Thiếu nữ Việt Nam

Thiếu nữ Việt Nam
quá dễ thương

Wednesday, March 9, 2016

Cô Láng Giềng - Vũ Khanh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Cô Láng Giềng/Ca sĩ Vũ Khanh

Saturday, March 5, 2016

Kiểm soát được cái miệng của mình chính là một loại mỹ đức.


Từ ngày tôi đọc truyện Bữa Cơm Của Khỗng Tữ, tôi hết sức dè dặt khi tôi phán đoán việc gì. Có lần tôi lái xe hơi trên đường, rồi chiếc xe hơi trước tôi chạy quá chậm so với tốc độ cho phép, lúc bây giờ tôi kềm chế không nóng giận. Tôi tống ga qua mặt chiếc xe chạy chậm trước tôi và tôi liếc mắt nhìn thấy tài xế xe là một bà Mỹ già gầy yếu tóc bạc phơ! Lúc bây giờ lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì tôi không làm buồn lòng người tài xế già nua kia và tôi thầm cám ơn Khỗng Tữ.

Chiều nay tôi đọc bài dưới đây, tôi lại nhớ tới lời dạy của Khỗng Tữ, rằng muốn phê phán việc gì thì mình phải là người trong cuộc. Vì có những sự việc mắt thấy tai nghe, cũng chưa chắc đúng, mà phải là người trong cuộc mới biết chính xác đúng hay sai. Đọc xong bài đưới đây, tôi vương vấn thương cảm cho cô gái suốt buổi chiều!

Tôi cám ơn anh Trần Văn Ba HQ12 đã forward bài nầy cho tôi. tth


Ai muốn đọc truyện Bữa Cơm Của Khỗng Tữ thì Click Vào Đây.



Kiểm soát được cái miệng của mình chính là một loại mỹ đức

Cổ nhân thường nói: “Bệnh từ cái miệng mà ra, họa cũng từ cái miệng mà ra”, bởi vậy một người có trí tuệ chính là phải biết kiểm soát được cái miệng của mình, đó cũng là một đức tính tốt đẹp cần tu dưỡng.

tu khẩu, tổn thương, kiểm soát,
Kiểm soát được lời ăn tiếng nói của mình chính là một loại mỹ đức. (Ảnh: Internet)
Một ngày nọ, tôi đi qua một cửa hàng mua sắm, người không đông lắm, có một nhóm người tập trung ở quầy tính tiền. Tôi tiến về phía trước, nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc chỉnh tề đứng đầu tiên, cô gái quét thẻ nhiều lần, thế nhưng chiếc máy dường như lần nào cũng “cự tuyệt” cô gái.
Có vẻ như đó là một thẻ phúc lợi”, người đàn ông phía sau tôi lẩm bẩm: “Trẻ, khỏe mạnh như thế, mà lại dựa vào phúc lợi để sống, tại sao không going như người trẻ khác tìm việc làm đi?”
Cô gái trẻ quay đầu lại theo tiếng nói, ánh mắt cô như muốn tìm xem đó là ai. “Đúng, chính là tôi nói đó”, người đàn ông phía sau tôi chỉ tay vào chính mình.
Cô gái trẻ đỏ bừng mặt, nước mắt cứ thể chảy xuống, cô ném cái thẻ đi, rồi chạy nhanh ra khỏi cửa hàng, và rất nhanh chóng biến mất trong cái nhìn soi mói của mọi người.
Vài phút sau, một thanh niên bước vào cửa hàng, cậu đi vào cửa hàng hỏi cô thu ngân rằng có biết cô gái kia đâu không, thu ngân cửa hàng nói rằng cô ấy đã quăng thẻ rồi chạy đi rồi.
“Tôi là bạn của cô ấy, đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”, cậu thanh niên lo lắng hỏi.
Người đàn ông phía sau tôi nói: “Tôi không may nói ra những lời ngủ xuẩn, mỉa mai cô ấy dùng thẻ phúc lợi, đáng lẽ tôi không nên nói ra, thật xin lỗi!”
“Ôi, hỏng bét rồi. Hoàn cảnh cô ấy rất đáng thương, anh trai cô đã bị giết chết ở Afghanistan hai năm trước, để lại đằng sau ba đứa em. Cô ấy chỉ 21 tuổi mà phải lo cuộc sống cho 3 đứa em. Thật không ngờ, hôm nay lại xảy ra việc thế này”, người thanh niên lo lắng không yên.
“Đây là những món hàng cô bé kia mua sao?”, người đàn ông phía sau tôi hỏi thu ngân.
“Đúng ạ, nhưng tiếc là thẻ của cô ấy không sử dụng được”, thu ngân nói.
Trong cửa hàng bỗng nhiên trở nên im lặng.
tu khẩu, tổn thương, kiểm soát,
Không nên đánh giá bất kỳ người nào, cho dù người đó là người bạn xem thường nhất. (Ảnh: Internet)
“Cậu chắc chắn biết cô gái đó ở đâu chứ?”, người đàn ông hỏi cậu thanh niên trẻ, rồi ông chen lên phía trước, lấy ra thẻ tín dụng của mình đưa cho thu ngân: “Lấy thẻ của tôi tính tiền đi”.
Thu ngân nhận lấy thẻ, và bắt đầu tính tiền những mặt hàng cô gái đã mua.
“Đợi một chút”, người đàn ông quay người lấy một hộp sữa bò bỏ vào trong túi đồ của cô gái.
“Chúng ta nên giúp đỡ ba đứa bé kia nhiều hơn một chút chứ”, một người phụ nữ đi tới, đem một con gà bỏ vào túi của cô gái, sau đó mọi người lặng lẽ lấy đồ của mình bỏ vào túi đồ của cô gái.
“Chú, cảm ơn chú! Chú là một người tốt”, chàng thanh niên nói.
Dù cho chính mắt bạn nhìn thấy, nhưng có lẽ chân tướng sự việc có thể không phải là như vậy. Như lời một triết gia người Hy Lạp từng nói: “Mỹ đức lớn nhất mà nhân loại cần phải học chính là khống chế được cái miệng của chính mình”.

Hoàng Sâm, dịch từ Soundofhope

Wednesday, March 2, 2016

Chuyện Hoa Mười Giờ - Hạ Vy


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chuyện Hoa Mười Giờ/Ca sĩ Hạ Vy


Tuesday, March 1, 2016

Gặp lại bà con ruột thịt tạị Austin Texas - Chị Bảy


Cháu Cúc từ Canada về Austin, và cháu email cho tôi từ mấy tháng trước, có ý muốn gặp tôi ở Ausstin. Ba Má Cúc đang sống ở Canada. Má Cúc là em chú bác ruột với tôi và cũng là chị thứ 3 của BS Huỳnh Thị Kim Chi. BS Chi là chủ bệnh viện ở Bình Dương, mà tôi thường gặp mỗi khi tôi về VN. Cúc có nhà ở Canada và chồng Cúc có nhà ở Austin. Tôi hứa lên Austin thăm vợ chồng Cúc.

Ở Austin tôi cũng có người em cô cậu ruột với tôi, đó là cô 5 Chiếu vợ của Đaị Tá Phi Công Nguyễn Anh Tuấn, Tham Mưu Phó Hành Quân Sư Đoàn 5 Không Quân ở Tân Sơn Nhất, ông Tuấn mất ở Austin và tôi là người làm MC cho đám tang ông. Cô 5 Chiếu vai em nhưng cô lớn hơn tôi đôi tuổi và chúng tôi thân tình như anh em ruột. Đại Tá Tuấn có lúc làm Phi Đoàn Trưởng Phi Đoàn 716 của tôi. Tôi và ông Tuấn rất hạp với nhau trong vấn đề mê đi săn nai. Hai đứa tôi đã từng lên Bù Đăng săn nay ban đêm. Ông Tỉnh Trưởng Sông Bé có lần nói với ông Quận Trưởng Bù Đăng, rằng hai ông phi công nầy sẽ chết. Nhưng ông Quận Trưởng Bù Đăng là bồ tèo của tôi, ông bảo đảm với tôi không sao cả. Thế là tôi và ông Tuấn vui chơi thoải mái. Bây giờ nghĩ lại và tôi không hiểu tôi, lấy mạng sống đổi với chuyện chơi, tôi hết ý! Bởi vậy trên đời nầy mới có từ "đam mê mù quáng". Người "đam mê mù quáng" thì mù con mắt rồi, còn thấy gì nữa đâu, mà có thấy thì cũng chỉ thấy cái nhỏ hẹp thôi!

Người đàn ông "đam mê mù quáng" đàn bà con gái cũng vì chỉ thấy cái nhỏ hẹp, nhưng ít ra nó còn có lý! Tôi với ông Tuấn 'đam mê mù quáng" săn nai, nai đực nai cái gì cũng mê hết, điều nầy không có lý chút nào hết! Nhưng đó là chuyện xưa hơn bốn mươi năm về trước, lúc 1975 qua Mỹ, tôi quyên tiền xây chùa rất đẹp ở San Antonio và tuyệt đối tôi không sát sanh nữa! Tôi sám hối đoái công chuộc tội mà!

Từ trái qua: Liên con gái Đ/Tá Tuấn, vợ ông Tuấn, Thái, Cúc.
Cháu Cúc nhắc lại bao nhiêu chuyện xưa và chúng tôi vui lắm. Cháu Cúc đi du học Canada trước 1975. Ngày 30 tháng 4, 1975 cháu Cúc ở lại Canada luôn, má và chị em Cúc xuống tàu rời VN ngày hôm ấy. Ba Cúc thì kẹt lại và được bảo lảnh qua sau.   

Từ trái qua: Liên con gái Đ/Tá Tuấn, vợ ông Tuấn, Cúc, Hoà chồng của Cúc.

Hoà & Cúc đãi cơm trưa với Beef Steak và tôm hùm. Liên thì đem tới súp hoành thánh.
Bửa cơm trưa ăn ngon thấu trời. 

Nhà Hoà sát hồ Travis ở Austin.
Nhìn hình từ chiếc ca nô thẳng ra hồ, sẽ thấy nền cement. Đó là nền nhà củ của Hoà. Có lần nước hồ ngập lên tới mái nhà, nên Hoà đập phá nhà củ.  

Nền nhà củ.

Nhà mới được xây cách xa bờ hồ và được đúc cột cement cao nghệu!



Saturday, February 27, 2016

Huế Xưa - Ngọc Hạ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Huế Xưa/Ca sĩ Ngọc Hạ


Tuesday, February 23, 2016

Nếu Anh Đừng Hẹn - Tố My


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Nếu Anh Đừng Hẹn/Ca sĩ Tố My

Saturday, February 20, 2016

Hoa Tím Ngày Xưa - Như Quỳnh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Hoa Tím Ngày Xưa/Ca sĩ Như Quỳnh

Thursday, February 18, 2016

Sunday, February 14, 2016

Thông dẫn bạn gái từ Austin về San Antonio thăm tôi - Chị Bảy



Bạn gái của Thông tên Talia đang làm cô giáo ở Austin Texas. Thông vừa dẫn Talia về thăm tôi và đây là lần đầu tôi gặp Talia. Có lần trên mạng, Thông nhắn tin với hình của Thông và Talia chụp chung với một bé gái hơn một tuổi, rồi Thông nói đứa bé là con của nó với Talia. Tôi không tin và tôi hỏi tới thì Thông thú thật, rằng đứa bé là con của em gái Talia có chồng là người VN.

Hôm nay gặp tôi, tôi hỏi Thông và Talia rằng chừng nào đám cưới, hai đứa cười! tth


Ngày Đầu Một Năm - Hạ Vy


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Ngày Đầu Một Năm/Ca sĩ Hạ Vy


Thursday, February 11, 2016

Bửa cơm đượm tình đồng hương - Chị Bảy


Trước Tết Bính Thân 2016, biết tôi đang lẽ loi, anh chị Nguyễn Lê Quang mời tôi tới nhà ăn bửa cơm tất niên đượm tình đồng hương. Tôi và anh chị Nguyễn Lê Quang biết nhau từ 1975, khi chúng tôi là những người Việt Nam đầu tiên đến định cư ở San Antonio Texas. Hai gia đình thân nhau từ đó.

Rồi 2009 bà xả tôi mất. Bạn bè từ 1975 lưu lạc các nơi tựu về, nhất là các con của bạn chơi thân với hai con tôi từ 1975, tựu về dự đám tang bà xả tôi, trong đó có hai cháu con anh chị Quang. Các cháu tựu về đông đến nổi nhà quàng người Mỹ trắng ngạc nhiên. Nhà quàng nói với tôi, rằng họ chưa thấy đám tang nào có nhiều người trẻ lẫn người già như vậy, làm họ có cảm tưởng như là hội ngộ (reunion) vì có cha mẹ con cái đầy đủ! Câu nói của nhà quàng làm cho lòng tôi vui vui, vì tình thương của bạn bè và nhất là tình thương của các cháu đã dành cho gia đình tôi. tth  

Bửa cơm tất niên 2016 tại nhà anh chị Quang.

Tôi mê món cá cơm kho của của chị Quang, làm tôi nhớ tới món cá nục kho của bà xả tôi!  

Tôi và gia đình Thy ăn điểm sấm ở San Diego.



Wednesday, February 10, 2016

Ngày Xuân Thăm Nhau - Đan Nguyên, Hoàng Thục Linh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Ngày Xuân Thăm Nhau/Ca sĩ Đan Nguyên, Hoàng Thục Linh


Tuesday, February 9, 2016

Ai Lên Xứ Hoa Đào - Ngọc Huyền


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Ai Lên Xứ Hoa Đào/Ca sĩ Ngọc Huyền


Monday, February 8, 2016

Chúc Xuân - Châu Gia Kiệt


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chúc Xuân/Ca sĩ Châu Gia Kiệt


Saturday, February 6, 2016

Mùa Xuân Đó Có Em - Đan Nguyên, Hồ Hoàng Yến


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Mùa Xuân Đó Có Em/Ca sĩ Đan Nguyên, Hồ Hoàng Yến


Friday, February 5, 2016

Xuân Nầy Con Về Mẹ Ở Đâu - Đan Nguyên


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Xuân Nầy Con Về Mẹ Ở Đâu/Ca sĩ Đan Nguyên


Tuesday, February 2, 2016

Quê Hương Mùa Xuân - Tố My, Tuấn Hoàng, Hải Hường, Minh Viễn, Hoài Linh, Anh Đào


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Quê Hương Mùa Xuân/Ca sĩ Tố My, Tuấn Hoàng, Hải Hường, Minh Viễn, Hoài Linh, Anh Đào


Monday, February 1, 2016

Chúc Mừng Năm Mới Bính Thân


Mâm ngũ quả: Cầu Sung Vừa Đủ Xài


Kính chúc Quý Anh Chị KQ63D và gia đình, cùng thân bằng quyến thuộc và bạn hữu xa gần,
Năm Mới Bính Thân sức khoẻ, may mắn, thịnh vượng.

KQ63D Huỳnh thông Thái


Wednesday, January 27, 2016

Xin Hãy Rời Xa - Vũ Khanh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Xin Hãy Rời Xa/Ca sĩ Vũ Khanh

Sunday, January 24, 2016

Phải lòng con gái Bến Tre - Tố My


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Phải lòng con gái Bến Tre/Ca sĩ Tố My 


Saturday, January 23, 2016

Las Vegas 2016 - Chị Bảy


Mừng New Year 2016 với gia đình con gái ở San Diego vừa xong. Đúng ra theo dự trù thì tôi về lại Texas, nhưng tôi chợt nhớ gần giữa tháng February là sinh nhật con gái tôi, lâu quá tôi không có dự sinh nhật con, hôm nay có dịp nên tôi nán lại vài tuần dự sinh nhật cho con vui.

Tôi nằm chờ dự sinh nhật con, bất ngờ có người bạn thân từ Minnesota rủ tôi lên Las Vegas vui chơi. Tôi như đang buồn ngũ gặp chiếu manh. Thế là tôi thuê xe lái lên Las Vegas gặp bạn. Từ San Diego lên Las Vegas khoảng 330 miles (530km), mất 5 giờ 30 phút lái xe. Đúng ra tôi có thể bay lên Las Vegas, nhưng tôi cần xe lúc ở Las Vegas và cần xe để đưa bạn từ Las Vegas về Orange County Cali vui chơi vài ngày rồi chúng tôi mới tan hàng.

Lúc mới qua Mỹ hai con còn nhỏ, tôi và bà xả có lên Las Vegas với con và bạn. Lần đầu tiên ấy, Las Vegas với tôi như thiên đàng, nhưng mấy lần sau thì nhàm dần. Hai con lớn lên chúng nó không theo cha mẹ nữa, tôi và bà xả trở lại Las Vegas vài lần với bạn. Sau khi bà xả tôi mất sáu năm qua, tôi trở lại Las Vegas cũng nhiều lần nhưng vì gia đình, vì bạn chứ cá nhân tôi không có gì mặn nồng với Las Vegas, có lẽ tại tôi không có máu cờ bạc! Đời tôi ăn uống là số một, sau đó là đi tham quan du lịch.

Tôi lái xe đến Las Vegas ngày Jan 5, 2016, sau New Year mấy ngày, đủ làm cho tôi liên tưởng đến Las Vegas New Year năm nào. Năm ấy tôi với bà xả cùng gia đình bạn đến Las Vegas để mừng New Year. Trời! Đúng ngay đêm New Year Eve, người chen lấn như nêm. Có cô cậu uống rượu rồi phê, cởi hết áo quần leo lên đứng trên các tượng trước Casino.

Tôi và bà xả đứng trước Casino tình cờ nhìn thấy các cô cậu biểu diễn thoát y, tự nhiên được coi sexy show free, hai đứa tôi thấy hay hay. Rồi bất thần, có tiếng người la hét sát bên hai đứa tôi. Họ đâm nhau, và con dao khá to rớt sát chân tôi. Tôi sợ thất kinh. Tôi cố lôi bà xả để chạy, nhưng người như nêm, tôi chạy không được một bước. Tôi len lỏi kéo bà xả nhích nhích từng tí, sau cùng hai đứa tôi vô được bên trong Casino.

Vô được bên trong Casino, hai đứa tôi chưa hoàn hồn, rồi có tiếng súng nổ trong Casino. Trời! Họ bắn nhau trong Casino khá xa chổ hai đứa tôi đứng, nhanh như chớp lực lượng an ninh của Casino dẹp yên ngay và tôi không thấy ai chết hoặc bị thương. Nếu là người đứng ngoài Casino thì không hay biết chuyện gì đã xảy bên trong Casino, vì họ dẹp yên lẹ quá! Lâu nay tôi đinh ninh rằng lực lượng an ninh trong Casino ở Las Vegas dữ dằng lắm, nhưng ngày New Year người đông như nêm, lực lượng an ninh khó mà nắm vững hết được, dù sao sự phản ứng nhanh như chớp của họ đủ làm cho tôi nể phục rồi. Từ đó nếu ai rủ tôi đi mừng New Year ở Las Vegas là tôi le lưỡi lắc đầu.

Trở lại Las Vegas lần nầy tôi và người bạn ở trong hotel casino Rio. Qua Internet tôi được biết năm nay có 42 triệu người đến Las Vegas mừng New Year, đó là con số kỷ lục. Mặc dù tôi đến Las Vegas sau New Year đã năm ngày, nhưng tôi vẫn còn bị ảnh hưởng đắc đỏ về giá tiền hotel. Tôi và người bạn định ở trong đường chánh Las Vegas Boulevard. Nhưng chúng tôi đặt hotel quá trể nên mấy ngày nầy họ cho giá cắt cổ, những hotel lớn trên đường chính, lúc nầy có giá tối thiểu $500 - $600 USD một đêm chưa tính thuế! Rio không nằm trên đường chính, nhưng rất gần đường chính, họ lấy giá $300 USD một đêm tính luôn thuế, đó là rẽ nhất của hotel casino lớn lúc bây giờ. Rio có nhà hàng ngon, nên chúng tôi quyết định ở trong Rio.  

Sự đắc đỏ ở Las Vegas đâu có ăn thua gì nếu so với sự đắc đỏ ở New York trong đêm New Year Eve 2016 năm nay. Con tôi nói New Year's Eve countdown chổ Times Square ở New York năm nay, họ bán một cái Hamburger với giá $300 USD! Đó là chổ không nhìn thấy đồng hồ countdown, chổ nhìn thấy đồng hồ countdown thì họ bán một cái Hamburger với giá gấp đôi $600 USD, dễ sợ quá! Nhưng tôi cũng hiểu tại sao, vì ai muốn có chổ ngồi tốt thì phải đến giành chổ thật sớm, đến sớm mà ngồi chờ đến nữa đêm thì đói meo rồi, giá nào cũng phải ăn thôi! Hơn nữa một năm chỉ có một lần, cũng có thể đời người chỉ có một lần, như tôi đã lên đó một lần rồi có bao giờ tôi trở lại đâu!  

Rio casino hotel.

Las Vegas trên đường chính.

Tôi mê bên trong Paris casino, trần nhà họ làm như bầu trời thật sự, trông mát mắt.

Về quận Cam Cali, tôi mời mấy người bạn Sư Phạm Qui Nhơn của bà xả tôi dùng cơm.
Từ trái qua: Thái, anh chị Thế, chị Nghĩa, chị Mỹ. Chị Thế là bạn thân của bà xả tôi.

Tôi mời mấy người bạn tennis trong sân Tao Đàn Việt Nam đến nhà hàng Ngọc Sương ở quận Cam Cali ăn cơm nhắc chuyện Việt Nam.
Từ trái vô: anh Vĩnh, anh Tuyên, anh chị Thành, và Thái.

Cây bưởi sau nhà anh Thành và chị Cát Phương.
Khí hậu quận Cam Cali mát quanh năm nên trồng cây ăn trái rất dễ. 

Anh chị Lương Ngọc Anh mời tôi ăn cơm tối ở nhà hàng. Tôi cám ơn anh chị Anh.
 Từ trái qua: anh chị Nguyễn Đức Hiền, anh chị Lương Ngọc Anh. Đó là hai Thầy D. 

Tôi về quận Cam ở nhà anh chị Hiền bốn đêm. Chị Hiền cho tôi ăn canh rau mồng tơi nấu với mướp ăn với tôm thịt kho mặn, ngon thấu trời đất. Đó là món ruột của tôi, nên lần nào chị Hiền cũng cho tôi ăn món nầy. Chị Hiền nấu ăn vừa lẹ vừa ngon. Tôi phục tài nấu ăn của chị Hiền.

Rồi chị Hiền lục vali tôi lấy áo quần dơ của tôi đem đi giặt. Tôi đi chơi tennis với Hiền về, thấy áo quần sạch chị Hiền xếp để trên vali làm tôi cảm động quá sức. Má chị Hiền họ Huỳnh, bà con với ba tôi rất gần nên chị cư xử với tôi như người trong nhà. Cám ơn chị Hiền ơi. 

Sau khi ở nhà anh chị Hiền, tôi về nhà anh chị Thẩm ba đêm rồi tôi lái xe trở về nhà con gái ở San Diego.

Tôi mời các bồ tèo ăn cơm tối để tôi từ giã quận Cam Cali.
Từ trái vô rồi vòng ra bên phải: Thẩm, chị Thẩm, chị Anh, chị Điềm, chị Hiền, Hiền, Anh, anh Hùng, anh Điềm, Ẩn.

Từ trái vô: chị Hiền, Hiền, Anh, anh Hùng, anh Điềm.
Từ phải vô: chị Điềm, chị Anh.
  

Con tôm hùm 8lbs xào mì ăn ngon thấu trời.

Con tôm hùm 8lbs che khuất thằng nhỏ của nhà hàng! 

Biết tôi mê ăn canh khoai mỡ và cá kèo kho tộ, anh chị Thẩm tiển đưa tôi về San Diego bằng bửa cơm tối với món ăn ruột của tôi.

Nói chung về chuyến đi Las Vegas và quận Cam Cali lần nầy. Từ ngày tôi cho bác sĩ mổ chỉnh hai con mắt của tôi (Lasik), tôi lái xe ban đêm tuyệt vời! Hai con mắt của tôi bây giờ như mắt chim Cú, càng về đêm càng thấy rỏ! Chim non chim già, chỉ cần thoáng qua khoé mắt là chim Cú nầy thấy liền. Chính vì thấy nhiều mà chẳng làm được gì nên chim Cú nầy rên ục ục...cả đêm!

Tôi lái xe từ San Diego lên Las Vegas, rồi từ Las Vegas về quận Cam và San Diego, tính luôn đi tham quan ngoại ô Las Vegas, chuyến đi nầy tổng cộng 1700 miles (2736km), mà tôi coi như không! Mắt tôi bây giờ lái xe, chơi tennis, đọc computer..., tôi không cần kiếng nên tôi có cảm giác như ở tuổi 35. Lẽ loi mà cảm giác kiểu nầy, tôi cắn lưỡi khổ thiệt! tth


Monday, January 11, 2016

Huế Của Một Thời - Vân Khánh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Huế Của Một Thời/Ca sĩ Vân Khánh


Saturday, January 9, 2016

Nàng Áo Tím - Đan Nguyên


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Nàng Áo Tím/Ca sĩ Đan Nguyên


Wednesday, January 6, 2016

Ba Tháng Tạ Từ - Tố My


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Ba Tháng Tạ Từ/Ca sĩ Tố My


Tuesday, January 5, 2016

Sống trong trung tâm phố ở Mỹ - Chị Bảy


Năm 1975 tôi cùng vợ với hai con nhỏ tới Mỹ và định cư ở San Antonio Texas cho tới bây giờ. Nhà tôi ở phía Bắc trung tâm phố San Antonio khoảng 15 miles, và tôi mua từ cuối 1978.

Lúc mới qua Mỹ tôi làm công việc tạm để kiếm tiền nuôi vợ con và đi học đại học. Cuối 1978 tôi tốt nghiệp đại học, rồi tôi làm Computer Programmer cho hảng USAA từ đó cho tới khi tôi về hưu. Có người khuyên tôi mua nhà khác sang hơn, nhưng tôi chủ trương đời tôi ở Mỹ một vợ (!), một nhà và một job.

Sống ở Mỹ bao nhiêu năm qua, bạn bè của tôi ở các tiểu bang và hầu như ai cũng mua nhà ở ngoài trung tâm phố vì vừa rẻ vừa an ninh. Qua Internet, TV tôi thấy trung tâm phố các nơi thường xảy ra biết bao nhiêu án mạng, cướp bóc..., nhất là trung tâm phố Chicago, New York, Detroit... nên tôi bị ám ảnh trung tâm phố là nơi buôn bán, xô bồ phức tạp bất an. Rồi con gái tôi mua nhiều nhà trong trung tâm phố San Diego để ở và để đầu tư.

Giữa năm 2015 tôi đi San Diego thăm gia đình con gái và tôi ở trong ngôi nhà ở trung tâm phố San Diego. Đây là lần đầu tiên tôi sống trong ngôi nhà ở trung tâm phố, tôi lo sợ cho con cho cháu đủ điều. Nhà nằm trong khu thương mại, nên xung quanh nhà có nhà hàng khắp nơi. Con gái tôi không nấu ăn mà ăn ở nhà hàng. Có lần gia đình đi bộ từ nhà đến nhà hàng, con gái nhìn tôi rồi nói trong thích thú:

- Ba dọn nhà qua ở với con, rồi mỗi ngày Ba đi ăn nhà hàng Ba khỏi cần lái xe.

Nghe con nói, tôi chỉ cười mà lòng tôi lo sợ đủ điều, nhưng tôi nhất định không bàn bạc chuyện của con. Lần đi ấy tôi chỉ ở với con có hai tuần thì tôi về lại Texas, nên tôi chưa biết nhiều về trung tâm phố San Diego.  

Bà xả tôi mất hơn sáu năm rồi, mỗi lần tôi lo buồn nhớ vợ là tôi khăn gói lang bạt giang hồ khắp thế giới. Vì tôi biết lo buồn (stress) sẽ mở đường cho ung thư bộc phát, nên tôi phải làm bằng mọi cách để tránh né stress. Sáu năm qua tôi chưa lần nào ăn Christmas với gia đình con gái, vì tôi có ở trong xứ Mỹ mấy ngày Christmas đâu. Đầu năm 2015 khi tôi từ ViệtNam trở về Mỹ, việc đầu tiên là con gái tôi đặt cọc trước "năm nay ba ăn Christmas với tụi con nhe". Tôi hứa với con.

Tôi trở lại San Diego để ăn Christmas 2015 với gia đình con gái. Đầu December tôi đã có mặt ở San Diego với con, lần nầy tôi dự trù ở với con hai tháng. Với thời gian nầy tôi cố quan sát đời sống trong trung tâm phố San Diego.

Suốt hơn một tháng qua, tôi quan sát đời sống trong trung tâm phố San Diego và tôi thấy tôi đã nghĩ sai lầm. Đời sống ở trung tâm phố San Diego thật tuyệt vời, an toàn và tiện nghi. Nhà người dân, các cửa tiệm và văn phòng trong trung tâm phố khắp nơi đều không có song sắt chống trộm, chả bù thành phố San Antonio của tôi chổ nào cũng thấy song sắt chống trộm, nhất là khu thương mại! Trưa trưa, chiều chiều, từng cặp vợ chồng con cái thả bộ đến nhà hàng ăn rồi thả bộ về. Đa số tôi thấy là những cặp vợ chồng lớn tuổi. Họ đi bộ rất bình thãn thư thả, không có vẽ gì sợ sệt.

Trời chiều San Diego vào mùa Đông khoảng 50+F, nhiệt độ nầy mà đi bộ với tôi thì lạnh. Mỗi lần gia đình đi bộ từ nhà ra nhà hàng, tôi đi lẹ thì hết lạnh. Có những nhà hàng cách nhà hơn nữa mile, tôi đi bộ lẹ cả đi lẫn về trên 1 mile, coi như tôi tập thể dục cũng hay!

Cha mẹ già không chịu ở trong viện dưỡng lão, mà không còn lái xe được nữa thì đó là gánh nặng cho con cái. Lúc bấy giờ theo tôi trung tâm phố San Diego là nơi lý tưởng cho họ để sống vì an toàn và tiện nghi. Nhưng sống ở trung tâm phố San Diego thì phải có đủ đôi, lẽ loi như tôi, chừng sáu tháng là tôi đi thăm bà xả vì tôi nhất định không ở với con. Nếu ai hỏi tôi tại sao thì tôi trả lời "vì tôi thương con" thế thôi!

Khí hậu ở trung tâm phố San Diego thì tuyệt vời. Trung tâm phố San Diego nằm sát cái vịnh rất đẹp. Mùa Đông năm nay trời San Diego lạnh hơn những năm trước, có đêm trời lạnh 45F-50F. Thường thì San Diego Mùa Đông trời mát lạnh cả ngày lẫn đêm, nên lúc nào tôi cũng phải khoác áo lạnh mỏng.Mùa Hè ban ngày thì ấm không cần máy lạnh, ban đêm không có máy lạnh mà tôi phải đắp mền. Nhưng sống ở trung tấm phố San Diego có một trở ngại.

Trở ngại khi sống ở trung tâm phố San Diego, đó là nhà đắc tiền quá. Nhà ở trung tâm phố San Diego một từng lầu, một trăm năm củ, khoảng 2000sqft thì giá từ 1 triệụ 500 ngàn USD trở lên. Nếu là người có nhiều tiền thì không thành vấn đề. Nếu là người có ít tiền thì thuê chung cư hoặc thuê apartment. Vì nhà quá mắc nên người thuê nhà rất nhiều. Mua nhà cho thuê ở trung tâm phố San Diego rất lợi, vì lúc nào cũng có người giành nhau thuê mà đa số người thuê là đàng hoàng, không giàu nhưng có tiền.

Nhà trong trung tâm phố San Diego đa số là nhà cổ kính. Chính phủ khuyến khích chủ nhà đừng xây dựng nhà lại mà giữ nhà cho cổ kính thì chính phủ sẽ giãm thuế nhà rất nhiều. Nên nhà trong trung tâm phố San Diego, đa số là nhà cả trăm năm củ. Nhà củ mà mắc tiền quá. Thật ra giá trị cái nhà có đáng gì đâu nếu so với đất, giá trị miếng đất mới là đáng kể. Vì trung tâm phố San Diego không còn đất trống nữa.

Cũng như thành phố Pala Alto ở phía Bắc San Jose gần trường Stanford University. Có lúc gia đình con gái tôi sống ở đó, bây giờ nó còn giữ cái nhà để cho thuê chưa chịu bán. Nó nói trong khu nhà đó bây giờ giá nhà lên dữ dằng lắm, có cái nhà chỉ có 800sqft mà họ bán với giá 2 triệu USD. Mua xong chủ mới đập phá cái nhà củ để xây nhà mới lên. Vậy là chủ mới mua 800sqft (74m2) đất với giá 2 triệu USD, dễ sợ quá. Người Mỹ nhà giàu mà, với họ chỉ cần nơi thanh tịnh an toàn thôi, số tiền ấy có đáng gì với họ.

Bán cái nhà ở Pala Alto, trả tiền vốn còn nợ cho nhà bank, phần tiền lời chủ nhà có thể về hưu, rồi về Texas mua cái nhà khang trang trên 2000sqft với giá tối đa dưới ba trăm ngàn USD, sống thoải mái! Đầu tư bất động sản có thời thì khỏi nói. Don Trump làm giàu cũng nhờ đầu tư bất động sản. Vậy mà tôi thấy con gái tôi đầu tư bất dộng sản thì tôi lo nhưng tôi tuyệt đối không bàn, không tìm hiểu chi tiết làm gì, chuyện của con để con lo. Tôi chỉ cầu nguyện bà xả linh thiên gia hộ cho con.          

Nói chung chung về việc sống trong trung tâm phố ở Mỹ. Mỗi trung tâm phố ở Mỹ mỗi khác, không có gì tuyệt đối. Có trung tâm phố thì án mạng cướp bóc thường xuyên, có trung tâm phố thì an toàn tiện nghi.

Tôi nghĩ phố San Diego được an ninh, vì trung tâm phố San Diego nằm sát vịnh và có căn cứ hãi quân to lớn, đó là căn cứ nhà của hạm đội thái bình dương gồm 50 tàu lớn với hai mươi ngàn quân nhân và sáu ngàn dân sự. Căn cứ hãi quân nầy có 13 cầu tàu (piers) với diện tích đất 3.95km2 và diện tích mặt nước 1.32km2. tth


Saturday, January 2, 2016

Tình Bolero - Ngọc Hoa, Minh Trung


Ngay trước New Year 2016 tôi có post bản nhạc Hoa Mười Giờ do ca sĩ Ngọc Hoa hát. Ca sĩ Ngọc Hoa vừa trải qua một cuộc thi hát có tất cả bảy ngàn thí sinh do đài truyền hình Vĩnh Long Việt Nam tổ chức. Sau cùng cô Ngọc Hoa được xếp hạng nhất trong bảy ngàn thí sinh, đây thật là một vinh dự cho đời cô.

Cô Ngọc Hoa trải qua bao nhiều vòng loại, bao nhiêu vòng bán kết, bao nhiêu vòng chung kết. Sau đây là vòng chung kết sau cùng, song ca, đó là chung kết xếp hạng.

Click Vào Đây - Để xem vòng chung kết xếp hạng, giữa ca sĩ Ngọc Hoa và ca sĩ Minh Trung. Giọng hát của cô Ngọc Hoa cùng với lời của bản nhạc, tôi nghe sao mà dễ thương quá! Anh chàng Minh Trung được xếp hạng nhì nầy có giọng hát từa tựa cố ca sĩ Duy Khánh người Huế nhưng Minh Trung người Miền Nam, vậy mà giọng hát giống nhau cũng lạ!


Friday, January 1, 2016

Tuesday, December 29, 2015

Hoa Mười Giờ - Ngọc Hoa


Rảnh rổi tình cờ tôi theo dõi cuộc thi ca sĩ do đài truyền hình Vĩnh Long Việt Nam tổ chức qua Internet. Có bảy ngàn thí sinh ghi tên tham dự thi, cô Ngọc Hoa là người vượt qua bao nhiêu vòng loại, bao nhiêu vòng bán kết, bao nhiêu vòng chung kết, chung kết sau cùng là chung kết xếp hạng và cô Ngọc Hoa được xếp hạng nhất trong hai ca sĩ còn lại! Trước khi thành ca sĩ tân nhạc, Ngọc Hoa là nghệ sĩ vọng cổ. tth

Click Vào Đây - Nhạc phẩm Hoa Mười Giờ/Ca sĩ Ngọc Hoa.


Monday, December 28, 2015

Khái niệm về vũ khí chống xe tăng trong tương lai


Click Vào Đây - Để xem khái niệm về vũ khí (súng và hoả tiển) chống xe tăng trong tương lai (Concept of future anti-armor system/anti-tank missle). Nếu vũ khí nầy được thực hiện thì xe tăng khó mà tung hoành ngang dọc trên trận địa! tth


Sunday, December 27, 2015

Trở Lại Bạc Liêu - Tố My


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Trở Lại Bạc Liêu/Ca sĩ Tố My


Saturday, December 26, 2015

Giáng Sinh 2015 tại San Diego - Chị Bảy


Tôi về San Diego trước cả tháng để chờ ngày mừng Giáng Sinh 2015 và Năm Mới 2016 với gia đình con gái.

Giáng Sinh 2015 tại nhà Thy ở trung tâm phố San Diego.
Từ trái qua: Thái, Chinh, Kira, Thy, Aiden.
Kira mới 14 tuổi mà cao bằng mẹ rồi!

Gia đình chuẩn bị mở quà Christmas.

Gia đình đang mở quà. 
Người đội mủ đỏ là Steve bạn của Chinh.

Kira và Aiden được quà, thích quá!

Kira được cái đồng đeo tay, thích quá.

Aiden đang rinh hộp quà nặng trĩu của cậu Thông.

Aiden mở quà của cậu Thông trong cái túi vải to.

Aiden thích quà của cậu Thông quá!

Aiden được nhiều quà quá!

Không còn quà để mở, Aiden chui nằm dưới cây Noel để làm quà đặc biệt! 

Chinh và Kira lấy túi đựng quà của Cậu Thông rồi bỏ quà đặc biệt vô! 

Chinh và Kira mở quà đặc biệt! Quà nầy biết nói biết cười!

Christmas lunch trên sân thượng. 
Trời nắng tốt nhưng gió hơi lạnh.

Christmas dinner.

Kira làm bánh cớm tráng miệng.
Kira đề tên và cám ơn từng người. Riêng tôi, Kira viết: "Dear Ong Ngoai, cám ơn Ong Ngoai đến ở chơi với chúng con". Kira dễ thương quá.


 Click Vào Đây - Để xem thêm hình. Click vào hình để xem hình lớn.