Wednesday, August 28, 2013
Resort riêng tư cho gia đình và bạn bè của ca sĩ Celine Dion
Ca sĩ Celine Dion người Canada, nổi tiếng ở Mỹ đã từng bán 200 triệu album nhạc cho toàn thế giới. Giàu có như vậy, làm sao mà Celine Dion có thể đi ở Resort chung đụng với người khác, nên bà design Resort riêng tư cho gia đình và bạn bè trên 6 mẫu tây, với 400 feet sát biển ở Florida.
Resort của gia đình nầy, bà đang để bảng bán với già 72.5 triệu USD. Bà cũng vừa bán một một cái nhà ở Montreal Canada với giá 28 triệu USD.
Nhà của Celine Dion ở Montreal Canada, trong hai năm qua bà chỉ về nhà nầy có một lần, còn Resort ở Florida bà cũng không có thì giờ về Florida, hầu hết thời gian của bà là ở Las Vegas ở Mỹ. Đó là lý do bà bán Resort ở Florida và nhà ở Canada.
Click Vào Đây - Rồi click vào video để xem Resort riêng tư cho gia đình và bạn bè của Celine Dion.
Click Vào Đây - Nhạc phẩm My Heart Will Go On (Tim tôi sẽ không chết) / Ca sĩ Celine Dion (Bản nhạc nầy Kira đã hát để tiển đưa Bà Ngoại trong lễ động quan hoả thiêu bà xả tôi!)
Monday, August 26, 2013
Friday, August 23, 2013
Vòng Tay Nào Cho Em, Vì Trong Nghịch Cảnh - Mai Thiên Vân, Trường Vũ
Click Vào Đây - Nhạc phẩm Vòng Tay Nào Cho Em, Vì Trong Nghịch Cảnh/Ca sĩ Mai Thiên Vân, Trường Vũ
Tuesday, August 20, 2013
Sunday, August 18, 2013
Cách trừ bịnh suyễn dứt căn
Anh Bác Sĩ Nguyễn Tam Thanh bồ tèo của tôi đang ở Houtston TX gởi toa thuốc nầy cho tôi. Toa thuốc nầy được ghi lại bởi anh BS Quân Y trước 1975. Xin đọc vài lời tâm sự của BS Quân Y ở dưới cùng. Toa thuốc nầy sẽ được lưu giữ dài hạn trong Tủ Thuốc Hoàng Gia D ở cột bên trái của blog nầy. tth
Cách trừ bịnh suyễn:
Chất trừ suyễn tốt nhất là củ nghệ + lá tía tô + lá ngò ôm .
Cách dùng như sau:
1 - Củ nghệ chừng 2 lóng tay
2 - Lá tía tô chừng 2 chục lá
3 - Lá ngò ôm ( canh chua miền Nam bắt buộc có lá ngò ôm nầy mới thơm ). Ngò ôm khác ngò gai. Dùng chừng 8-9 câm ngò ôm.
Tất cả xay nhuyễn trong máy xay, sau đó đem chất sền sệt nầy vào máy sinh tố.
Thêm chừng 2 cốc nước nhỏ.
Xay tất cả trong máy sinh tố ra chất nước sẩm màu nâu. Mùi hơi khó chịu. Lọc chất cặn trong cái ray, chứa nước thuốc.
Xay tất cả trong máy sinh tố ra chất nước sẩm màu nâu. Mùi hơi khó chịu. Lọc chất cặn trong cái ray, chứa nước thuốc.
Chia ra làm 2 đêm uống như vậy .
Uống chừng 3 tuần là xong 6 tháng không bị suyễn.
Tôi có đứa em trai . Làm kỹ sư điện , vợ là dược sĩ làm trong pharmacy CVS . Thằng em trai bị suyễn khá nặng . Nước mũi chảy hoài .
Dĩ nhiên đi bác sĩ là cái chắc . Nhiều loại thuốc phải có toa bác sĩ đặc biệt mới mua được.
Khi tôi chỉ nó thì vợ chồng bán tín bán nghi .
Nhưng tôi nói cứ thử vì không bị độc hai gì hết cho gan.
Quả thật thằng em trai dùng 3 tuần thì cơn suyễn từ từ hết.
Nay bỏ thuốc medicine Âu Mỹ rồi .
Ngày xưa ,trước 1975 , tôi là quân y sĩ VNCH. Trong đoàn Y Khoa Phòng Ngừa cho Cục Quân Y. Chúng tôi trị hết bệnh sốt rét cho nhiều người bị bệnh sốt rét tại quận Bình Đại Bến Tre . Nhưng đoàn tôi có một Trung sĩ y tá bị bệnh suyễn kinh niên.
Trong làng quận Bình Đại có một thầy thuốc Nam , thấy vậy ông mới chỉ nghề cho y tá của chúng tôi . Nên bài thuốc ấy tôi còn nhớ .
Wednesday, August 14, 2013
Bài Tình Ca Cho Giai Nhân - Vũ Khanh
Click Vào Đây - Nhạc phẩm Bài Tình Ca Cho Giai Nhân/Ca sĩ Vũ Khanh
Sunday, August 11, 2013
Hạnh Phúc Lang Thang - Nguyên Khang
Click Vào Đây - Nhạc phẩm Hạnh Phúc Lang Thang/Ca sĩ Nguyên Khang
Friday, August 9, 2013
Tam Nông Đồng Tháp - Chị Bảy
Huyện Tam Nông tỉnh Đồng Tháp. Địa danh Tam Nông rộng 7580 mẫu, là vùng khá trủng ngập nước quanh năm nên còn có tên là Thành Phố Nổi. Tam Nông được nổi tiếng nhờ Vườn Quốc Gia Tràm Chim. Trời! Nơi đây ngàn trùng loại chim, cá và các động vật khác. Rồi nơi đây có Lúa Ma hay Lúa Trời là loại lúa tôi mới thấy lần đầu.
Lúa Ma cao từ 3m đến 6m, lúa lên cao theo con nước. Khi mùa lúa chín, người ta không gặt mà bơi xuồng xuyên qua ruộng lúa rồi dùng sào đập cho hột lúa rớt vô xuồng, trông rất lạ mắt. Hột cơm từ Lúa Ma ngon thơm dẽo bùi và nhiều tinh bột.
Nơi đây cũng là một rừng Tràm mênh mông. Nhìn những cây Tràm ngập nước làm tôi nhớ tới rừng Tràm ở Đức Huệ gần biên giới Camphuchia, nơi mà tôi đáp bụng (crashed) chiếc máy bay khu trục A1 khi bị phòng không địch bắn tắt máy!
Nhìn cảnh Tam Nông tôi mê quá. Chim và thú rừng, ngày xưa tôi mê hơn là mê con gái. Nhưng bây giờ tôi tu không sát sanh nên đổi ngược rồi! Bây giờ tôi chỉ mơ được ngồi trên xuồng xuyên qua Vườn Quốc Gia Tràm Chim, ngắm các loài động vật và tuyệt đối không giết hại chúng, tôi tu rồi mà!
Trong phút cuối của đoạn phim nầy, có tiếng kêu "bịp, bịp, bịp....", đó là tiếng kêu của chim Bìm Bịp mà hồi nhỏ dưới quê, tôi thường bắt chim nầy lúc mới nở để nuôi. Lúc mới ra lông, chim nầy có lông màu đỏ đậm với sọc trắng nằm ngang. Khi trưởng thành lông chim nầy có màu đà, nên nó còn có tên chim Thầy Chùa. Nuôi chim Bìm Bịp rất mệt, vì nó ăn nhiều vô tận. Tôi đập cào cào cho nó ăn, bị nắng phồng lưng vậy mà vẫn không đủ cho nó ăn. Sau cùng tôi cho nó ăn con nhái, hoặc con chuột nhắc thì nó mới no. Lúc nó biết bay, nó tự đi kiếm ăn rồi về nhà, không bao giờ đi luôn. Có lúc nó kiếm ăn không no, nó về nhà, nhà thờ tổ tiên của gia đình tôi rộng mênh mông có rất nhiều phòng, vậy mà nó tìm ra phòng học bài của tôi. Lúc tôi đang ngồi học bài, nó bay lên đầu tôi nắm tóc tôi rồi bay thẳng lên giựt đòi ăn. Những lần như vậy tôi bị đau thấu trời, nên tôi phải lấy thịt cho nó ăn!
Có lần con chim Bìm Bịp của tôi đi ăn trong khu vườn nhà tôi, rồi nó bị ông lính trong làng tưởng chim rừng nên bắn nó bị gảy chưn. Ông lính bắn lầm nó có đến xin lỗi tôi và cho tôi biết ông bắn nó bằng súng Garand M1. Trời! Súng Garand M1 bắn con voi cũng chết, vậy mà con Bìm Bịp của tôi may mắn chỉ bị viên đạn sớt qua và gảy nát một chưn.
Nó bị thương và bay về nhà gặp tôi, chưn nó bị gảy nát xương chỉ còn dính lủng lẳng bằng mấy miếng da bên ngoài. Tôi tin nó sẽ bị cụt chưn, nhưng tôi vẫn băng bó cho nó, vậy mà chưn nó lành và có tật cong cong! Tôi có nghe tin đồn chim Bìm Bịp ngâm rượu trị bịnh gãy xương đại tài, bấy giờ tôi mới thấy lời đồn nầy là đúng sự thực.
Chim Bìm Bịp đi kiếm ăn lúc nước ròng sông cạn, lúc nước lớn thì nó no rồi, nên nó bắt đầu trửng mỡ gọi gái Bịp Bịp..., và dân quê có câu ca dao:
"Bìm Bịp kêu nước lớn anh ơi,
Buôn bán không lời chèo chống mỏi mê"
Xem phim nầy, gợi lại cho tôi những hình ãnh quá đẹp dưới quê lúc tôi còn thơ ấu. Làm tôi đang nôn nóng muốn về Việt Nam ngay, để tìm cách mua tour đi tham quan địa danh Tam Nông. tth
Click Vào Đây - Để tham quan địa danh Tam Nông
Click Vào Đây - Để xem thêm Chợ Cá Miền Tây Mùa Nước Nổi
Monday, August 5, 2013
Thêm một kinh nghiệm cuối đời - Chị Bảy
Thêm một kinh nghiệm
cuối đời,
Ông bác sĩ gia đình lâu
nay đang theo dõi điều trị bịnh suyễn cho tôi. Ông cho tôi hai loại thuốc để trị
bịnh suyễn:
1-
Flovent
Diskus 100mcg.
Cách xữ dụng loại nầy hơi phức tạp:
Thở ra cho hết khí trong phổi, rồi hít lẹ Flovent một hơi đầy vào phổi và giữ ít nhất 10 giây, giữ được càng lâu càng tốt. Mỗi ngày hít hai lần và cách nhau 12 giờ.
Thở ra cho hết khí trong phổi, rồi hít lẹ Flovent một hơi đầy vào phổi và giữ ít nhất 10 giây, giữ được càng lâu càng tốt. Mỗi ngày hít hai lần và cách nhau 12 giờ.
Đọc lời chỉ dẫn xữ dụng, nhưng có điều phải lưu ý là, trong khi mở và trong khi hít thì Flovent Diskus luôn phải nằm ngang, song song với mặt đất, không được nghiêng lên xuống nhất là khi đã mở.
Sau khi hít, nhớ xúc miệng bằng nước và nhả nước ra.
Tuyệt đối không chơi đùa đóng mở với FLovent Diskus, vì mỗi lần đóng mở là một lần thuốc được tính như đã xài! Một Flovent Diskus hít được 60 lần, mỗi ngày hít hai lần. Khi hít lần đầu, có số 60 nổi lên, và số nầy sẽ bị giảm đi 1 cho mỗi lần mở.
2-
ProAir
HFA. Loại nầy để trị suyễn cấp thời. Khi nào tôi bị suyễn thì bơm thuốc nầy vô
họng.
ProAir
Tôi bị ho lâu lắm, gần
cả chục năm nay, từ thời bà xả tôi còn khoẻ mạnh. Mỗi lần ho kéo dài cả chục
giây, tôi ho cong người, muốn tắt thở. Có lúc tôi bớt ho rồi có lúc ho trở lại.
Tôi tưởng tôi bị viêm mũi, rồi nước mũi chảy xuống cổ họng làm tôi ho. Nên tôi đi
khám bác sĩ tai mũi họng.
Ông bác sĩ tai mũi họng
người Mỹ trắng làm tôi suýt đứt gân máu. Ông nói tôi bị viêm mũi rất nặng bên
phải, và tôi cần phải được mổ mới hết. Tôi đồng ý cho ông mổ vì mỗi lần nhớ tới
ho là tôi sợ thất kinh! Rồi tôi chờ hoài không thấy ông nói tới chuyện mổ! Tôi
xin tái khám để gặp ông bác sĩ.
Khi tôi tới tái khám để
bàn chuyện mổ mũi bên phải của tôi, tôi thấy ông bác sĩ chần chờ như không muốn
mổ làm tôi thắc mắc. Khi khám xong, ông bác sĩ đi rồi và tôi yêu cầu cô y tá
cho tôi xem phim và báo cáo của bác sĩ quang tuyến.
Ông bác sĩ tai mũi họng
đọc phim chụp hình mũi của tôi ngược! Trời! Tôi đọc trong báo cáo của bác sĩ
quang tuyến thì mũi bên phải của tôi sạch trơn không có viêm gì hết (clear), còn
mũi bên trái thì bị viêm rất nhẹ! Đọc xong báo cáo của bác sĩ quang tuyến tôi sợ
gần đứt gân máu. Tôi trả báo cáo lại cho cô y tá, và tôi mở cửa chạy ra xe không
dám nhìn lại, sợ như bị ma bác sĩ rượt! Tôi cũng khai tử ông bác sĩ nầy luôn!
Bác sĩ có nhiều ông dễ
sợ quá! Nếu muốn cho bác sĩ mổ xẻ bất cứ cái gì trong thân thể của mình, theo tôi mình nên gặp
hai bác sĩ chuyên môn cho chắc ăn, vì hai bác sĩ cùng sai thì tỷ lệ rất ít hơn
là một người.
Rồi gần cả chục năm
sau, ông bác sĩ gia đình của tôi tìm ra nguyên do bịnh ho của tôi là suyễn. Bịnh
suyễn của tôi không nặng, và tôi thở không bị khò khè nên rất khó định bịnh, thỉnh
thoảng tôi bị lên đàm nên làm tôi ho.
Tôi phục ông bác sĩ
gia đình người Mỹ gốc Pháp của tôi quá sức. Ông luôn có mặt lo cho tôi những lúc
tôi cần, nên tôi thật may mắn. Vừa rồi sau khi ông cho chụp hình phổi cho tôi, ông
nói: ”Một người trong gia đình anh bị ung thư phổi là quá đủ rồi (ông muốn nói bà
xả tôi), phổi anh tốt không có gì hết”. Câu nói đầy quan tâm của ông cho tôi,
thật là dễ thương.
Sau một tháng ông bác
sĩ gia đình trị bịnh suyễn cho tôi, bịnh ho của tôi thuyên giảm nhiều lắm. Nếu
bịnh ho của tôi mà hết thì tôi là người quá may mắn được đấng linh thiên phù hộ, vì tuổi nầy
mà tôi không có bịnh gì đáng lo sợ hết.
Mấy hảng bảo hiểm sức khoẻ ở Mỹ dễ sợ quá! Lần đầu ông bác sĩ gia đình khám phá ra bịnh
suyễn của tôi, ông cho toa tôi mua hai thứ thuốc trị bịnh suyễn, đó là Flovent
Diskus 100mcg và ProAir HFA. Khi tôi đến nhà thuốc tây, họ chỉ đưa tôi thuốc
ProAir. Thuốc ProAir nầy chỉ bơm vô họng khi ho, còn Flovent thì phải hít vào
phổi mỗi ngày hai lần. Vì ông bác sĩ cho toa qua nhắn tin thẳng với nhà thuốc tây
nên tôi không biết ông cho mấy loại thuốc, và khi nhà thuốc tây chỉ đưa tôi
ProAir, tôi cầm ProAir về và không hề biết tôi còn thiếu thuốc Flovent!
Tới ngày tái khám lần đầu,
ông bác sĩ hỏi tôi bịnh ho có bớt không. Tôi cho ông biết bịnh ho của tôi không
bớt. Ông hỏi tôi có hít thuốc mỗi ngày hai lần không. Tôi cho ông biết tôi chỉ
có thuốc bơm khi cần, chứ tôi đâu có thuốc hít mỗi ngày hai lần. Ông bác sĩ lúc bây
giờ mới hiểu tại sao bịnh ho của tôi không bớt, và ông than trách nhà thuốc tây.
Tôi cũng tưởng đó chỉ là lỗi lầm thường tình của nhà thuốc tây.
Nhưng đó không phải là
lỗi lầm thường tình của nhà thuốc tây. Sau khi tôi dùng thuốc Flovent một tháng và tôi tái khám lần thứ hai, ông bác sĩ
lại nhắn tin cho nhà thuốc tây để tôi mua thuốc Flovent vì thuốc nầy tôi xài đã
hết. Tôi đến nhà thuốc tây, thì họ lại đưa tôi ProAir chứ không phải Flovent. Tôi
bảo ProAir tôi còn, và tôi chỉ cần Flovent thôi. Họ bảo họ không có Flovent, nếu
tôi muốn thì tôi phải chờ họ lấy thuốc từ nơi khác. Tôi không chờ mà tôi về nhà
tự lấy thuốc qua internet. Và tôi nghi ngờ có bí ẩn gì mà nhà thuốc tây không
nói cho tôi biết, vì tháng trước họ có thuốc Flovent cho tôi, nhưng bầm dập lắm họ mới đưa!
Tôi yêu cầu bác sĩ cho toa thuốc Flovent bằng cách nhắn tin cho RightSource. Tôi vào website của hảng bán thuốc RightSource để order thuốc Flovent qua internet, hảng nầy bán thuốc qua bưu điện và luôn luôn bán thuốc đủ xài cho ba tháng trong một lần bán, với giá rẻ hơn ở nhà thuốc tây. Hảng RightSource làm ăn với hảng bảo hiểm Humana.
Tôi tìm ra bí ẩn tại sao nhà thuốc tây không bán thuốc Flovent cho tôi. Khi tôi order thuốc Flovent qua website của RightSource, và rỏ ràng tôi order thuốc Flovent. Vậy mà sáng hôm sau, khi tôi vào website của RightSource để thăm chừng, thì có người sửa đổi order của tôi. Họ xoá bỏ order thuốc Flovent của tôi và họ tạo ra order mới cho tôi với tên thuốc là ProAir. Tôi hết sức bực mình vì họ đâu có quyền làm như vậy, và tôi hiểu tại sao nhà thuốc tây không bán thuốc Flovent cho tôi, tại vì hảng bảo hiểm Humana không chịu trả tiền mà nhà thuốc tây không dám nói! Bây giờ tôi order qua RightSource, hảng nầy cũng sợ Humana như nhà thuốc Tây. Họ không muốn bán thuốc Flovent cho tôi mà lại tráo trở order của tôi để đưa thuốc ProAir. Tại sao vậy? Tại vì thuốc Flovent mắc quá!
Lúc bây giờ tôi mới nhớ, mới đây tôi gặp chị Triết ở hội ngộ 50 năm của chuồng D, chị Triết cho tôi biết thuốc Flovent rất mắc, chị trả tiền trên $200USD 1 cái! Chắc là chị Triết mua giá lẽ và không có bảo hiểm! Rồi mới đây Humana RightSource gởi 3 thuốc Flovent cho tôi để xài cho ba tháng, tôi thấy giá tiền trong hoá đơn cho 3 cái Flovent là $350.37 USD, và tôi trả $10USD cho 3 cái, hảng bảo hiểm trả phần còn lại. Nếu tôi mua Flovent qua nhà thuốc tây thì tôi trả $5USD 1 cái. Còn ProAir thì rẻ hơn nhiều, giá tiền khoảng 1/4 giá tiền Flovent. Thật ra thì thuốc Flovent mắc quá! Nếu không có bảo hiểm mà tôi trả tiền nầy thì cũng đau!
Tôi tìm ra bí ẩn tại sao nhà thuốc tây không bán thuốc Flovent cho tôi. Khi tôi order thuốc Flovent qua website của RightSource, và rỏ ràng tôi order thuốc Flovent. Vậy mà sáng hôm sau, khi tôi vào website của RightSource để thăm chừng, thì có người sửa đổi order của tôi. Họ xoá bỏ order thuốc Flovent của tôi và họ tạo ra order mới cho tôi với tên thuốc là ProAir. Tôi hết sức bực mình vì họ đâu có quyền làm như vậy, và tôi hiểu tại sao nhà thuốc tây không bán thuốc Flovent cho tôi, tại vì hảng bảo hiểm Humana không chịu trả tiền mà nhà thuốc tây không dám nói! Bây giờ tôi order qua RightSource, hảng nầy cũng sợ Humana như nhà thuốc Tây. Họ không muốn bán thuốc Flovent cho tôi mà lại tráo trở order của tôi để đưa thuốc ProAir. Tại sao vậy? Tại vì thuốc Flovent mắc quá!
Lúc bây giờ tôi mới nhớ, mới đây tôi gặp chị Triết ở hội ngộ 50 năm của chuồng D, chị Triết cho tôi biết thuốc Flovent rất mắc, chị trả tiền trên $200USD 1 cái! Chắc là chị Triết mua giá lẽ và không có bảo hiểm! Rồi mới đây Humana RightSource gởi 3 thuốc Flovent cho tôi để xài cho ba tháng, tôi thấy giá tiền trong hoá đơn cho 3 cái Flovent là $350.37 USD, và tôi trả $10USD cho 3 cái, hảng bảo hiểm trả phần còn lại. Nếu tôi mua Flovent qua nhà thuốc tây thì tôi trả $5USD 1 cái. Còn ProAir thì rẻ hơn nhiều, giá tiền khoảng 1/4 giá tiền Flovent. Thật ra thì thuốc Flovent mắc quá! Nếu không có bảo hiểm mà tôi trả tiền nầy thì cũng đau!
Humana PPO là bảo hiểm sức khoẻ của tôi có
được từ hảng USAA mà tôi về hưu. Humana chỉ sợ USAA, vì USAA đem hằng chục
ngàn khách hàng cho Humana. Biết điều nầy nên tôi gọi USAA, tôi than phiền với
USAA và tôi kể hết những diễn tiến. USAA gọi Humana RightSource. Trời! Humana lúc
bây giờ sợ ra mặt, họ nói với tôi thuốc ProAir mà tôi không order đã lở gởi đi
rồi, nhưng không sao, họ sẽ gởi tôi bao thư có tem sẵn để tôi gởi trả thuốc ProAir
lại. Còn thuốc Flovent thì họ sẽ gởi cho tôi thật sớm!
Humana làm tôi rối trí và khùng luôn! Humana RightSource tự động vô website xoá bỏ order thuốc Flovent của tôi rồi họ tự động làm order khác cho tôi với thuốc ProAir. Khi họ làm tráo trở như vậy, họ đâu dám dùng số credit card của tôi để tính tiền mà không có phép của tôi, và họ lật đật gởi thuốc ProAir cho tôi mặc dù chưa lấy tiền! Và hiện tại thuốc ProAir gồm 3 cái cho 3 tháng xài, đang nằm trong nhà tôi. Tôi đang chờ bao thư có sẵn tem của Humana RightSource gởi tới để tôi gởi trả thuốc ProAir nầy. Rồi khi tôi than phiền với USAA, Humana RightSource lật đật gởi thuốc Flovent 3 cái cho 3 tháng xài và thuốc nầy cũng đang nằm trong nhà tôi. Thuốc Flovent nầy Humana RightSource cũng chưa lấy tiền. Điều nầy quá ngạc nhiên cho tôi, vì trước đây bao giờ họ cũng charge tiền vô credit card của tôi trước khi họ gởi thuốc. Họ gian dối tráo trở rồi bây giờ quýnh quáng, làm tùm lum! Tôi chờ xem coi họ lấy tiền tôi bằng cách nào! Hay là họ muốn "cả vú lắp miệng em" ?
"Cả vú lắp miệng em" ? Tôi có thể trả họ vài chục dollars, có đáng gì đâu! Họ khỏi cần lắp miệng tôi, vì tôi có thể tha thứ họ dễ dàng hoặc lơ đi để đổi lấy sự bình yên cho tâm hồn cho tôi. Tôi có thể lơ đi nhưng khó quên vì tôi có thêm một kinh nghiệm cuối đời!
Tôi cố tránh stress tối đa, vậy mà lần nầy Humana tạo stress cho tôi. Đời luôn có sự lừa lọc như vậy sao? Lừa lọc với cả bịnh nhân? Tôi rành computer và tiếng Anh, mà họ còn qua mặt tôi như vậy, thì những người lớn tuổi không biết computer và tiếng Anh thì họ làm sao! Ôi, hảng bảo hiểm y tế, xe cộ, nhà cửa… nào cũng dễ sợ như vậy sao? Điều nầy làm tôi liên tưởng đến lúc bà xả tôi bị bịnh ngặc nghèo.
Humana làm tôi rối trí và khùng luôn! Humana RightSource tự động vô website xoá bỏ order thuốc Flovent của tôi rồi họ tự động làm order khác cho tôi với thuốc ProAir. Khi họ làm tráo trở như vậy, họ đâu dám dùng số credit card của tôi để tính tiền mà không có phép của tôi, và họ lật đật gởi thuốc ProAir cho tôi mặc dù chưa lấy tiền! Và hiện tại thuốc ProAir gồm 3 cái cho 3 tháng xài, đang nằm trong nhà tôi. Tôi đang chờ bao thư có sẵn tem của Humana RightSource gởi tới để tôi gởi trả thuốc ProAir nầy. Rồi khi tôi than phiền với USAA, Humana RightSource lật đật gởi thuốc Flovent 3 cái cho 3 tháng xài và thuốc nầy cũng đang nằm trong nhà tôi. Thuốc Flovent nầy Humana RightSource cũng chưa lấy tiền. Điều nầy quá ngạc nhiên cho tôi, vì trước đây bao giờ họ cũng charge tiền vô credit card của tôi trước khi họ gởi thuốc. Họ gian dối tráo trở rồi bây giờ quýnh quáng, làm tùm lum! Tôi chờ xem coi họ lấy tiền tôi bằng cách nào! Hay là họ muốn "cả vú lắp miệng em" ?
"Cả vú lắp miệng em" ? Tôi có thể trả họ vài chục dollars, có đáng gì đâu! Họ khỏi cần lắp miệng tôi, vì tôi có thể tha thứ họ dễ dàng hoặc lơ đi để đổi lấy sự bình yên cho tâm hồn cho tôi. Tôi có thể lơ đi nhưng khó quên vì tôi có thêm một kinh nghiệm cuối đời!
Tôi cố tránh stress tối đa, vậy mà lần nầy Humana tạo stress cho tôi. Đời luôn có sự lừa lọc như vậy sao? Lừa lọc với cả bịnh nhân? Tôi rành computer và tiếng Anh, mà họ còn qua mặt tôi như vậy, thì những người lớn tuổi không biết computer và tiếng Anh thì họ làm sao! Ôi, hảng bảo hiểm y tế, xe cộ, nhà cửa… nào cũng dễ sợ như vậy sao? Điều nầy làm tôi liên tưởng đến lúc bà xả tôi bị bịnh ngặc nghèo.
Lúc ấy bà xả tôi được
bác sĩ cho về nhà qua sự chăm sóc của hospice. Tôi nghe một người cháu của tôi
cho biết, má cháu cũng bị ung thư và đau đớn rên la dữ lắm, làm tôi lo rối ren.
Tôi thấy hospice cho bà xả tôi uống thuốc morphine viên để chống đau. Thuốc
morphine viên nầy khi uống vô, cả giờ sau mới có hiệu lực, như vậy bà xả tôi phải
chịu đau cả giờ để chờ thuốc hiệu lực sao? Dễ sợ quá!
Tôi gọi hội tự xử
Compassion and Choices mà tôi là hội viên để yêu cầu giúp ý kiến. Bà y tá của
hội nầy cho tôi biết, tôi nên yêu cầu hospice cho bà xả tôi uống thuốc morphine
nước. Morphine nước có hiệu lực giảm đau cấp kỳ, ngay cả lúc bịnh nhân yếu không
nuốt được, chỉ cần nhỏ morphine nước dưới lưỡi là hiệu lực ngay.
Nhờ tôi yêu cầu
morphine nước, lúc bây giờ hospice mới đưa ra. Tại sao? Vì morphine nước mắc quá,
mà hảng bảo hiểm y tế thì muốn tiết kiệm tối đa, chết ai mặc kệ! Hospice sống nhờ hảng bảo hiểm
y tế nên rất sợ hảng bảo hiểm loại ra khỏi hợp đồng làm ăn! Ôi! Đời là một sự
tranh đấu, tìm tòi, nghe ngóng chứ đừng phó mặc cho định mệnh rồi có lúc mình
trách định mệnh ác nghiệt, bất công! tth
Thursday, August 1, 2013
Cắt thân mình làm đôi và đi ngoài phố
Một nhà ảo thuật cắt thân mình làm đôi và đi ngoài phố, làm người bên đường trông thấy sợ thất kinh. Khi tôi nhìn cảnh sợ hải của người bên đường, tôi không nín được cười và tôi phục tài của nhà ảo thuật, giữa thanh thiên bạch nhật mà làm được như thật! Video nầy đã được trên 4 triệu người xem.
Trong video nầy quý vị sẽ thấy, đài truyền hình phỏng vấn nhà ảo thuật và hỏi anh ta làm sao mà làm được như vậy, nhưng anh ta không nói. tth
Click Vào Đây - Để xem video
Sunday, July 28, 2013
Mãi Mãi Một Mối Tình Đầu - Trịnh Lam, Diễm Sương
Click Vào Đây - Nhạc phẩm Mãi Mãi Một Mối Tình Đầu/Ca sĩ Trịnh Lam, Diễm Sương
Friday, July 26, 2013
Wednesday, July 24, 2013
Tuesday, July 23, 2013
Gần 9 tháng tôi mới gặp lại Thông - Chị Bảy
Thông vừa làm xong project ở Washington DC, nó được đưa về làm project mới, coi mấy giàn khoan dầu gần Los Angeles. Nó biết tôi đang ở nhà Thy ở San Diego, nên nó xuống thăm tôi và gia đình Thy. Gần 9 tháng tôi mới gặp lại Thông. Gặp tôi Thông hỏi:
- Ba có bạn gái mới chưa?
- Chưa!
Từ trái: Aiden mặc áo vàng lợt, Thy, Chinh, Thông, Nga em gái Chinh từ Texas, hai con của Nga, Kira.
Thông và tôi.
Saturday, July 20, 2013
LK Sa Mạc Tình Yêu - Đời Đá Vàng - Thiên Kim, Y Phương
Click Vào Đây - LK Sa Mạc Tình Yêu - Đời Đá Vàng/Ca sĩ Thiên Kim, Y Phương
Thursday, July 18, 2013
Wednesday, July 17, 2013
Trị Bệnh Sỏi Mật
Đọc bài viết về toa thuốc mà tôi poat dưới đây, tôi thấy toa thuốc đơn giản nhưng hay như là thuốc tiên, làm tôi liên tưởng đến toa thuốc trị đau nhức các khớp lóng tay mà tôi post trong Tủ Thuốc Hoàng Gia D của blog nầy. Toa thuốc trị đau nhức các khớp lóng tay, đối với tôi đó là thuốc tiên vì nó trị hết bịnh cho tôi tuyệt vời. Biết đâu có ngày toa thuốc trị bệnh sỏi mật nầy lại cứu tôi như thuốc tiên. Tôi không thấy tên tác giả của bài thuốc nầy. Tôi post ra đây và lưu giử lâu dài trong Tủ Thuốc Hoàng Gia D của blog nầy.
Tôi cám bồ tèo KQ Lê Phước Khương đã forward bài thuốc nầy cho tôi. tth
Trị Bệnh Sỏi Mật
Chết chóc cái gì mà chết, bịnh này mà mổ xẻ cái gì chứ ! Chị nghe lời tôi, về nhà hái một rổ trái sung xanh, xắc mỏng phơi khô sao vàng cho vào nồi, đổ ngập nước nấu cạn còn nửa nồi cho cháu uống dần sẽ hết bịnh.
Nghe qua khó tin nhưng là việc thật. Bỡi thế người Trung Hoa thường bảo “ người Việt Nam chết trên cây thuốc” là vậy. Vào thời điểm những năm sau 1975, đời sống kinh tế và thuốc men rất là khó khăn khổ cực. đối với mọi người dân, nhất là vùng sâu vùng xa, cho nên mọi người rất sợ đau ốm.
Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1976 tại huyện Phù Cát thuộc Tỉnh Bình Định quê hương tôi.
Hôm đó vào khoảng xế chiều trên bến xe lam, chưa đủ khách nên xe chưa chạy, trên chiếc xe lam chỉ có 3 người : một bà già ngồi nhai trầu bỏm bẻm miệng đỏ hoe, nhìn cô gái ( khoảng 20 tuổi ) ốm yếu, da mặt vàng sạm, với hơi thở yếu ớt nằm ngoặc nghẽo trong vòng tay người mẹ.
Bà già trầu cất tiếng hỏi:
- Chị ơi, con bé bị bệnh gì mà trông tội nghiệp quá vậy ?
- Dạ, cháu nó bị sỏi mật, nằm bệnh viện Đa khoa Quy Nhơn cả tháng nay, bác sĩ định mổ nhưng xét nghiệm rồi nói cháu nó máu loãng không đông nên không thể mổ, nếu mổ sẽ không cầm được máu sẽ chết, thôi thì đưa cháu về cho ăn được gì ăn rồi cháu sẽ chết !
Nói xong 2 hàng nước mắt lăn dài trên đôi má gầy còm của người mẹ.
Nghe xong, bà già tay cầm miếng trầu đang nhai trong miệng vứt xuống đất nghe cái “bộp”, nói một giọng chắc mẩm :
- Wééé...ét……Chết chóc cái gì mà chết, bịnh này mà mổ xẻ cái gì chứ ! Chị nghe lời tôi, về nhà hái một rổ trái sung xanh, xắc mỏng phơi khô sao vàng cho vào nồi, đổ ngập nước nấu cạn còn nửa nồi cho cháu uống dần sẽ hết bịnh.
[cid:]
Nghe bà già trầu nói thế người mẹ mừng quá quên cả cám ơn , về đến nhà trời cũng đã tối, bà con lối xóm nghe con bé về ai nấy đến thăm, nhìn thân hình tiều tụy, mê man mà lắc đầu thương xót.
Khi đưa cô con gái vào nằm trên giường, mặc ai thăm thì cứ đến thăm, riêng bà đốt đèn ra bờ sông soi tìm hái đầy một rổ trái sung.
Về đến nhà mọi người đến thăm ai nấy đã về hết, chỉ còn con gái bà còn nằm bất động trên giường. Mặc kệ mày !
Bà cặm cụi xắt mỏng từng trái sung, đêm không nắng không phơi được, hơn nữa thời giờ cấp bách bà chất lửa đốt, bắt chảo lên rang vàng đến khô giòn từng lát sung, sau đó cho vào nồi nấu đến khi còn lại 1 bát lớn thì trời cũng đã khuya lắm rồi.
- Dậy uống thuốc nè con
- Ôi ! Con mệt quá…
- Ráng uống để sống với người ta đi con ơi, không thì con sẽ chết!
Nửa tỉnh nửa mê nghe nói chết, cô con gái cũng sợ ráng ngồi dậy uống hết bát thuốc.
Thấy con uống xong, là lúc bà cũng mệt mỏi lắm, nằm ngủ thiếp lúc nào không hay.
………..
-Má ơi con đói bụng quá !
Đang nằm ngủ ngon giấc, bà mẹ giật mình ngồi dậy;
- Hã? Con nói gì ?
- Con đói bụng quá, có gì ăn không ?
Trời đất, con nhỏ nó hồi dương rồi sao ? Nằm bệnh viện cả tháng trời nó có chịu ăn uống gì đâu, nó chỉ sống bằng thuốc , bằng dịch chuyền thôi mà, sao nay về nhà nó lại đói bụng đòi ăn ? Vậy là nó hồi dương và sắp chết thật rồi. Bà thầm nghĩ vậy.
- Có ăn cũng để má nấu cơm nóng đã chứ. Còn cơm nguội ăn gì được .
- Kệ má ơi, cho con ăn đi, con đói lắm rồi.
Trời ! Bà còn sợ dữ nữa, nhất định con nhỏ hồi dương rồi, chắc rồi nó cũng chết, thôi cứ cho nó ăn đại cơm nguội, nếu nó có chết cũng là chết no. Nghĩ vậy bà bèn lấy cơm nguội với mắm cho nó ăn.
Nhìn nó ăn ngon lành mà bà thấy buồn thương cho đứa con gái tội nghiệp, rồi đây nó sẽ không còn trên cõi đời này, không còn trong căn nhà này nữa…
Sau hơn tháng trời xa nhà nằm bệnh viện, sáng nay nó đi khắp xóm khắp làng gặp nhà ai nó cũng ghé vào nói cười vui vẻ làm ai cũng lo cũng sợ. Cứ nghĩ cô gái này chết rồi mà hồi dương lại đi thăm mọi người rồi về cũng sẽ chết luôn…( dân quê hay quan miệm vậy mà ! )
Đến chiều nhìn đứa con gái xem ra vẫn khỏe hơn, bà nghĩ bụng : vậy là trái sung đã cứu sống con mình rồi. Bà vui mừng đi tìm hái thêm mấy rổ nữa về làm cho nó uống…
Thưa quý vị, trải qua 34, 35 năm nay cô con gái đó, nay đã trở thành bà nội bà ngoại rồi. Đây là câu chuyện thật 100% ở cùng làng quê tôi.
Thằng em út tôi ( sinh năm 1977) vào năm 1995 làm ăn ở Sài gòn cũng bị chứng sỏi mật nằm bệnh viện Bình dân (đã lên lịch mổ), tối hôm đó tôi có lên thăm thấy mắt, mặt và toàn thân là một màu vàng sạm ( nói xin lỗi, còn xấu hơn da người mới chết ) nhưng sáng hôm sau đã thấy nó vát mặt về nhà.
-Trời ơi, sao mày không nằm để bác sĩ người ta mổ ?
Thì thằng em tôi nó nó nói: “Thôi, em về uống trái sung, sợ mổ lắm”.
Và thưa quý vị quả thật cho đến hôm nay ( tháng 2-2011) trải qua 16 năm nó vẫn lao động bình thường, sỏi cũng tiêu đâu mất.
Trải qua 12 năm tôi có tham gia chữa bệnh từ thiện ở các phòng khám của các chùa. Vào năm 2003 tôi đang châm cứu cho một bà bệnh nhân, bà ấy bảo:
-Thầy ơi châm giùm tôi chỗ cạnh sườn này. Vừa nói bà vừa lấy ngón tay chỉ vào.Tôi hỏi
- Sao lại phải châm chỗ này ?
- Tôi bị sỏi mật, còn 1 tháng nữa là tôi phải đi mổ đó.Giờ châm cho đỡ đau thôi.
Bà còn nói –“bác sĩ cho biết giá mổ xong hoàn tấc là 30 triệu đó”.
Tôi hỏi :
-Vậy ai lo cho bà ?
- Tôi có thằng con làm giám đốc sẽ lo cho tôi về tiền bạc.
Nghe vậy tôi nói nữa đùa nửa thật:
- Vậy nếu tôi chữa cho bà, đến khi tan hết sỏi, khỏi mổ bà cho tôi bao nhiêu ?
Thật tình những lương y chúng tôi phần đông ai cũng nghèo, nhưng vì yêu thích nghề nên ăn cơm nhà đi làm từ thiện miễn phí, giúp cho những bệnh, thỉnh thoảng cũng gặp được những người gia đình khá giả họ cũng có bồi dưỡng cho chúng tôi ít nhiều có tiền uống café với anh em , nay gặp bà bệnh nhân này nói có con làm giám đốc vậy cũng mừng.
Bà ấy nói : Nếu thầy chữa tôi hết bệnh khỏi mổ tôi tạ thầy 10 triệu, nhưng mà…thầy chữa hết không ?
- Tôi là người lớn, là một lương y không thể nói đùa.
Nghe vậy bà ấy vui mừng 2 bên thỏa thuận bằng miệng với nhau và hứa ngày mai đến gặp tôi lấy thuốc.
Tôi mướn người đi tìm hái trái sung về sao tẩm chế biến,thỉnh thoảng hết thuốc bà thường đến gặp tôi để lấy về uống, liên tục như thế thời gian khoảng 1 tháng, rồi sau đó bà bặt tăm luôn không thấy đến nữa, mà tôi thì quên hỏi số điện thoại nhà bà. Đến chừng 6 tháng sau bà đến chùa, gặp lại bà tôi rất vui và hỏi :
- Lâu quá không gặp bà, bà khỏe không ?
- Khỏe !
- Vậy sỏi mật bà hết chưa ? Có đi bác sĩ mổ không ?
Bà đáp :
- À hết rồi, hết rồi thôi đâu có đi bác sĩ chi nữa.
Tôi hỏi :
- Vậy chứ còn bà hứa sau khi hết bệnh cho tôi 10 triệu bà tính sao ?
Bà cười giả lả : Các thầy có cái tâm đến đây làm từ thiện mà nhắc đến tiền bạc sao ?
- Trời đất ! Bà nói vậy thôi tôi chịu thua bà luôn.
Từ đó về sau, gặp bà tôi cũng không nhắc đến chuyện đó nữa.
“Làm người thầy thuốc rất vinh hạnh, nhưng cũng lắm phũ phàng” là vậy. Đây là chuyện có thật trong đời làm thuốc của tôi, bạn bè đồng nghiệp làm chung với tôi, biết chuyện ai cũng phì cười.
Là một người Phật tử tin sâu vào Phật Pháp, một lương y tuy có đủ bằng cấp chứng chỉ hành nghề, nhưng xưa nay phần nhiều làm ở các chùa, tiếp xúc đủ loại bịnh, tuy ít ai biết đến tôi, nhưng tôi cũng có vài bí quyết kinh nghiệm nhỏ, người ta bảo “ Thầy dở cũng đỡ xóm làng” ấy mà.Nay tuổi cũng đã xế chiều, trường chay đạm bạc, niệm Phật phát nguyện vãng sanh, không vì danh lợi, muốn được phổ biến, chia sẻ cùng Chư Đạo hữu một vài kinh nghiệm nhỏ.
Nói thế chứ cũng tùy theo cơ địa của từng mỗi người, nhưng những phương tôi chia sẻ từ “cây nhà lá vườn”, bằng trái, hoa, củ quả… uống vào nếu vô thưởng thì cũng vô phạt. .
Khi quý vị gặp bệnh này hãy làm bằng cái tâm ( miễn phí ) sau khi thấy hiệu quả cũng xin được chia sẻ lại niềm vui đó đến với tôi, tôi sẽ tiếp tục phổ biến những phương khác nữa bằng những câu chuyện như trên.
Thuốc không phân là thuốc mắc hay thuốc rẻ, Thuốc nào trị lành bệnh là thuốc hay !
Pháp Phật không phân biệt Pháp cao hay Pháp thấp, Pháp nào hạp căn cơ, cứu cánh là Pháp đó hay !
Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1976 tại huyện Phù Cát thuộc Tỉnh Bình Định quê hương tôi.
Hôm đó vào khoảng xế chiều trên bến xe lam, chưa đủ khách nên xe chưa chạy, trên chiếc xe lam chỉ có 3 người : một bà già ngồi nhai trầu bỏm bẻm miệng đỏ hoe, nhìn cô gái ( khoảng 20 tuổi ) ốm yếu, da mặt vàng sạm, với hơi thở yếu ớt nằm ngoặc nghẽo trong vòng tay người mẹ.
Bà già trầu cất tiếng hỏi:
- Chị ơi, con bé bị bệnh gì mà trông tội nghiệp quá vậy ?
- Dạ, cháu nó bị sỏi mật, nằm bệnh viện Đa khoa Quy Nhơn cả tháng nay, bác sĩ định mổ nhưng xét nghiệm rồi nói cháu nó máu loãng không đông nên không thể mổ, nếu mổ sẽ không cầm được máu sẽ chết, thôi thì đưa cháu về cho ăn được gì ăn rồi cháu sẽ chết !
Nói xong 2 hàng nước mắt lăn dài trên đôi má gầy còm của người mẹ.
Nghe xong, bà già tay cầm miếng trầu đang nhai trong miệng vứt xuống đất nghe cái “bộp”, nói một giọng chắc mẩm :
- Wééé...ét……Chết chóc cái gì mà chết, bịnh này mà mổ xẻ cái gì chứ ! Chị nghe lời tôi, về nhà hái một rổ trái sung xanh, xắc mỏng phơi khô sao vàng cho vào nồi, đổ ngập nước nấu cạn còn nửa nồi cho cháu uống dần sẽ hết bịnh.
[cid:]
Nghe bà già trầu nói thế người mẹ mừng quá quên cả cám ơn , về đến nhà trời cũng đã tối, bà con lối xóm nghe con bé về ai nấy đến thăm, nhìn thân hình tiều tụy, mê man mà lắc đầu thương xót.
Khi đưa cô con gái vào nằm trên giường, mặc ai thăm thì cứ đến thăm, riêng bà đốt đèn ra bờ sông soi tìm hái đầy một rổ trái sung.
Về đến nhà mọi người đến thăm ai nấy đã về hết, chỉ còn con gái bà còn nằm bất động trên giường. Mặc kệ mày !
Bà cặm cụi xắt mỏng từng trái sung, đêm không nắng không phơi được, hơn nữa thời giờ cấp bách bà chất lửa đốt, bắt chảo lên rang vàng đến khô giòn từng lát sung, sau đó cho vào nồi nấu đến khi còn lại 1 bát lớn thì trời cũng đã khuya lắm rồi.
- Dậy uống thuốc nè con
- Ôi ! Con mệt quá…
- Ráng uống để sống với người ta đi con ơi, không thì con sẽ chết!
Nửa tỉnh nửa mê nghe nói chết, cô con gái cũng sợ ráng ngồi dậy uống hết bát thuốc.
Thấy con uống xong, là lúc bà cũng mệt mỏi lắm, nằm ngủ thiếp lúc nào không hay.
………..
-Má ơi con đói bụng quá !
Đang nằm ngủ ngon giấc, bà mẹ giật mình ngồi dậy;
- Hã? Con nói gì ?
- Con đói bụng quá, có gì ăn không ?
Trời đất, con nhỏ nó hồi dương rồi sao ? Nằm bệnh viện cả tháng trời nó có chịu ăn uống gì đâu, nó chỉ sống bằng thuốc , bằng dịch chuyền thôi mà, sao nay về nhà nó lại đói bụng đòi ăn ? Vậy là nó hồi dương và sắp chết thật rồi. Bà thầm nghĩ vậy.
- Có ăn cũng để má nấu cơm nóng đã chứ. Còn cơm nguội ăn gì được .
- Kệ má ơi, cho con ăn đi, con đói lắm rồi.
Trời ! Bà còn sợ dữ nữa, nhất định con nhỏ hồi dương rồi, chắc rồi nó cũng chết, thôi cứ cho nó ăn đại cơm nguội, nếu nó có chết cũng là chết no. Nghĩ vậy bà bèn lấy cơm nguội với mắm cho nó ăn.
Nhìn nó ăn ngon lành mà bà thấy buồn thương cho đứa con gái tội nghiệp, rồi đây nó sẽ không còn trên cõi đời này, không còn trong căn nhà này nữa…
Sau hơn tháng trời xa nhà nằm bệnh viện, sáng nay nó đi khắp xóm khắp làng gặp nhà ai nó cũng ghé vào nói cười vui vẻ làm ai cũng lo cũng sợ. Cứ nghĩ cô gái này chết rồi mà hồi dương lại đi thăm mọi người rồi về cũng sẽ chết luôn…( dân quê hay quan miệm vậy mà ! )
Đến chiều nhìn đứa con gái xem ra vẫn khỏe hơn, bà nghĩ bụng : vậy là trái sung đã cứu sống con mình rồi. Bà vui mừng đi tìm hái thêm mấy rổ nữa về làm cho nó uống…
Thưa quý vị, trải qua 34, 35 năm nay cô con gái đó, nay đã trở thành bà nội bà ngoại rồi. Đây là câu chuyện thật 100% ở cùng làng quê tôi.
Thằng em út tôi ( sinh năm 1977) vào năm 1995 làm ăn ở Sài gòn cũng bị chứng sỏi mật nằm bệnh viện Bình dân (đã lên lịch mổ), tối hôm đó tôi có lên thăm thấy mắt, mặt và toàn thân là một màu vàng sạm ( nói xin lỗi, còn xấu hơn da người mới chết ) nhưng sáng hôm sau đã thấy nó vát mặt về nhà.
-Trời ơi, sao mày không nằm để bác sĩ người ta mổ ?
Thì thằng em tôi nó nó nói: “Thôi, em về uống trái sung, sợ mổ lắm”.
Và thưa quý vị quả thật cho đến hôm nay ( tháng 2-2011) trải qua 16 năm nó vẫn lao động bình thường, sỏi cũng tiêu đâu mất.
Trải qua 12 năm tôi có tham gia chữa bệnh từ thiện ở các phòng khám của các chùa. Vào năm 2003 tôi đang châm cứu cho một bà bệnh nhân, bà ấy bảo:
-Thầy ơi châm giùm tôi chỗ cạnh sườn này. Vừa nói bà vừa lấy ngón tay chỉ vào.Tôi hỏi
- Sao lại phải châm chỗ này ?
- Tôi bị sỏi mật, còn 1 tháng nữa là tôi phải đi mổ đó.Giờ châm cho đỡ đau thôi.
Bà còn nói –“bác sĩ cho biết giá mổ xong hoàn tấc là 30 triệu đó”.
Tôi hỏi :
-Vậy ai lo cho bà ?
- Tôi có thằng con làm giám đốc sẽ lo cho tôi về tiền bạc.
Nghe vậy tôi nói nữa đùa nửa thật:
- Vậy nếu tôi chữa cho bà, đến khi tan hết sỏi, khỏi mổ bà cho tôi bao nhiêu ?
Thật tình những lương y chúng tôi phần đông ai cũng nghèo, nhưng vì yêu thích nghề nên ăn cơm nhà đi làm từ thiện miễn phí, giúp cho những bệnh, thỉnh thoảng cũng gặp được những người gia đình khá giả họ cũng có bồi dưỡng cho chúng tôi ít nhiều có tiền uống café với anh em , nay gặp bà bệnh nhân này nói có con làm giám đốc vậy cũng mừng.
Bà ấy nói : Nếu thầy chữa tôi hết bệnh khỏi mổ tôi tạ thầy 10 triệu, nhưng mà…thầy chữa hết không ?
- Tôi là người lớn, là một lương y không thể nói đùa.
Nghe vậy bà ấy vui mừng 2 bên thỏa thuận bằng miệng với nhau và hứa ngày mai đến gặp tôi lấy thuốc.
Tôi mướn người đi tìm hái trái sung về sao tẩm chế biến,thỉnh thoảng hết thuốc bà thường đến gặp tôi để lấy về uống, liên tục như thế thời gian khoảng 1 tháng, rồi sau đó bà bặt tăm luôn không thấy đến nữa, mà tôi thì quên hỏi số điện thoại nhà bà. Đến chừng 6 tháng sau bà đến chùa, gặp lại bà tôi rất vui và hỏi :
- Lâu quá không gặp bà, bà khỏe không ?
- Khỏe !
- Vậy sỏi mật bà hết chưa ? Có đi bác sĩ mổ không ?
Bà đáp :
- À hết rồi, hết rồi thôi đâu có đi bác sĩ chi nữa.
Tôi hỏi :
- Vậy chứ còn bà hứa sau khi hết bệnh cho tôi 10 triệu bà tính sao ?
Bà cười giả lả : Các thầy có cái tâm đến đây làm từ thiện mà nhắc đến tiền bạc sao ?
- Trời đất ! Bà nói vậy thôi tôi chịu thua bà luôn.
Từ đó về sau, gặp bà tôi cũng không nhắc đến chuyện đó nữa.
“Làm người thầy thuốc rất vinh hạnh, nhưng cũng lắm phũ phàng” là vậy. Đây là chuyện có thật trong đời làm thuốc của tôi, bạn bè đồng nghiệp làm chung với tôi, biết chuyện ai cũng phì cười.
Là một người Phật tử tin sâu vào Phật Pháp, một lương y tuy có đủ bằng cấp chứng chỉ hành nghề, nhưng xưa nay phần nhiều làm ở các chùa, tiếp xúc đủ loại bịnh, tuy ít ai biết đến tôi, nhưng tôi cũng có vài bí quyết kinh nghiệm nhỏ, người ta bảo “ Thầy dở cũng đỡ xóm làng” ấy mà.Nay tuổi cũng đã xế chiều, trường chay đạm bạc, niệm Phật phát nguyện vãng sanh, không vì danh lợi, muốn được phổ biến, chia sẻ cùng Chư Đạo hữu một vài kinh nghiệm nhỏ.
Nói thế chứ cũng tùy theo cơ địa của từng mỗi người, nhưng những phương tôi chia sẻ từ “cây nhà lá vườn”, bằng trái, hoa, củ quả… uống vào nếu vô thưởng thì cũng vô phạt. .
Khi quý vị gặp bệnh này hãy làm bằng cái tâm ( miễn phí ) sau khi thấy hiệu quả cũng xin được chia sẻ lại niềm vui đó đến với tôi, tôi sẽ tiếp tục phổ biến những phương khác nữa bằng những câu chuyện như trên.
Thuốc không phân là thuốc mắc hay thuốc rẻ, Thuốc nào trị lành bệnh là thuốc hay !
Pháp Phật không phân biệt Pháp cao hay Pháp thấp, Pháp nào hạp căn cơ, cứu cánh là Pháp đó hay !
Monday, July 15, 2013
Tuỗi Học Trò & Tình Củ Trường Xưa - Mai thiên Vân, Quỳnh Dung
Click Vào Đây - Nhạc phẩm Tuỗi Học Trò & Tình Củ Trường Xưa - Mai thiên Vân, Quỳnh Dung
Thursday, July 11, 2013
Hội Ngộ 50 Năm Nhập Ngũ - Chị Bảy
Đầu tháng July 2013 tôi đã có mặt ở nhà con gái ở San Diego thăm con cháu, và chờ July 5 và July 6 tôi sẽ dự hội ngộ 50 nhập ngũ ở Orange County. Theo dự trù July 4 là ngày lễ độc lập của Mỹ, tôi sẽ đi xem pháo bông với gia đình Thy để vui chơi với hai cháu ngoại Kira và Aiden. Nhưng ngày July 3, 2013 là ngày anh em ở khắp nơi tề tựu về Orange County để chuẩn bị cho ngày hội ngộ. Có người về từ Việt Nam, Pháp, Úc Châu, Canada...
Một vài bồ tèo của tôi thì tề tựu ở nhà anh chị Hiền Điên. Trong đó có anh chị Triết về từ Houston, anh chị Bạch về từ Canada.Theo dự trù sáng July 5 tôi mới lên nhà Hiền Điên và ở lại trong mấy ngày hội ngộ. Nhưng đêm July 3 tôi đang ở nhà Thy và đã lên giường ngũ, vậy mà anh em tề tựu về nhà Hiền Điên rồi kêu réo tôi lên nhà Hiền cho được ngay đêm hôm ấy. Từ nhà Thy lên nhà Hiền khoảng 70 miles (113km). Già rồi, tôi rất ngại lái xe ban đêm, nhưng rồi tôi cũng phải đi. Khổ quá! Già mà vẫn ham vui, Thầy D mà! Đêm hôm ấy chúng tôi cười đã luôn.
Tôi lái xe từ San Diego lên phi trường Los Angeles đón Luân. Luân đang ở VN, tôi rủ rê Luân về hội ngộ. Luân, Hiền, Thái đang ăn cơm trưa ở nhà hàng Làng Ngon ở Orange County.
Từ trái: Phát, Triết, Anh, Hiền, Bạch, Thái, Hườn,
đang ở phía sau nhà Hiền.
Đêm July 4 lễ độc lập của Mỹ, chúng tôi kéo ra nhà hàng ăn tối.
Từ trái vô rồi vòng qua phải: Anh, Phát, Hườn, Hiền, Dũng, chị Dũng, chị Triết, chị Hiền.
Đêm July 4 lễ độc lập của Mỹ, chúng tôi kéo ra nhà hàng ăn tối.
Từ trái vô rồi vòng qua phải: chị Triết, chị Hiền, chị Bạch, Bạch, Triết, Anh, Phát.
Tiệc tiền Hội Ngộ 50 Năm Nhập Ngũ của các khoá KQ63D, E, F, G. Trưa Thứ Sáu July 5, 2013, các khoá 63D, 63E, 63F, 63G tề tựu về nhà hàng Làng Ngon dự tiệc tiền hội ngộ. Tiệc nầy do KQ63D Nguyễn Đức Hiền đứng ra tổ chức, với sự hợp tác của KQ63D Vũ Ngô Dũng làm MC.
Tiệc tiền hội ngộ sẽ được bắt đầu lúc 11 giờ sáng. Nhưng 9 sáng chúng tôi gồm có Hiền, Thái, Bạch, Luân, Hườn đã có mặt ở nhà hàng Làng Ngon để trang trí. Khi chúng tôi đến thì nhà hàng còn đóng cửa, nên chúng tôi trang trí bên ngoài trước, đến 10 giờ thì nhà hàng mở cửa và chúng tôi lo trang trí bên trong.
Tôi chở ba Thầy D tới nhà hàng Làng Ngon sớm để trang trí "lao động vinh quang!".
Từ trái: Luân, Bạch, Hườn.
Toà nhà chính giửa trong hình là câu lạc bộ Sỉ Quan Không Quân Huỳnh Hữu Bạc ở Tân Sơn Nhất, nơi mà khoá 63D ăn uống như các hoàng tử lúc mới vô lính.
Click vào hình cho hình lớn, rồi đè giữ key Ctrl phía dưới góc trái, trong lúc đè giữ key Crtl thì đè nhấp nhấp key có dấu + để cho hình lớn dần, rồi nhìn kỹ anh chàng ngồi bìa bên phải. Đó là chàng thanh thiên đang tuổi dậy thì, mà các cô gái trong xóm ở Sàigòn gán cho cái tên "Alain Delon" tên của một tài tử bảnh trai của Pháp. Vậy mà sau khi chụp tấm hình nầy không lâu, chàng thanh niên tuấn tú nầy bị mang cái tên "Chị Bảy" đau như bị bò đá và từ đó Chị Bảy bị trồi sụt bất thường, khổ thấu trời!
Sau khi xem hình lớn xong thì nhớ đè giữ key Ctrl và đè nhấp nhấp key có dấu - để làm cho hình nhỏ lại như bình thường.
Bên trong nhà hàng Làng Ngon.
Từ trái: Luân, Thái, Phát, Bình.
Bình là Thầy D dẫn tôi đi coi mắt vợ ở Ninh Hoà Nha Trang.
Lễ chào cờ.
Tiệc tiền hội ngộ bắt đầu.
Tiệc tiền hội ngộ.
Tôi ngồi với anh chị Nguyễn Đình Lộc. Lộc là bồ tèo của tôi ở phi đoàn 514. Chị Lộc (Bích Liên) là bồ tèo của bà xả tôi ở trường Bùi Thị Xuân Đà Lạt.
Văn nghệ tiệc tiền hội ngộ.
Thầy D Nguyễn Kim Năm đang đưa vợ lên sân khấu để giới thiệu vợ ca hát. Cặp D nầy trông tình tứ lắm.
Cặp Thầy D Nguyễn Kim Năm bên trái, Cặp Thầy D Vũ Viết Quý bên phải.
Anh chị Năm đã đáp lời kêu gọi của tôi để ráng về hội ngộ với anh em, cám ơn chị Năm ơi!
Tiệc Hội Ngộ 50 Năm Nhập Ngũ của liên khoá 63. Tối Thứ Bảy July 6, 2013 là tiệc chính của Hội Ngộ 50 Năm Nhập Ngũ của các khoá Không Quân trong năm 1963, được tổ chức tại nhà hàng Kingdom Seafood ở Orange County.
Các khoá Không Quân trong năm 1963 gồm có khoá 63A, 63B, 63C, 63D, 63E, 63F, 63G. Trong 7 khoá nầy có hai khoá kỹ thuật không phi hành, đó là khoá 63B, 63C, và tôi không biết có ai trong hai khoá không phi hành nầy về hội ngộ không, vì khi chụp hình từng khoá tôi không thấy chụp hình hai khoá nầy.
Về quân số thì khoá 63A có 150 Sinh Viên Sĩ Quan, khoá 63D có 105 Sinh Viên Sĩ Quan, các khoá còn lại thì ít hơn nhiều.
Buổi tiệc Hội Ngộ 50 Năm Nhập Ngũ của liên khoá 63 được tổ chức bởi anh KQ63A Lê Văn Bút, với sự hợp tác của KQ63A Trần Văn Nghiêm làm MC cho buổi lễ và KQ63D Vương Minh Dương làm MC cho chương trình văn nghệ.
Trước khi buổi tiệc chính thức bắt đầu, MC Trần Văn Nghiêm cho chụp hình từng khoá để lưu niệm. Bắt đầu chụp hình là khoá 63A và chỉ các anh thôi, các chị thì chụp riêng.
Hình các anh KQ63A.
Click vào hình để xem hình lớn.
Hình các hiền thê của các anh KQ63A.
Hình các anh KQ63D.
Hình các hiền thê của các anh KQ63D.
KQ63A Lê Văn Bút trưởng ban tổ chức đang phát biểu khai mạc buổi tiệc.
Người đứng bên trái khoanh tay là KQ63A Trần Văn Nghiêm làm MC cho buổi lễ.
Đại Tá KQ Huỳnh Hữu Hiền đang phát biểu.
Năm 1963 lúc chúng tôi nhập ngũ, Đ/tá Hiền đang làm Tư Lệnh Không Quân dưới thời Tổng Thống Diệm. Khi khoá 63D được đưa từ Tân Sơn Nhất ra quân trường Nha Trang không lâu thì có đảo chánh và ông Diệm, ông Nhu bị giết. Đ/tá Hiền đã nói với chúng tôi trước khi đảo chánh rằng: "Tôi trung không thờ hai chúa". Sau đảo chánh Đ/tá Hiền bị cách mạng cho giải ngũ mà không bị giết, còn Đ/tá Hồ Tấn Quyền Tư Lệnh Hải Quân thì bị giết!
Tiệc hội ngộ liên khoá.
Từ trái: chị Lộc, Lộc, Thái, Đức.
Cầu thằn lằn và Chị Bảy.
Từ 1964 đến hôm nay, 49 năm, tôi mới bắt lại được con thằn lằn năm xưa! Nó mà không giống con thằn lằn, tôi chết liền!
Năm 1964 tôi và Cầu bay hành quân gần Tuy Hoà. Chúng tôi thấy một địch quân tay cầm súng đi giữa đồng trống, rồi tôi lao máy bay xuống thấp để quan sát kỹ. Cầu la lớn, lên cao lên cao. Tôi tưởng Cầu bị bắn bị thương, nên tôi cho máy bay lên thật cao.
Khi máy bay lên cao, tôi quay lại nhìn Cầu phía sau. Cầu nhìn tôi, rồi anh ca vọng cổ tỉnh bơ trong máy vô tuyến, làm tôi giật mình! Cầu nói giọng Huế nặng trịch: "Nó có một mình thôi tha nó đi, mi về đáp Tuy Hoà ăn cơm trưa".
Trên đường về đáp ở Tuy Hoà, tôi nghĩ miên man về Cầu. Tôi nghĩ Cầu người Huế, chắc anh rành Phật Pháp lắm, chắc anh sợ tội lắm! Ai mà không sợ tội? Tôi dự trù vô nhà hàng ăn trưa, và tôi sẽ xin chủ nhà hàng một cục vôi, rồi tôi gài cho con thằn lằn ăn vôi để cho nó lắc đầu tôi coi cho đã!
Đại Tá Đinh Thế Truyền nhận quà lưu niệm từ tay trưởng ban tổ chức Lê Văn Bút.
Tôi đang ôm vai Đại Tá Đinh Thế Truyền.
Năm 1963 khi KQ63D được đưa ra quân trường Nha Trang, lúc bây giờ Đại Uý Đinh Thế Truyền làm trưởng phòng khoá sinh, coi tất cả Sinh Viên Sĩ Quan Không Quân. Có người giới thiệu nên tôi quen thân với Đai Uý Truyền. Thỉnh thoảng trưa Thứ Bảy ông kêu tôi ra nhà ăn cơm với gia đình ông. Ngày tôi ra trường phi công quan sát, má tôi và em gái tôi ra ở nhà ông. Rồi từ dạo ấy đến hôm nay tôi mới gặp lại ông. Gặp lại ông làm tôi liên tưởng đến câu chuyện 1964.
Đầu năm 1964, Đại Uý Truyền kêu tôi lên văn phòng bảo tôi về Sảigòn ăn Tết với gia đình, để rồi tôi còn chuẩn bị đi học bay trong khoá tới. Nghe tôi về Sàigòn ăn Tết, Hiền điên cũng muốn đi. Rồi Hiền có tên cùng về phép với tôi.
Lúc bây giờ hai đứa tôi đang học Anh Văn để chuẩn bị đi học bay. Khoá bay của chúng tôi do người Mỹ dạy, nên việc học Anh Văn rất cần thiết. Ông thầy dạy Anh Văn người Mỹ tên Leonard, biết tôi và Hiền sắp đi phép, ông kêu tôi và Hiền lên phòng ông trình diện.
Gặp hai đứa tôi, ông Leonard có vẽ giận và nói:
- Hai anh sắp đi học bay mà không lo học Anh Văn, lại còn đi phép chơi?
Hiền lên tiếng:
- O.K. may be!
Tôi không hiểu Hiền muốn nói gì! Nhưng ông Leonard thì giận xanh mặt và đuổi hai đứa tôi ra khỏi phòng! Ra khỏi phòng, tôi đay nghiến Hiền:
- Mầy nói cái gì vậy?
- Thì "O.K. may be", có gì đâu!
Tôi chịu thua Hiền, và hai đứa tôi đi phép. Hiền về Biên Hoà, còn tôi thì về Sàigòn.
Chiều 30 Tết hôm ấy, Ba tôi cho tôi mượn chiếc Traction để đi lấy le. Tôi lái xe ra đường Nguyễn Huệ thì tôi gặp một nàng Kiều. Nàng Kiều thấy tôi mặc quân phục Không Quân mà lại lái xe hơi, nên nàng cười duyên và ngoắc tôi! Tôi dừng xe và nàng Kiều hỏi:
- Anh đi đâu vậy? Cho em quá giang với!
- Anh đi Biên Hoà thăm Hiền Điên.
- Em sợ lắm! Đi nhà thương điên Biên Hoà, em không đi đâu.
- Đâu có, anh đi thăm bạn anh tên Hiền Điên.
- Ừ, vậy thì em đi.
Tôi và nàng Kiều bước vô nhà Hiền chiều 30 Tết. Hiền lôi tôi ra phía sau nhà:
- Ai đi với mầy vậy?
- Nàng Kiều tao gặp ở đường Nguyễn Huệ Sàigòn.
- Tao lạy mầy! Rồi mầy định làm gì cô ấy đây?
- Đầu óc mầy đen tối! Chiều 30 Tết đường Nguyễn Huệ vắng như Chùa Bà Đanh. Gặp người bơ vơ giữa đường, tao cũng đang bơ vơ, nên tao rước lên cho có bạn. Rồi chiều nay tao đưa người con gái bơ vơ vô nhà hàng cho cô ấy ăn Tết thịnh soạn rồi tao cho tan hàng. Thế thôi! Chiều 30 Tết tao còn phải về nhà, nếu không Ba tao giết tao sao!
- Ừ! tốt lắm.
Hết phép, hai đứa tôi trở ra Nha Trang gặp rắc rối. Gặp tôi Đại Uý Truyền kêu trời rằng, các anh nói cái gì mà thằng Leonard báo cáo lên Đại Tá Trực căn cứ trưởng, làm tôi chạy sốt gió? Tôi nói:
- Tôi chỉ nghe thằng Hiền nói "O.K. may be" thôi, vậy mà ổng giận lắm!
- Chọc nó chi vậy?
- Anh Văn của nó chỉ có bao nhiêu đó, nó muốn trổ tài chứ không phải nó chọc đâu!
Nghe tôi nói, ông Truyền suýt cười và ông hết giận. Riêng tôi thì tôi sợ Hiền Điên từ đó. Nếu không có Đại Uý Truyền thì hai đứa tôi sẽ bị phạt đi Đồng Đế quân trường của hạ sĩ quan Bộ Binh để cho Bộ Binh hành hạ và chúng tôi sẽ bị trể khoá bay! Tôi hú hồn!
*****************
Trận thư hùng tennis: Trước hội ngộ một ngày, chúng tôi có trận tennis để đời!
Số là trước đây vào July 2011 trong ngày hội ngộ của KQ63D tại San Jose, cặp tennis Triết, Bạch đã thua te tua cặp Thái, Hiền. Mối thù nầy như sóng ngầm đang âm ỉ chờ nổi dậy! Rồi cơ hội đã đến cho Triết, Bạch để trả thù trong dịp hội ngộ năm nay.
Năm nay có hẹn hò thách thức trước bằng email. Nên anh chị Bạch về từ Canada ở trong nhà Hiền. Anh chị Triết về từ Houston cũng ở trong nhà Hiền. Rồi tôi cũng ở trong nhà Hiền. Vậy là hai cặp tennis Triết, Bạch và Thái, Hiền đã dàn quân sẵn trong nhà Hiền.
Đầu hàng có lý do! Sáng hôm ấy đang ăn sáng trong nhà Hiền để chuẩn bị ra quân, tôi nghe Triết than bị đau tay, tôi nghi nghi trong bụng! Rồi khi ra sân tennis đánh banh để làm nóng bắp thịt, tôi thấy anh Triết theo dõi lối đánh của tôi chăm chăm.
Rồi tới giờ đánh, tôi và Hiền đứng trố mắt nhìn nhau trong ngạc nhiên! Vì Triết và Bạch bỏ đi vô cầu tiêu đâu mất! Chờ hoài không thấy hai anh nầy ra, tôi và Hiền đành phải đánh với cặp Luân, Tích.
Luân là Thầy D, còn Tích là anh em bà con của Luân. Thấy Tích quá trẻ, và có lối đánh mạnh nên tôi lo sợ và cản ngăn Hiền, nhưng Hiền nói: "Chơi luôn", điên mà sợ ai! Nhưng Hiền điên đoán đúng, vì Thái, Hiền hạ Luân, Tích 6-3 dễ dàng!
Trong lúc tôi và Hiền đang chơi với Luân, Tích thì Triết, Bạch trong cầu tiêu đi ra. Triết lại chăm chú theo dõi lối đánh của tôi. Sau khi tôi và Hiền hạ Luân, Tích xong, chúng tôi tuyên bố sẵng sàng tiếp đón cặp Triết, Bạch, nhưng anh Triết tuyên bố tay đau nên xin rút lui! Anh đầu hàng có lý do, tôi và Hiền đành cắn lưỡi! Tôi nghĩ Triết, Bạch cố gài cho tôi đánh trước một trận cho mệt vì họ nghĩ sức tôi chỉ chịu nổi một trận thôi, nhưng khi họ thấy tôi và Hiền thắng Luân, Tích dễ dàng nên họ chịu thua có lý do!
Anh Triết rút lui nhưng anh Bạch chưa chịu thua. Anh chọn đứng với anh Luân để gặp Thái, Hiền. Tội nghiệp! Lần nầy Bạch, Luân cũng thua Thái, Hiền 6-3.
Tôi rất nễ mặt Hoàng Gia xứ Chùa Tháp! Lần trước ở San Jose, sau khi Triết, Bạch thua chầu cà phê 100%, chúng tôi kéo nhau đứng ở lưới để chụp hình lưu niệm. Bạch nói: "Thua chầu cà phê ăn thua gì, chết nhục nhã là trong blog của thằng Thái". Tôi nễ mặt Hoàng Gia, nên không dám cười, tôi cắn môi cố nín cười, nhưng tới lúc tôi không nín được nữa, tôi cười xoà. Rồi cả đám gần 10 người cười theo. Tôi thật là thất lễ với Hoàng Gia xứ Chùa Tháp.
Lần nầy cũng vậy. Ông Hoàng xứ Chùa Tháp thua, rồi ngồi bẹp xuống sân cement dựa lưới sắt và nín thinh. Tôi chỉ lén lén nhìn Ông Hoàng chứ tôi không dám nhìn thẳng, sợ thất lễ.
Từ trái: Hiền, Triết, Luân, Bạch, Thái, Hườn.
Từ trái: Bạch, Hiền, Luân, Triết, Tích, Hườn.
Tennis tournament của liên khoá. Trận tennis nầy có 40 đấu thủ tham dự và được chia ra thành hai toán. Mỗi toán đánh theo hình thức "round-robin" nên mỗi đấu thủ phải đánh tổng cộng 35 games 5 điểm, rồi nếu thắng sẽ có thêm trận đánh chung kết 5 điểm.
Nhân quả. Sau khi tôi và Hiền đại thắng tennis ngày hôm trước, đến ngày hôm sau trong tennis tournament, tôi bị đau thắt trong lồng ngực bên phải. Tôi cười cũng bị đau rất khó chịu, tôi nhúc nhích cánh tay cũng bị đau, nên tôi rút tên khỏi tournament. Tôi nghĩ hay là tôi chọc Triết nên tôi bị nhân quả! Tôi cũng nghĩ có thể bà xả tôi linh thiên, không cho tôi đánh tournament vì nếu tôi ham chơi đánh luôn 35 games thì rất nguy hiểm cho tôi! Điều nầy có thể đúng, vì sau tournament thì ngực tôi hoàn toàn hết đau, làm tôi mù luôn không hiểu nổi!
Hiền Điên đại thắng tennis tournament. Sau khi đúc kết tổng số điểm của hai toán. Trong toán A Hiền đứng đầu, và Huệ đứng thứ nhì. Trong toán B, Dương đứng đầu, Phát và Đức đứng thứ nhì, nhưng Đức nhường cho Phát. Vậy là Hiền, Huệ gặp Dương, Phát trong trận chung kết.
Kết cuộc, Hiền & Huệ được cúp vô địch, Dương & Phát được cúp hạng nhì. Dương Minh Dương là tay vợt số một vậy mà kỳ nầy bị Hiền qua mặt. Hiền bây giờ đánh hay quá sức, chắc là nhờ đứng với Chị Bảy nên có hơi hám chứ gì?
Trận chung kết. Từ trái: Huệ, Phát, Hiền, Dương.
Chị Bảy phát cúp hạng nhì cho Dương.
Chị Bảy phát cúp hạng nhì cho Phát.
Chị Bảy phát cúp hạng nhất cho Hiền, Huệ.
Nhận xét chung chung về hai ngày Hội Ngộ 50 Năm Nhập Ngũ. Cả hai ngày tiền và chánh hội ngộ đều thành công tuyệt vời.
Ngày tiền hội ngộ thì tôi dự tiệc của các khoá 63D, 63E, 63F, 63G. Khoá 63A thì tổ chức tiền hội ngộ riêng. Vì tách ra như vậy thì dễ dàng cho ban tổ chức tìm được nhà hàng với sức chứa vừa phải dễ hơn.
Ngày hội ngộ chánh thì quá sức thành công, về tổ chức cũng như về số người tham dự. Hiền cũng đã có công lớn trong việc vận động quan khách tham dự.
Ngày hội ngộ chánh tôi gặp lại vài người bạn sau 49 năm. Trời! nữa thế kỷ không gặp mà khi gặp lại, chúng tôi nhận nhau không khó!
Có lẽ đây là màn chót tôi dự hội ngộ. Vì mỗi lần tôi về hội ngộ một mình, tôi không phê lắm. Hơn nữa mỗi lần tôi dính vào ban tổ chức hội ngộ, kêu gọi anh em tham dự và tôi thấy danh sách thưa dần theo thời gian, làm lòng tôi nao nao buồn. Như lần nầy tôi đếm được 34 Thầy D tham dự đó là tính luôn Vương Văn Ngọ và Phạm Đăng Luân về từ VN. Nhìn danh sách ghi tên, những người xưa nay hăng say cho hội ngộ bây giờ thì trống trơn, làm tôi lo nghĩ đến sức khoẻ họ. Mới đây trong hội ngộ tôi không thấy Thầy D bồ tèo mà tôi thương mến, tôi hỏi thăm thì được biết sức khoẻ của anh rất bi quan. Tôi lật đật gọi thăm anh, thì đúng như tin đồn, sức khoẻ anh rất bi quan, làm tôi đau lòng quá sức! tth
Click Vào Đây - Để xem thêm hình, click vào hình để xem hình lớn.
Subscribe to:
Posts (Atom)


















