Thiếu nữ Việt Nam

Thiếu nữ Việt Nam
quá dễ thương

Wednesday, February 27, 2019

Vó Ngựa Trên Đồi Cỏ Non - Ngọc Ha, Quang Lê


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Vó Ngựa Trên Đồi Cỏ Non/Ca sĩ Ngọc Ha, Quang Lê


Sunday, February 24, 2019

Tình bạn 55 năm - Chị Bảy


Tôi và Không Quân Lê Phước Khương có quá nhiều kỹ niệm trên chiến trường thuộc Quân Đoàn 2 trong những năm 1964, 1965. Rất nhiều lần hai đứa tôi bước lên bàn thờ, rồi nhờ đấng linh thiêng nào đó dẫn hai đứa tôi xuống bàn thờ.

1975 Khương kẹt lại và gỡ trên 10 cuốn lịch trong tù. Ra tù Khương mất cả vợ lẫn con. Khương không oán trách ai, chấp nhận phần số của mình, lủi thủi đẩy chíếc xe nhỏ bằng kính quanh chợ Sàigòn để bán đồ lưu niệm rẻ tiền, kiếm tiền độ nhật. Rồi hoàn cảnh của Khương làm động lòng đấng linh thiêng.

Đấng linh thiêng cho Khương gặp một người Nga. Người Nga hỏi Khương biết tiếng Anh không. Khương nói biết. Rồi hai người nói chuyện. Người Nga nầy cho Khương biết, ông đã đặt mua hàng áo quần từ Sàigòn. Ông sắp về Nga. Khương có nhiệm vụ gửi hàng cho ông. Hàng nầy được gửi bằng thùng container bằng sắt to lớn mênh mông. Trong đó mỗi cái áo, cái quần, ông sẽ trả cho Khương một số tiền nhỏ, nhưng nhờ số nhiều, nên cuộc sống của Khương bốc lên như diều gặp gió.

Rồi Mỹ cho Khương đi HO, nhưng Khương không đi và ở lại tiếp tục làm ăn với người Nga. Bây giờ Khương có hai căn phố lầu ở Quận 1. Chị Khương sau cũng có gian hàng bán sĩ ở chợ An Đông, bây giờ thì chị về hưu rồi và hai người không có con.   

Ngày xưa, tôi và Khương chấp nhận thà chết chứ không giết lầm dân lành, nên máy bay của hai đứa tôi thường xuyên bị địch bắn lủng lỗ vì bay thấp quá! Có phải nhờ vậy mà đấng linh thiêng cứu vớt chúng tôi rất nhiều lần? Rồi sau 1975 đấng linh thiên lại cứu vớt Khương thêm một lần nữa. Ôi! "Luật nhân quả" của nhà Phật thật nhiệm mầu. tth

Đêm đêm tôi thường ra đường Nguyễn Huệ uống café một mình nhớ chuyện xưa!

Thái và Khương ăn sáng nhắc chuyện xưa.

Click Vào Đây - Để xem tôi và Khương suýt lên bàn thờ.

Wednesday, February 20, 2019

Giọt Buồn Không Tên - Châu Giang


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Giọt Buồn Không Tên/Ca sĩ Châu Giang


Monday, February 18, 2019

Khúc Hát Mùa Chiêm - Như Quýnh, Hương Thuỹ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Khúc Hát Mùa Chiêm/Ca sĩ Như Quýnh, Hương Thuỹ


Thursday, February 14, 2019

Xuân Xa Mẹ - Tố My


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Xuân Xa Mẹ/Ca sĩ Tố My

Monday, February 11, 2019

Tâm tư đầu năm 2019 của Chị Bảy


Như có đấng linh thiêng. Mấy năm liền, cứ đến Mùa Đông là tôi trốn về Miền Đông Nam Á đế né tránh cái lạnh khó chịu của xứ Mỹ. Rồi năm 2018, trước khi về Việt Nam, tự nhiên tôi chợt nhớ, rằng mấy năm liền, cứ đến những ngày lễ lớn là tôi không có mặt ở Mỹ để chung vui với con cháu. Tôi cảm thấy có lỗi với con cháu. Rồi tôi email cho hai con, rằng năm 2018 tôi sẽ ăn lễ Thanksgiving, Christmas và New Year với con cháu. Hai con tôi vui lắm. Có phải đấng linh thiêng đã nhắc tôi? Click Vào Đây - Để xem đấng linh thiêng nhắc tôi. 

Sự mầu nhiệm của đấng linh thiêng. Rồi dến ngày Thanksgiving và Christmas 2018. Tôi và con cháu vừa ăn mừng Christmas Eve 2018 tại Dead Valley. Mấy chục năm rồi, chưa bao giờ chúng tôi ăn mừng Christmas có đủ gia đình tôi như vậy. Vậy mà Christmas 2018, gia đình tôi quây quần đầy đủ, rồi một sự cố xảy ra.

Gia đình tôi vừa ăn mừng Christmas Eve ở Dead Valley xong. Sáng sớm December 25, 2018, tôi còn nằm trên giường trong khách sạn ở Dead Valley, thì tôi nghe Thông, con trai tôi kêu trời. Thông vừa đọc trong Facebook, rằng bà Roberts sponsor cho gia đình tôi năm 1975 vừa mất sáng sớm December 25, 2018 tại San Antonìo Texas. Tôi và Thông kêu trời. Gia đình tôi cực kỳ thương yêu ông bà sponsor nầy.

Tháng June 1975, tôi rời trại tị nạn Camp Pendleton ở San Diego California để đến định cư ở San Antonio Texas, qua sự bảo trợ của ông bà Thiếu Tá Không Quân Mỹ Henry Albright. Tôi quen thân ông bà Albright từ 1965, lúc tôi qua Mỹ học lái máy bay khu trục. Rồi qua ông bà Albright, chúng tôi gặp ông bà Henry Roberts. Ông Roberts là kỹ sư điện tử. Ông làm tình báo cho Không Quân Mỹ ở phi trường Kelly ở San Antonio Texas. Mới gặp gia đình tôi lần đầu, ông bà Roberts thương và nhận gia đình tôi làm con nuôi. 

Tấm lòng thương người bao la vô bờ bến của đa số người Mỹ trắng. Có định cư ở Mỹ, tôi mới thấy tấm lòng thương người của đa số người Mỹ trắng. Họ là những người đưa xứ Mỹ đến giàu có và hùng mạnh nhất thế giới vì chính họ là những người tạo ra tình thương vô bờ bến, cho những nhà bác học hàng đầu thế giới. Những nhả bác học hàng đầu thế giới nầy, đến Mỹ học, rồi họ tốt nghiệp và ở lại Mỹ. Họ xả thân làm việc cho xứ Mỹ, vì chinh người Mỹ đã thương yêu họ vô bờ bến.

Năm 1975, tôi như người bị rơi giữa biển, rồi chính người Mỹ đã quăng phao cứu tôi. Tháng June 1975, gia đình tôi và vài người tị nạn Cộng Sản Việt Nam đầu tiên đặt chân đến San Antonio Texas. Tôi vừa bỏ cha bỏ mẹ, bỏ quê hương, bỏ tất cả để cứu mạng tôi. Lúc bây giờ tôi như người thất chí. Đầu tóc tôi dài mà tôi không nhớ để cắt, để rồi tôi đi xin việc làm mà không ai dám mướn. Sau cùng ông bà Roberts giúp tôi.

Ông bà Roberts giúp tôi xin được việc làm đầu tiên ở Mỹ 1975. Việc làm nầy Mỹ đen chê, vậy mà tôi xin không ai mướn vì tôi quên cắt tóc, trông dễ sợ quá! May mà bà Roberts có bà bạn, bà bạn nầy có người em trai làm manager nhà máy làm bánh HEB. Xin được việc làm nầy tôi mừng hết lớn!  Việc làm của tôi là lau nhà máy làm bánh HEB. Nhà máy làm bánh HEB lớn nhất San Antonio lúc bây giờ và vẫn lớn nhất đến ngày hôm nay. Thợ làm bánh buổi sáng, rồi bột, dầu mỡ ... rơi rớt khắp nơi trên sàn nhà của nhà máy làm bánh rộng mênh mông. 

Tờ mở sáng, tôi vô đại học về computer programmer đến 11 giờ sáng. Từ 11 - 12 tôi vô thư viện học bài. Tôi chỉ có 1 giờ học bài mỗi ngày, vậy mà trong 1 giờ đó tôi đọc và nhớ hằng chapters dễ dàng, nhờ tôi tập trung tư tưởng, không sao lãng bất cứ việc gì khác.

Mỗi ngày đúng 12:30 chiều, tôi phải có mặt nhà máy làm bánh để lau cho đến 10 giờ đêm. Tôi dùng từ lau nghe nó nhẹ nhàng, nhưng thật sự là tôi đổ sà bông hoặc acid xuống nền nhà cement, rồi xịt nước và dùng máy chà bằng thép to lớn để chà sàn nhà. Điều khiển máy chà bằng thép to lớn nầy, tôi có cảm tưởng như tôi đang lái chiếc máy bay khu trục A1, vì không khéo máy chà to lớn nầy sẽ lôi tôi đi theo nó! Sau khi chà sàn nhà, tôi dùng dụng cụ để ũi và lau khô nước.

Nghề lau nhà của tôi, đòi hỏi tôi phải mang giày bốt bằng cao su cao tới đầu gối. Vì là giày bằng cao su, nên nước văng vô trong giày và ứ đọng trong giày. Bàn chân tôi bị ngâm nước trong đôi giày mỗi ngày 10 tiếng. Có một lần đi làm về nhà, tôi mệt quá và bà xả phụ tôi kéo đôi giày bốt to lớn ra. Bà xả tôi thấy 10 móng chân của tôi bị sút ra, vì chân tôi bị ngâm trong nước nhiều ngày quá. Bà xả khóc và nói:

- Nghĩ làm đi anh ơi!
- Có sao đâu em. Móng chân sẽ mọc ra cái khác mà.

Nghề lau nhà của tôi, lúc bây giờ tôi được trả $8 USD mỗi giờ, nếu làm overtime thì tôi được $12 USD mỗi giờ. Lương nầy khá cao lúc bây giờ. Nhờ tôi chí cố làm việc và đóng thuế rất sớm, cộng với tiền đóng thuế trong 30 năm làm computer programmer nên tiền social security của tôi khi về hưu rất cao, cộng với lương hưu của USAA, tôi có cuộc sống về hưu thoải mái. Và nhờ trời thương, tôi có được sức khoẻ về già thật tuyệt vời.

Tôi đi học lúc con tôi còn ngũ. Tôi về nhà lúc con tôi đã ngũ rồi và kéo dài hơn 3 năm thì tôi tốt nghiệp đại học và tôi bắt đầu làm computer programmer cho USAA vào cuối năm 1978. Khi tôi nghĩ lau nhà máy làm bánh, tôi có dư tiền để down payment mua cái nhà tôi bây giờ.

Lúc đầu ông Albright đề nghị tôi mua xe đạp để làm phương tiện di chuyển. Tôi làm thinh, nhưng tôi sợ thất kinh, vì làm sao tôi đi xe đạp nổi trong Mùa Đông đầy tuyết và nước đá. Từ nhà tôi vô đại học, từ đại học vô nhà máy làm bánh, mỗi lần xa mấy chục km, đâu có gần. Và còn vợ con tôi nữa! Rồi ông Roberts cứu tôi.

Ông Roberts cho tôi chiếc xe Rambler củ. Chiếc xe Rambler nầy đáng giá $200 USD lúc bây giờ, vậy mà tôi tưng tiu thương yêu nó như vợ tôi, vì không có nó tôi chết vì lạnh, cũng như không có vợ tôi chết vì đói! "Đói đủ thứ!"

Còn bà Roberts, ơn bà làm sao tôi nói cho hết đây. Lúc bây giờ tôi đi học lúc con còn ngũ, tôi về nhà lúc con tôi đã ngũ rồi. Mỗi tuần tôi chỉ gặp mặt con ngày Chũ Nhật. Vậy, thì giờ đâu tôi giúp vợ con học tiếng Anh? Rồi bà Roberts cứu tôi.

Bà Roberts là phó giám đốc của một nhà giữ trẻ to lớn. Nhà bà Roberts cách nhà tôi 30 phút lái xe và bà rất bận rộn, vậy mà mỗi ngày khi có rảnh rỗi là bà phóng xe đến đón vợ con tôi đi mua sắm, nhằm mục đích cho vợ con tôi thực tập nói tiếng Anh. Tình thương nầy bao la vô bờ bến. Mỗi lần nhớ đến, mắt tôi hoen lệ và tôi thương bà Roberts quá sức. Lúc tôi đang nằm trên giường trong khách sạn ở Dead Valley, tôi nghe Thông nói bà Roberts mất, nước mắt tôi ràn rụa như mẹ ruột tôi mất. 

Tôi thường nghe quý Thầy trong chùa nói "muốn chứng kiến người thân lúc lâm chung hoặc muốn dự đám tang người thân, đây là vấn đề có dính dấp đến tâm linh nên tuỳ duyên, phải có duyên mới đạt được". Như sự cố, khi bà Roberts mất đúng lúc gia đình tôi đang quây quần đầy đủ, nhờ vậy mà chúng tôi có cái ''duyên" cầu nguyện cho bà giờ phút chót. Theo tôi, cái duyên bắt nguồn từ sự chân thành gắn bó với nhau từ lúc sinh thời. Chính sự chân thành nầy, làm động lòng đấng linh thiêng để rồi đấng linh thiên âm thầm tạo cho cái duyên.

Tôi đã tận mắt chứng kiến một chị bạn thân đang hấp hối sắp lâm chung tại Houston Texas. Vị sư đang hướng dẫn chúng tôi đọc kinh cầu nguyện cho chị bạn ra đi thanh thản, nhưng chị bạn nằm kéo dài mà chưa trút hơi thở cuối cùng. Vị sư có nhiều kinh nghiệm hỏi gia đình:

- Bà còn chờ ai phải không?

Gia đình trả lời:

- Dạ, bà chờ người bạn thân bên Pháp sắp đáp máy bay.

Khi người bạn bên Pháp vừa bước vô phòng, tức thì chị bạn tôi ngừng thở. Tôi chứng kiến cái "duyên" tận mắt. tth 


Trời về khuya, đường Nguyễn Huệ còn nhộn nhịp, Chị Bảy cu ki ngồi ẩn mình bên gốc cột to lớn của nhà hàng Sunwah. Đầu năm 2019, tâm tư của Chị Bảy có nỗi buồn man mác thương tiếc một Bà người Mỹ ân nghĩa sâu đậm! Biết đâu bà xả tôi gặp lại Bà nầy ở cỏi trên, chắc là bà xả tôi vui lắm! Và tôi nghi bà xả tôi là người cỏi trên, âm thầm quy tụ gia đình tôi đầy đủ để rồi bà xả báo cho chúng tôi biết bà Roberts mất. Nếu tôi đang ở Việt Nam mà bà Roberts mất, thì làm sao tôi đi đám ma đây, và làm sao tôi dám nhìn mặt ông Roberts nữa. Anh cám ơn em! tth

Saturday, February 9, 2019

Tuesday, February 5, 2019

Saturday, February 2, 2019

Mộng Chiều Xuân - Tố My & Tố Ny


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Mộng Chiều Xuân/Ca sĩ Tố My & Tố Ny

Friday, February 1, 2019

Chúc Mừng Năm Mới Kỷ Hợi 2019


Năm Mới Kỷ Hợi 2019


Kính chúc quý anh chị KQ63D và gia đình,
cùng thân bằng quyến thuộc và bạn hữu xa gần,
Năm Mới Kỷ Hợi sức khoẻ, may mắn, thịnh vượng.

Huỳnh Thông Thái

Tuesday, January 29, 2019

Người Tình Và Quê Hương - Băng Tâm


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Người Tình Và Quê Hương/Ca sĩ Băng Tâm

Sunday, January 27, 2019

Tình Sen - Hà Thanh Xuân


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Tình Sen/Ca sĩ Hà Thanh Xuân

Thursday, January 24, 2019

Rao Bán Vần Thơ Say - Đan Nguyên


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Rao Bán Vần Thơ Say/Ca sĩ Đan Nguyên

Wednesday, January 23, 2019

Thầy D Houston đãi cơm tôi - Chị Bảy


Mỗi lần tôi về Houston ở nhà anh chị BS Thanh bồ tèo của tôi, Thầy D Triết tổ chức họp mặt Thầy D Houston để đãi cơm tôi ở nhà hàng. Thầy D Houston dạo nầy, có vài người mắt kém không dám lái xe ban đêm nên không tham dự được. Kỳ sau chắc là tôi để nghị Thầy D Triết tổ chức họp mặt buổi trưa, để những người mắt kém tham dự cho vui.

Từ trái: Trịnh Thành Châu, Nguyễn Văn Triết, Lê Quốc Đức, chị Đức, chị Oanh, Võ Văn Oanh, Huỳnh Thông Thái, Thiều Quang Diêu.

Nhớ ngày ở quân trường, một cáì tủ bằng gỗ để treo và đựng áo quần, phải bốn người như tôi mới khiêng nổi, nhưng King Kong Võ Văn Oanh để lên vai đi như không có gì! Cả khoá nhìn King Kong sợ hãi khiếp đãm. Bây giờ trông King Kong teo lại, thương làm sao! Nhìn chị Oanh có vẽ gầy, chắc là chuyện ý King Kong còn ghê lắm. King Kong mà! 

Thầy D Triết kể lại, ngày còn trong quân trường ở Nha Trang, tối sau khi cán bộ điểm danh, tất cả sinh viên sĩ quan phải ngũ, cấm xuất trại. Vậy mà King Kong trùm mền lên gối trông như King Kong đang trùm mền ngũ, rồi King Kong lén xuất trại ra với người yêu (chị Oanh bây giờ). Tôi hỏi chị Oanh có thật không và chị cười gật đầu! Tôi chịu thua, bó tay. Quân trường lúc bây giờ có lính gác cổng, rất nghiêm khắc, tôi không biết King Kong đi bằng cách nào. Chắc là King Kong phóng chuyền trên ngọn cây, nghề của King Kong mà! 

Mỗi lần tôi về Houston, tôi và anh BS Thanh, ghé thăm chổ tôi rải tro cốt bà xả tôi sau lưng tượng Phật Bà trong chùa VN. 

Chánh Điện Chùa Việt Nam được xây mới lại toàn bộ, chưa xong nhưng trông rất đẹp.


Saturday, January 19, 2019

Trăm Mến Ngàn Thương - Hoàng Nhung


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Trăm Mến Ngàn Thương/Ca sĩ Hoàng Nhung


Tuesday, January 15, 2019

Tình Quê - Tố My


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Tình Quê/Ca sĩ Tố My

Friday, January 11, 2019

Hạ Thương - Như Quỳnh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Hạ Thương/Ca sĩ Như Quỳnh


Tuesday, January 8, 2019

Điệu Hoài Lang - Hoài Lâm, Hoài Linh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Điệu Hoài Lang/Ca sĩ Hoài Lâm, Hoài Linh

Saturday, January 5, 2019

Dead Valley National Park - Chị Bảy


Năm 2018 hai con của tôi là Thy và Thông tổ chức ăn Christmas ở Dead Valley và New Year ở Palm Springs. Nhưng hai con tôi giữ bí mật vì muốn tạo bất ngờ cho tôi.

Ngày December 22, 2018 Thy chở tôi và gia đình Thy rời nhà Thy ở San Diego ra đi mà Thy giữ bí mật. Khi xe đến Highway 15N, tôi tưởng Thy đi Las Vegas, nhưng chưa đến Las Vegas thì Thy cho xe rẽ trái Highway 127 và đi thêm khoảng 90 miles. Khúc đường nầy toàn sa mạc mịt mù, và tôi chưa đến đây bao giờ! Sau cùng Thy cho xe dừng ở khách sạn The Inn at Dead Valley, lúc bây tôi mới biết chúng tôi đến Dead Valley National Park.

Dead Valley National Park (Thung Lũng Chết Công Viên Quốc Gia). 

Dead Valley (Thung Lũng Chết) ở phía Đông California, sát ranh giới Navada. Dead Valley là vùng sa mạc nóng nhất, khô nhất và thấp nhất của nước Mỹ.

Dead Valley có chổ tên là Badwater Basin, nơi đây thấp hơn mặt biển 282 FT (86m).

Mùa Hè ở Dead Valley, tháng nóng nhất July trung bình 115F (46C). July 10, 1913 có lúc nóng đến 134F (56.7C).

Mùa Đông ở Dead Valley, tháng lạnh nhất December trung bình giữa 65F (18C) và 39F (4C), có lúc lạnh nhất là 15F (-9.45C).

Thy lái xe chở gia đình rời nhà ở San Diego lúc 8:30 sáng. Sau khi Thy cho dừng xe ăn sáng và đổ xăng, xe đến Dead Valley lúc 16:30. Đoạn đường khá dài 563 miles, nhưng tôi không buồn ngũ vì đoạn đường nầy xa lạ và sa mạc với núi non mịt mù rất đẹp và lạ mắt.

Dead Valley (Thung Lũng Chết) núi non nhiều mịt mù, nhưng không có cây cỏ nào sống nổi trên núi và dưới đất, vì Dead Valley ngày xưa là vùng ở dưới đáy biển. Rồi theo thời gian và sự di chuyển của trái đất, đưa đẩy Dead Valley trồi lên mặt đất. Lúc Dead Valley trồi lên mặt đất, vùng biển nầy được bao vây bởi núi nên nước biển ứ đọng lại thành Lake Manly (Hồ Manly) vào khoảng 12 ngàn năm trước, rồi nước biển trong Lake Manly khô dần thành Dead Valley. Lake Manly có chiều dài 100 miles (160km) và sâu 600ft (180m). Dead Valley có diện tích 7800 km2.

Vì thung lũng Dead Valley ngày xưa là đáy biển, khi nước biển ở Dead Valley khô dần và lượng muối đọng lại rấr mặn trên Dead Valley, không có cây cỏ nào sống nổi, do đó nó có tên Dead Valley (Thung Lũng Chết)      

Hai bên đường toàn sa mạc và núi non.

Thy cho dừng xe để đổ xăng giữa sa mạc.
Xe chạy giữa sa mạc, không thấy nhà cửa và cây xăng đâu hết. Khi thấy có cây xăng giữa sa mạc, Thy mừng quá, dừng xe để đổ đầy xăng cho chắc ăn.

Cây xăng giữa sa mạc nầy không có sóng điện thoại di động và không có internet! Tôi không biết họ liên lạc bằng cách nào, chắc là họ dùng điện thoại bàn hoặc dùng Direct TV! 

Giá xăng Supreme ở San Antonio Texas là $2.29/1 gallon, ở đây $5.19, hơn gấp đôi! Cũng phải thôi, vì chở xăng đến vùng sa mạc có khí hậu khắc nghiệt và xa xôi tốn kém nhưng đâu có bao nhiêu người mua.

Tôi không biết cây nầy tên gì, nhưng nó sống sung túc giữa sa mạc cháy khô!

Trên đường đến Dead Valley, chúng tôi thấy dân chúng dừng xe để khám phá vùng Badlands (Đất Xấu), nên chúng tôi cũng dừng.

Tham quan Badlands.

Aiden làm điệu cho Chinh và Kira chụp hình.

Đúng là Badlands (vùng đất xấu), không có một cọng cỏ sống nổi. 

Gia đình chụp hình ở Badlands.

Khách sạn The INN at Dead Valley mà chúng tôi ở.

Phòng 514 mà gia đình ở. 
Phòng nầy nằm riêng biệt như dạng villa. Mỗi phòng có xe điện riêng để khách tự lái ra chổ đậu xe hơi và tham quan quanh khách sạn.

Phòng ngũ của tôi.

Phòng khách.

Check-in khách sạn xong, Thy, Chinh và Kira đi đâu tôi không biết, chỉ còn tôi và Aiden trong phòng. Tôi đang ngồi ở phòng khách thì có người mở cửa bước vô. Tôi thấy người nầy lạ và tôi nghĩ họ đi lầm phòng. Nhưng tôi nhìn kỹ thì người nầy là Thông, con trai tôi. Trời! Tôi giật mình vì Thông email nói Thông không đến được. Hoá ra Thy và Thông âm mưu làm cho tôi bất ngờ!

Thông vừa bước vô phòng.
Thông lái xe từ Austin Texas đến.

Cậu Thông cho Kira camera làm quà Christmas và Kira thích lắm.

Trăng tròn đêm December 23 ở Dead Valley.

Gia đình lái xe tìm nhà hàng ăn cơm tối đầu tiên ở Dead Valley.
   
Cây cảnh xung quanh phòng rất đẹp. 
Sa Mạc nầy có khí hậu khắc nghiệt, giữ được cây cảnh tươi tốt như vầy, thật không đơn giản. 

Phía trước phòng ngũ nhìn ra sa mạc.

Kira là tài xế xe điện.
Chúng tôi lái xe điện chạy quanh tham quan bên ngoài khách sạn.

Tham quan bên ngoài khách sạn bằng xe điện xong, chúng tôi đi ăn sáng.


Badwater Basin (Lưu Vực Nước Bẩn)

Badwater là nơi thấp nhất của Dead Valley, thấp hơn mặt biển 282 FT (86m). Vì là nơi thấp nhất nên với diện tích 7800 km2 xung quanh đầy muối cộng với lượng muối trên núi, mỗi khi có mưa lượng muối nầy được đổ dồn về và tích tụ ở nơi thấp nhất Badwater nên Badwater có độ mặn gấp 4 lần đại dương. 

Du khách đậu xe bên đường để xem Badwater.
   
Nước mưa đưa muối về tích tụ nơi thấp nhất Badwater nầy, rồi nước mưa bốc hơi để lại muối trắng xoá, ở xa nhìn tưởng là dòng sông! 

Muối tích tụ trắng xoá rải rác khắp nơi ở Badwater.

 Tôi cầm cục muối trên tay. 
Muối nầy nhuyễn như muối bọt. Tôi không biết đây có phải là muối trên bàn ăn, hay là loại muối Borax (Hàn The). Tôi muốn nếm thử muối nầy, nhưng tôi sợ bị bịnh giữa sa mạc thì đời tôi đi bán muối!

Có phải gia đình Thy đứng trên lưu vực muối mặn-mà đầy năng lực nên nhảy múa sung quá?  

Aiden đứng ở điểm thấp nhất của Lưu Vực muối trắng xoá của Badwater.

Nhiếp ảnh gia Thông đang ở Badwater.

Merry Christmas 2018 at Dead Valley.
Từ phải: Thông, Kira, Thy, Thái, Chinh, Aiden and Steve bạn Chinh.

Gia đình ăn cơm tối Christmas Eve ở nhà hàng ở Dead Valley.

Đêm tối gia đình ra sa mạc, dùng ống dòm của Thông để ngắm trăng, sao. Giữa sa mạc tối đen, không một bóng người, không một chiếc xe ngoài chiếc xe và gia đình của chúng tôi, trông dễ sợ lắm!

Sau ba đêm ở Dead Valley, sáng December 26, 2018 gia đình rời Dead Valley để về Palm Springs. 

Trên đường từ Dead Valley đi Palm Springs, xe chạy ngang một thung lũng có đầy Windmills.

Palm Springs.

Palm Springs là vùng sa mạc, thuộc Riverside County California. Palm Springs ở phía Đông Los Angles 107 miles (172km). Palm Springs thuộc thành phố nhà giàu ở California.  

Ở Palm Springs có những cây Palm mà tôi mới thấy lần đầu. 
Cây Palm nầy có lá che thân như cây đang mặc áo choàng. Áo choàng nầy là lá khô của cây. Những tàu lá khô nầy không rơi mà rủ xuống, tích trử năm nầy qua năm kia thành một áo choàng bằng lá rất lạ mắt. Vậy là lá nầy không mục nát, nếu dùng lá nầy lợp mái nhà, chắc là xài lâu lắm.

Nói chung chung về Dead Valley và Christmas 2018. 

Dead Valley (Thung Lũng Chết) là nơi nóng nhất thế giới. Con người càng trở nên nhỏ bé khi đứng trước Thung Lũng Chết. Rộng lớn và đầy nóng bức, hoang dã, Thung Lũng Chết trải rộng trước mắt tưởng chừng như vô tận. Khi vượt qua sa mạc, chủ xe phải chuẩn bị xăng đầy đủ, cảnh hết xăng giữa sa mạc là một thảm hoạ. Nên nhớ giữa sa mạc không có sóng diện thoại di động. Có ông du khách tên Guy Brossart 54 tuổi, thiệt mạng vào tháng June 2014, sau khi rời xe bus lội bộ ngắm cảnh khoảng 1 giờ trong nhiệt độ 115F (46C). Cơ thể con người không thể nào trụ nổi khi đối đầu trực diện và kéo dài với cái nóng không thể diễn tả tại Thung Lũng Chết. 

Có một lần gia đình đang ăn trong nhà hàng ở Dead Valley, anh chạy bàn nghe chúng tôi nói tiếng Việt, rồi anh giới thiệu anh là người Việt Nam. Tôi hỏi anh ở đây buồn không. Anh nói Mùa Đông có nhiều du khách nên không buồn, nhưng Mùa Hè có ít du khách nên buồn lắm. Mùa Hè nóng gần 50C thì ai chịu cho nổi. Mỗi lần đi bộ ra đường chắc có cảm giác như vô lò nướng bánh. Máy lạnh xe hơi chắc chạy nóng cháy luôn!  

****************

Khuya đêm December 24, 2018, gia đình ăn mừng Chrismas Eve ở nhà hàng ở Dead Valley. Rồi sáng sớm December 25, 2018 lúc tôi còn nằm trên giường, tôi nghe Thông kêu trời. Thông vừa đọc trong Facebook, rằng bà sponor cho gia đình tôi ở San Anoinio Texas vừa qua đời ngày Dec 25, 2018. Tôi và Thông kêu trời. Chúng tôi rất thương ông bà sponsor nầy.

Gia đình dự dịnh ăn mừng New Year 2019 ở Palm Springs California, nhưng vì đám tang bà sponsor ở San Antonio Texas vào ngày December 29, 2019, nên gia đình phải ăn mừng New Year ở Texas.

Năm 1975 gia đình tôi rời trại tị nạn ở Camp Pendleton ở San Diego CA đến định cư ở San Antonio Texas qua sự bảo trợ của ông bà Thiếu Tá Không Quân Mỹ Henry Albright mà tôi quen thân từ 1965 lúc tôi qua Mỹ học lái máy bay khu trục. Rồi qua ông bà Albright tôi gặp ông bà Henry Roberts. Gặp gia đình tôi lần đầu, ông bà Roberts thương và nhận gia đình tôi làm con nuôi. Chúng tôi gọi ông bà Albright và Roberts là Daddy và Mommy.

Ông Roberts là kỹ sư điện tử và ông làm tình báo cho Không Quân Mỹ ở phi trường Kelly ở San Antonio Texas. Ông bà là người cho tôi chiếc xe hơi củ Rambler. Chiếc xe nầy lúc bây giờ giá $200 USD mà tôi quý như kim cương, vì không có nó tôi phải đi xe đạp và đến Mùa Đông chắc là tôi lên bàn thờ nằm cho ấm! Riêng bà Roberts thì dẫn bà xả tôi đi mua sắm mỗi ngày để bà xả tôi thực tập nói tiếng Anh. Ơn của ông bà Roberts làm sao chúng tôi quên được.

Được tin bà Roberts mất ở San Antonio Texas, gia đình tôi đang ở Dead Valley California, chúng tôi vội vã mua vé máy bay về San Antonio để dự đám tang. Tội nghiệp gia đình Thy 4 người, phải mua gấp 4 vé máy bay, nên đắt tiền gấp đôi gấp ba! Riêng tôi có vé máy bay về rồi, chỉ đổi ngày quá cận nên phải trả thêm $200, đắt hơn mua vé mới mà không cận ngày. Đó là kiểu của Airlines, khi mình có việc gấp, là họ chặt thẳng tay! 

Trong nhà thờ sau đám tang lúc ở phòng tiệc trà, ông Roberts bảo Chinh gọi tôi cho ông gặp. Gặp tôi ông hỏi:

- Thái, you mất vợ rồi, you hiểu cảm giác mất vợ như thế nào rồi phải không?
- Yes Daddy, it hurts. (Vâng Daddy, đau đớn!)
- Me too. (Tôi cũng vậy)

Rồi ông Roberts khóc, tôi ôm vai ông và áp má tôi vô má ông để chia xẻ đau đớn!

Câu đối đáp của ông Roberts làm tôi bất ngờ và mắt tôi hoen lệ. Ông Roberts 93 tuổi, bà Roberts 90 tuổi. tth

Click Vào Đây - Để xem thêm hình.