ở Sàigòn. Gần khách sạn tôi ở Q1 Sàigòn có quán bún chả Sinh Từ. Trước Covid-19 tôi từng ăn ở đây và tôi thích lắm. Bây giờ thì quán nầy đóng cửa. 

Xe cộ quanh bờ hồ Hoàn Kiếm còn lưa thưa!


Quán Chả Cá Lã Vọng nổi tiếng Hà Nội còn đóng cửa trốn đại dịch! 

Ăn bún chả Hà Nội, tôi cảm thấy sung quá. Tôi đề nghị ông cyclo để tôi lái cyclo, kiếm tiền độ nhật!

Nhà thờ cạnh khách sạn tôi ở.

Hồ Hoàn Kiếm về đêm.

Tham quan Sapa.

Từ Sàigòn tôi bay ra Hà Nội, tôi ngũ ở Hà Nội một đêm rồi sáng sớm hôm sau tôi đi Sapa bằng xe Limousine giường nằm. Xe nầy chạy từ Hà Nội đi Lào Cai bằng đường cao tốc, mất khoảng 4:30 phút. Rồi từ Lào Cai xe Limousine đi Sapa bằng đường củ, đường đèo ngoằn ngoèo khó đi rất ngắn nhưng đi mất khoảng 2:00 giờ. Tổng cộng từ Hà Nội đi Sapa mất khoảng 6:30 phút. Nhờ đoạn đường cao tốc đi từ Hà Nội - Lào Cai và nhờ giường nằm nên tôi không cảm thấy mệt. 

Đây là lần thứ tư tôi đến Sapa. Lần nầy tôi đến Sapa trong mùa đại dịch và tôi giật mình. Vì Sapa đang cấm khách ăn trong nhà hàng, khách chỉ được mua thức ăn về nhà thôi. Bí quá, tôi phải thuê một villa 6 phòng ngũ với giá 6 triệu VND cho 4 ngày 3 đêm. Tôi nói với ông chủ villa, rằng tôi không cần 6 phòng ngũ, tôi chỉ cần 1 phòng ngũ thôi. Ông chủ nói, rằng ông cho thuê nguyên villa chứ không cho thuê từng phòng. 

Sau cùng ông chủ villa nói, rằng ông bớt cho tôi một triệu, còn 5 triệu VND. Tôi chấp nhận thuê một villa 6 phòng ngũ với giá 5 triệu VND cho 4 ngày 3 đêm.

Tôi chỉ cần một phòng ngũ thôi, còn 5 phòng ngũ kia tôi mời Ma người dân tộc Hmong vô ngũ và múa hát cho tôi xem. Mấy con Ma dân tộc nầy, da trắng bóc, mặt mày khôi ngô duyên dáng và không mặc áo quần, cũng vui!!  

Tôi lo sợ, đêm khuya mấy con Ma dân tộc nhào vô phòng tôi thì tôi làm sao! Nên tôi nói với mấy con Ma dân tộc, rằng ngoài đời tôi có biệt danh là "Chị Bảy", vì thật ra tôi là phái nữ "trụi lũi, láng cón". Mấy con Ma dân tộc tin, nên chúng để tôi yên ngũ thẳng cẳng. Tôi sợ hú hồn.

Ông chủ villa là chủ một nhà hàng lớn ở Sapa. Ông cho đầu bếp đến villa nấu lẩu cá tầm, lẩu gà, gà quay cho tôi ăn và tôi trả tiền, tôi thích lắm. Tôi cảm thấy may mắn.

Ông chủ villa cho đầu bếp đến villa nấu lẩu gà và làm gà quay cho tôi ăn.
Phần ăn nầy tôi ăn hai lần mới hết!

Chùa ở ga Hoàng Liên.
Tôi ngũ ở Sapa đêm đầu, sáng hôm sau trời nắng tốt , tôi quyết định mua vé xe lửa, vé xe cáp treo để tham quan đỉnh Fansipan. Tôi đi taxi đến ga Hoàng Liên. Từ ga Hoàng Liên tôi đi xe cáp treo lên ga Đỗ Quyên. Từ ga Đỗ quyên tôi đi xe lửa lên ga Trúc Mây. Trúc Mây là ga chót của đình Fansipan. 

Tôi đi xe cáp treo từ ga Hoàng Liên đến ga Đỗ Quyên.

Tài xế xe lửa đi từ ga Đỗ Quyên lên ga Trúc Mây.

Ga chót Trúc Mây.

Tôi uống cà phê ở đỉnh Fansipan. 

Ngày chót ở Sapa, thấy trời tốt và không biết làm gì nên tôi kêu taxi đi tham quan Cầu Kính Rồng Mây ở đèo Ô Quy Hồ cao 2200m so với mặt biển, cách Sapa 17km. 

Tham quan chùa Tam Chúc.

Tham quan chùa Tam Chúc là mục đích chính của tôi trong chuyến tham quan nầy. Vì Hà Nội, Sapa tôi đã tham quan nhiều lần rồi.

Chùa Tam Chúc. 

Tam Chúc là một khu du lịch quốc gia ở Việt Nam, ở đây có chùa Tam Chúc là chùa được nhiều báo chí Việt Nam coi là chùa lớn nhất thế giới. Toàn khu vực rộng 5.100 ha, bao gồm hệ thống các công trình văn hóa thể thao được xây dựng mới gắn với hồ Tam Chúc nằm ở thị trấn Ba Sao và xã Khả Phong, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam. Chủ đầu tư là doanh nghiệp Xuân Trường của ông Nguyễn Văn Trường ở Ninh Bình với chi phí là 11 ngàn tỷ đồng.

Chùa Tam Chúc thuộc tình Hà Nam cách Hà Nội khoảng 60km về phía Nam.

Tôi đặt khách sạn ở chùa Tam Chúc qua một công ty du lịch ở Sàigòn. Từ Sapa tôi đi Hà Nội bằng xe Limousine giường nằm. Tôi xuống xe Limousine ở Hà Nội và tôi gọi taxi Grab để đi chùa Tam Chúc. Từ Hà Nội đi chùa Tam Chúc gần 60km và mất khoảng 700 ngàn VND tiền taxi Grab.

Đến khuôn viên chùa Tam Chúc, anh tài xế taxi và tôi lạc lối đi, vì rộng mênh mông. Taxi dừng ở bãi đậu xe, cạnh hồ Tam Chúc. Tôi nói với anh bảo vệ, rằng tôi có đặt khách sạn của chùa Tam Chúc và tôi muốn xe taxi chạy thẳng vô khách sạn. Anh bảo vệ ngơ ngác, không hiểu tôi nói gì!

Anh bảo vệ ngơ ngác, có lẽ anh chưa bao giờ nghe chùa có khách sạn! Chùa Tam Chúc không dùng từ khách sạn mà họ dùng từ khách xá.

Anh bảo vệ bảo tôi, rằng tôi phải đi tàu qua hồ Tam Chúc để đến chùa. Trời đã về chiều sắp tối. Nhìn hồ Tam Chúc mênh mông như Thái Bình Dương, nếu tôi đi tàu qua hồ nầy, sáng mai chưa chắc tôi sẽ đến chùa.   

Tôi lấy Iphone cho anh bảo vệ đọc tin nhắn của hảng du lịch gởi cho tôi, khi họ đặt phòng khách sạn của chùa Tam Chúc. Tin nhắn nói rằng, xe có thể chạy thẳng vô khách sạn.

Đọc tin nhắn trong Iphone của tôi, anh bảo vệ như tỉnh ngũ và chợt nhớ ra điều gì và anh nói: "Ừ! Có đường xe vô chùa. Chú cho xe chạy theo hướng nầy, rồi rẽ phải và theo bảng chỉ dẫn." 

Chúng tôi theo lời dặn của anh bảo vệ, cho xe chạy khá xa và rẽ phải, thì chúng tôi gặp toán bảo vệ khác. Toán bảo vệ nầy nắm vững về khách sạn của chùa. Và họ bảo tôi: "Con đưa chú số điện thoại của lễ tân của khách sạn. Chú nói chuyện với họ. Khi họ đồng ý thì con để xe chú vô".
Tôi nói chuyện với lễ tân của khách sạn và họ nhận ra tên tôi có đặt phòng và họ cho xe tôi vô.

Tài xế taxi chạy hoài...chạy hoài dọc theo hồ mênh mông, làm tôi có cảm tưởng xa như từ Sàigòn đến Biện Hoà! 

Xe chạy dọc theo hồ.

Xe chạy dọc theo hồ.

Xe chạy dọc theo hồ.

Xe taxi chạy hoài...chạy hoài dọc theo hồ, sau cùng mới tới cổng chùa.  

Cổng chùa Tam Chúc.
Sau cùng chúng tôi tới cổng chùa, sau mấy lần chỉ dẫn thêm của lễ tân!

Khách sạn (khách xá) chùa Tam Chúc.

Bên trong khách xá.

Bên ngoài phía trước khách xá.

Hình chụp bên ngoài từ cửa sổ của khách xá.

Phòng ăn của khách xá.

Điện Giáo Chủ.
Bàn thờ giữa.
Bên trong Điện Giáo Chủ. 

Bàn thờ bên phải.
Bên trong Điện Giáo Chủ.

Bàn thờ bên trái.
Bên trong Điện Giáo Chủ.

Điện Tam Thế.
Bên trong Điện Tam Thế.

Điện Quan Âm.
Bên trong Điện Quan Âm. 

Bến tàu vãng lai.
Du khách không ở trong khách xá, muốn tham quan chùa Tam Chúc thì phải mua vé tàu để đi qua hồ Tam Chúc. Tàu đưa du khách đi qua hồ và đến đây, rồi lên bờ tham quan chùa trong ngày. Trưa, chùa có nhà hàng ăn buffet với giá $130000 một người. Đến chiều có tàu đưa du khách về lại bãi đậu xe.

Bàn thờ Ông Thiện và Ông Ác.
Bên trong bến tàu vãng lai.

Tôi đi xe điện tham quan chùa Ba Sao.
Tôi ở trong khách xá với giá $1 triệu 50 ngàn VND một đêm, bao gồm ăn sáng, dịch vụ xe điện và tham quan chùa. Chùa Ba Sao cách khách xá khoảng 20 phút xe điện.

Chùa Ba Sao.

Đường lên chùa Ba Sao.
Không cao lắm.

Hồ phía trước chùa Ba Sao.

Nói chung chung về chùa Tam Chúc.

Ông Cố Nội tôi xây chùa Thiên Phước cho xã Nhị Bình (bây giờ gọi Nhị Thành), thuộc huyện Thủ Thừa Long An. Huỳnh văn Phước là tên ông Cố Nội tôi. Tôi đi chùa từ nhỏ nhưng sự hiểu biết về Phật Giáo của tôi hết sức nông cạn. Lớn lên tôi đi học rồi tôi đi Không Quân. 

Sau 1975 tôi qua Mỹ, cái buổi ban đầu ấy, ra đường thì không biết tiếng Mỹ, ở nhà thì con cháu nói tiếng Anh, các bà cụ nhớ nhà nhớ quê hương, ngồi ủ rũ. Chùa Thiên Phước cách nhà tôi con sông nhỏ. Ngày xưa Má tôi thường bảo tôi bơi xuồng đưa Má qua sông đi chùa. Nhìn các bà cụ, tôi nhớ tới Má tôi. Thế là tôi lao đầu vô, quyên tiền mua đất tạo dựng ngôi Tam Bảo "Bảo Quang", để các bà cụ có nơi gặp gỡ và hàn huyên tiếng Việt với nhau. Bảo Quang là ngôi chùa đầu tiên ở San Antonio Texas. Tôi còn nhớ rỏ, ngày tôi khánh thành chùa Bảo Quang, nhiều bà cụ đến khóc với tôi vì mừng quá!  

Tham quan chùa Tam Chúc ba ngày hai đêm và tôi ngạc nhiên. Vì chùa thì to lớn mênh mông, nhưng tôi không thấy vị sư nào trong chùa! 

Khi tôi tham quan Điện Giáo Chủ, tôi cúng dường chùa xong và tôi hỏi một cô trong chùa để xin nhang. Cô nầy lễ phép chỉ tôi lấy nhang và đèn nến để đốt nhang. 

Khi tôi tham quan Điện Quan Âm, tôi cẩn thận cúng dường chùa xong. Giống như Điện Giáo Chủ, tôi biết chổ để nhang rồi và tôi lấy nhang để cúng Phật. Hai cô gái trẻ, đứng cách tôi khoảng 10 thước và la lớn lên không cho tôi đốt nhang. Hai cô đáng cháu ngoại tôi và hành xữ hết sức vô văn hoá. Lòng tôi tê tái, tôi bước ra Điện Quan Âm.    

Ngày xưa khi tôi điều hành chùa Bảo Quang, đến Tết, đêm giao thừa phật tử đốt nhang cúng Phật khói mịt mù trong chánh điện. Nhất là các bà người Tàu, họ đốt một lần nguyên bó nhang. Tôi không nói một tiếng. Tôi cho để một lư hương bằng sành to lớn ngoài trời, trước chùa. Tôi cắt hai thanh niên, khi phật tử đốt nhang cúng Phật xong, thì lấy hết nhang họ cúng xong, đem ra cắm vô lư hương bằng sành ngoài trời. Nhờ vậy, trong chánh điện không bị khói nhiều.

Một Phật Tử mình không biết họ từ đâu tới. Như tôi đi nữa vòng trái đất, tốn hằng trăm triệu VND để đến Điện Quan Âm, chỉ có 3 nén nhang mà vô lễ lớn tiếng không cho tôi đốt cúng Phật, thì tôi đến chùa để làm gì đây? Riêng tôi, tôi có thể hỉ xả, nhưng tôi lo cho tương lai ngôi chùa!

Để kết luận, tôi xin ghi lại ý kiến của PGS.TS. Phạm Trung Lương, tôi tìm thấy trong mạng:

PGS.TS. Phạm Trung Lương, Nguyên Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển Du lịch nêu ý kiến:
"Từ góc độ quản lý nguồn lực của đất nước, trong bối cảnh hiện nay việc dành hàng nghìn ha đất cho nhà đầu tư một dự án tâm linh thật quá lãng phí, cần xem xét lại. Hiện, khung pháp luật vẫn chưa có quy định cụ thể về dự án tâm linh. Vì vậy, đang có sự lách luật, lợi dụng núp bóng dự án tâm linh để kinh doanh. Thực tế chứng minh tại những dự án này, diện tích xây chùa chỉ chiếm một phần, còn lại để dành cho các dự án nghỉ dưỡng, sòng bài.
 

./.