Thiếu nữ Việt Nam

Thiếu nữ Việt Nam
quá dễ thương

Sunday, August 6, 2017

Đêm Tàn Bến Ngự - Ngọc Hạ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Đêm Tàn Bến Ngự/Ca sĩ Ngọc Hạ


Saturday, August 5, 2017

KQ61A Nguyễn Quang Khoá


Tình cờ tôi nhận được email của Giáng Châu. Đây là lần đầu tôi hân hạnh được biết Giáng Châu, nên tôi xin lổi cách xưng hô trống rỗng của tôi vì tôi không biết đây là anh, chị hay cô! Cám ơn Giáng Châu đã tin tưởng đặt hy vọng ở tôi. Tôi xin phép được post nguyên văn email của Giáng Châu và bài bút ký của anh Nguyễn Quang Thành, với hy vọng tìm ra được mộ phần của KQ61A Nguyễn Quang Khoá. Tôi cầu nguyện vong linh anh Khoá giúp chúng tôi. tth

Đây là email của Giáng Châu:


Kính gởi anh Huỳnh Thông Thái,
Hy vọng nhóm bạn hữu của anh xem bài viết nầy, may ra có người biết chút gì để giúp tìm ra mộ phần của cố trung tá phi công Nguyễn quang Khoá.
Chân thành cảm ơn.
Giáng Châu .

Sent from my iPad



Đây là bút ký của anh Nguyển Quang Thành:


CON BƯỚM ĐEN
        Bút ký của Nguyễn quang Thành
      Nguyên Giáo sư trường Nữ trung học Đà nẵng


       Lời người viết:
-Bài viết này là nén nhang thắp lên để tưởng nhớ anh tôi là Nguyễn quang Khóa, nguyên Trung tá phi công phản lực, Trưởng phòng kế hoạch Không đoàn 41 Chiến thuật, xuất thân khóa 61A SVSQKQ đã chết tại trại tù số 3 Kỳ sơn, Tam kỳ, tỉnh Quảng nam.
-Chân thành cảm ơn anh Phan Trừng,và anh Dan Hoài Bửu, nguyên Trung tá phi công phản lực, bạn học cùng khóa của anh tôi, đã giúp tôi hoàn thành bút ký này.
-Quý vị nào là bằng hữu, chiến hữu hoặc cựu tù binh biết về cái chết và mộ phần của anh tôi, xin liên lạc với tôi qua địa chỉ email: nguyenpierre24@yahoo.com. Xin đa tạ.


Gia đình tôi ít anh em. Không phải do ba mẹ tôi hiếm muộn mà do thời gian ba tôi ở Pháp khá lâu. Hơn mười năm từ khi mẹ tôi sinh ra anh, hai ông bà mới gặp lại nhau, nên tôi kém anh tôi đúng một con giáp.
Mặc dù khoảng cách tuổi tác sai biệt khá nhiều, nhưng anh em tôi đều có điểm tương đồng là yêu thích toán học và ôm mộng viễn du. Vì thế chúng tôi đều học ban khoa học Toán và tình nguyện gia nhập quân đội sau khi đậu tú tài toàn phần:

Vòng trời đất dọc ngang, ngang dọc
Nợ tang bồng vay trả, trả vay
Chí làm trai, nam bắc đông tây
Cho phỉ sức vẫy vùng trong bốn bể

Mùa hè 1960, anh tôi nhập học khóa 61A SVSQKQ. Khoảng tháng sau lại có giấy báo nhập học ban Toán của trường Đại học sư phạm gửi về nhà, ba tôi mở ra, đọc đi đọc lại nhiều lần, mặt đăm chiêu, ra chiều nghĩ ngợi nhiều lắm.
Mười năm sau, tôi cũng vừa thi vào đại học sư phạm, đồng thời làm đơn xin gia nhập trường Võ bị Đà lạt để được sống và học tập trong khung cảnh hào hùng và thơ mộng của vùng đất cao nguyên, mà tôi đã bị quyến rũ trước đây qua bài Ai Lên Xứ Hoa Đào của nhạc sĩ Hoàng Nguyên và một số hình ảnh của người sinh viên sĩ quan Đà lạt trong đoạn phim giới thiệu về trường Võ bị Quốc gia Đà lạt, đã chiếu tại trường vào dịp cuối năm lớp Đệ nhất ( lớp 12 ) tại trường Quốc học, Huế.
Tôi đã trúng tuyển vào trường đại học sư phạm nhưng không thấy giấy báo nhập học trường Võ bị Quốc gia Đà lạt gửi về nhà. Vì thế, sau này tôi đã trở thành một giáo sư khoa học tại một trường nữ trung học đúng theo ý nguyện của ba mẹ tôi, nhưng tôi không bao giờ quên được hình ảnh hào hùng và lịch lãm của người trai thế hệ mà mình mơ ước.
Sau khi học đại học sư phạm được vài tháng, nhân một buổi ăn tối của gia đình, ba tôi mới ôn tồn cho tôi biết là ông đã nhận được giấy báo của trường Võ bị Quốc Gia Đà lạt gửi về nhà, nhưng ông không cho tôi biết, vì anh tôi đã là pilote de guerre vào sinh ra tử trên bốn vùng chiến thuật ( ba tôi có thói quen nói nửa Việt nửa Pháp, như ông thường viết các toa thuốc cho bệnh nhân ).
Anh tôi du học tại Hoa kỳ năm 1961. Gia đình tôi đều đặn nhận được thư từ và hình ảnh của anh tôi, chụp tại các trường huấn luyện phi công, luôn luôn kèm bên chiếc phi cơ đã bay, hoặc các hình ảnh chụp tại các tiểu bang đã đi qua nhân dịp cuối tuần hoặc các dịp lễ lạc. Tôi ước mơ một ngày nào đó mình cũng được như vậy.
Ngoài thư từ gửi cho gia đình, anh tôi còn gửi cho chị M.T., sinh viên trường CSYT, con gái của một người bạn của ba tôi, mà ba tôi đã chấm theo tiêu chuẩn: Công-Dung-Ngôn-Hạnh cho anh tôi, trong lúc hai người chưa một lần gặp gỡ.
Nhiều lần tôi cảm thấy xót xa cho chị, khi chị đưa lá thư anh gửi cho tôi xem với hai câu thơ mở đầu:

Người ơi, gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không

Năm 1963 anh về nước. Hai câu thơ trên trích trong tập truyện Kiều của cụ Nguyễn Du mà anh đã lồng vào trong bức thư, gửi cho chị M.T. như một định mệnh đã an bài.
Ba tôi đã phải nói lời xin lỗi với cha mẹ chị, vì việc đi hỏi chị là do ba tôi đơn phương quyết định.
Một lần nữa, ba tôi lại đăm chiêu, suy nghĩ nhiều lắm.
Dĩ nhiên, anh tôi từ đó không về nhà, cứ ở mãi Sài gòn. Lúc đầu, anh ở Liên Phi đoàn 33 Vận tải tại căn cứ Tân sơn nhất, sau đó chuyển qua Phi đoàn 518 Khu trục tại căn cứ Biên hòa.
Thỉnh thoảng anh gửi thư cho ba mẹ tôi nói rằng anh quen một người con gái gốc Bắc, con của một sĩ quan cấp tá, bạn của cậu tôi. Chị là sinh viên trường Đại học Luật khoa Sài gòn và cũng là bạn cùng học tại ĐHLK với anh tôi ( sau khi ở Hoa kỳ về, anh lại ghi danh học ĐHLK).
Chị có tên rất ấn tượng: Phạm Chất L.
Thư từ giữa hai anh chị chất đầy như núi. Một lần vào cư xá thăm anh, tôi tò mò đọc được một lá thư của chị gửi cho anh, với bài thơ mà tôi chỉ nhớ được hai câu:

Đời phi công có mấy người chung thủy
Mỗi đường bay thay một cánh hoa yêu

Hay một lá thư khác:
                                                                            
Oublie, c’est le nom d’une fleur
N’oubliez pas, c’est le vœux  de mon cœu       
( Xin người giữ lấy hoa quên
Và đừng quên nhé lời nguyền trong tâm )

Chị cũng không quên ép vào những trang thư tình màu tím một con bướm đen đậu trên nhánh hoa Forget Me Not. Điều này làm tôi liên tưởng đến sự trùng hợp màu sắc một cách ngẫu nhiên: Bộ áo bay của anh tôi màu đen với khăn quàng cổ màu tím, tôi thường thấy anh tôi mặc trong những phi vụ đặc biệt.
Đời phi công thật hào hùng và bay bướm. Trong tủ sách anh tôi để lại cho tôi học, tôi thích thú khi đọc cuốn Đời phi công của Toàn Phong, Chuyến bay đêm (Vol de nuit ), Cõi người ta (Terre des hommes) của nhà văn phi công Saint Exupery. Càng thích thú hơn, khi biết Toàn Phong là bút hiệu của Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, tác giả cuốn Hình học Không gian không thua kém gì các cuốn Géométrie dans L’espace của Le Bosse hoặc của Caronner mà anh em tôi xem như là quyển Tự điển Toán Hình học Không gian.
 Suy cho cùng, toán học và văn chương tuy thuộc hai phạm trù khác nhau nhưng luôn luôn có sự tương quan logic. Toán học tuy khô khan, nhưng nhà toán học lại là người rất nhạy cảm. Sự nhạy cảm là khởi đầu cho bao đề tài lãng mạn trong văn chương.
Thời gian dần trôi, tình hình chiến sự ngày càng ác liệt, anh tôi được điều động ra căn cứ Đà nẵng. Ác liệt nhất là trận đánh Tết Mậu Thân 1968 và sau đó là Mùa Hè Đỏ Lửa 1972.
Phi vụ oanh tạc, giải tỏa cố đô Huế dịp Tết Mậu Thân, chiếc Khu trục cơ  Skyraider AD6 do anh  tôi lái bị bắn với chi chít lỗ đạn phòng không của Bắc quân, đặc biệt là bánh
đáp bị bắn gãy nhưng anh tôi đã đáp bụng an toàn.
Phi vụ oanh tạc, giải tỏa cổ thành Quảng trị, chiếc phản lực cơ A 37 của anh tôi bị bắn rơi trên bầu trời cổ thành, anh đã nhảy dù thoát hiểm và may mắn được một trực thăng cứu thoát, đưa về căn cứ Đà nẵng an toàn.
Năm đó, tôi đang học năm thứ hai. Vừa ra khỏi giảng đường, một con bướm đen to bằng bàn tay, bay lởn vởn và đậu trên vai tôi vài tích tắc rồi biến mất. Sau đó tôi gặp một viên thiếu úy
phi công trực thăng đến trường tìm một người bạn, vô tình kể lại chuyên anh ta vừa cứu thoát một thiếu tá phi công phản lực A 37 bị bắn rơi tại Quảng trị, tôi nghe chuyện và hỏi tên người phi công lâm nạn, thì ra người phi công phản lực đó chính là anh tôi.
Sau này, trong tập san Lý Tưởng của binh chủng Không quân có đăng bài Cánh Thiên Thần Trên Bầu Trời Cổ Thành Quảng Trị của ký giả L.R.viết về anh lúc cánh dù bung ra từ chiếc phản lực cơ lâm nạn trên vùng trời lửa đạn.
Bạn bè cùng khóa 61 A SVSQKQ và các khóa sau đã có nhiều người ra đi không bao giờ trở lại như tráng sĩ Kinh Kha qua sông Dịch không hẹn ngày về. Chiến tranh đồng nghĩa với mất mác, đau thương, cô đơn và giá lạnh:

Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi
...
...
Chinh phu, tử sĩ mấy người
Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn

Biến cố khó quên đối với gia đình tôi xảy ra vào ngày 29/3/1975 sau khi tôi nhận bằng tốt nghiệp và sự vụ lệnh bổ nhiệm làm giáo sư tại trường trung học được vài tháng. Đà nẵng đang trong cơn hấp hối. Tình hình chiến sự vô cùng căng thẳng.
Anh tôi một mình lái xe jeep ra nhà, hối hả chở cha mẹ tôi vào phi trường Đà nẵng, còn tôi không liên lạc được phải chạy một mình ra cảng Tiên sa mong thoát thân bằng đường biển.
Vừa đến cảng thì bị pháo kích dồn dập, tôi chỉ kịp nằm bẹp xuống một mương nước, và chiếc vali trong tay tôi rơi lúc nào cũng không hề hay biết. Một quả đạn pháo kích rơi ngay trước mặt tôi chừng mươi thước, đúng lúc một chiếc xe jeep trờ tới, mọi người trên xe bị hất tung lên và trở thành tro bụi trong phút chốc.
Quá hoảng sợ, tôi chạy lùi theo một số người tìm đường ra biển Sơn trà.
Lúc này có một vài chiếc phi cơ bay vút qua, hướng ra biển Đông. Tôi ngửa mặt lên trời, ước gì ở trên cao có anh tôi thấy để cứu vớt tôi. Thế nhưng, tất cả đều đã bay xa cho đến khi chỉ còn là vài chấm đen trên nền trời ảm đạm.
Lúc này tôi đã ra đến bờ biển Sơn trà, gặp được một chiếc tàu đánh cá đang đậu cách bờ chừng vài trăm thước. Mừng quá, tôi cởi vội quần áo và lao nhanh xuống biển. Lúc tay tôi chạm vào mạn tàu cũng là lúc trên bờ xuất hiện vài người có vũ khí cầm tay, ra hiệu cho tàu vào bờ. Một số người trên tàu vội vã kéo tôi lên đồng thời tàu nổ máy chạy thẳng ra khơi.
Nhóm người võ trang nhắm thẳng vào tàu bắn liên tục nhưng chỉ làm bị thương một người trên tàu, còn lại đều vô sự.
 Một tiếng sau, tàu này được tàu hải quân Việt nam Cọng hòa cứu vớt và chuyển lên một chiến hạm của hải quân Hoa kỳ.
Trên boong tàu, tôi đưa mắt nhìn vào phía đất liền. Mịt mù trùng khơi. Biển vây kín biển cả. Tiếng sóng vỗ ào ào. Tàu lắc lư chao đảo. Tôi ngửa mặt lên trời, tự nhủ:  Có phải đây là giờ phút vĩnh biệt của anh em tôi? Đột nhiên bầu trời trở nên u ám, vài hạt mưa đã rơi nhanh xuống sàn tàu.
Sau này, qua một người quen cho biết:  khuya 29/3/1975 anh tôi đã lên và lái một chiếc phản lực cơ A 37 ra phi đạo nhưng không thể cất cánh được vì đã bị hư hại. Vì thế anh tôi đã trở thành tù binh tại trại tù số 3 Kỳ sơn, Tam kỳ, tỉnh Quảng nam.
Hơn một năm sau, trong lúc gia đình đang ăn cơm trưa, bỗng nhiên có một con bướm đen to bằng bàn tay, bay vòng vòng trong phòng và đậu trên vai từng người rồi cuối cùng đậu ngay chính giữa bàn thờ gia đình. Năm phút sau, nhận được tin báo là anh tôi đã chết, nằm trong  một bụi cây bên ngoài trại tù chừng 800 mét. Mọi người đều sửng sốt, bàng hoàng nhưng không dám bật thành tiếng khóc.
Đến khi bình tĩnh lại, nhìn về phía bàn thờ, con bướm đen cũng đã vỗ cánh bay ra khỏi nhà.
Đêm hôm đó, tôi nằm mơ thấy anh tôi mặc bộ áo bay màu đen với khăn quàng cổ màu tím, đang lái chiếc xe jeep về nhà nhưng máu đã đẫm ướt phi bào.
Sáng dậy, nhớ lại giấc mơ đêm qua, tôi cảm thấy một vị đắng, chua cay tràn ngập cổ họng. Tôi nghe như đâu đây phảng phất tiếng hát .của một nữ ca sĩ nỗi tiếng một thời:

Ngày xưa khi anh vừa khóc chào đời
Mẹ yêu noi gương người trước đặt lời
...
...
Người phi công giữ khung trời
Vẫn còn mang số phận con người

Bất giác hai dòng nước mắt tuôn trào lúc nào không hay.
Hai mươi năm sau, một mình tôi trở lại vùng rừng thiêng nước độc, nơi anh tôi đã bị lưu đày, khổ nhục. Trại tù giờ đây chỉ là một vùng lau lách đầy cỏ dại, rất khó xác định.
Nghĩ mình đã vượt núi, băng rừng, lội suối trong mùa nước lũ, chẳng lẽ bó tay trở về.
Trời đã nhá nhem tối, tôi thì thầm khấn nguyện anh tôi. Bỗng từ đâu một con bướm đen to bằng bàn tay bay đến trước mặt tôi, như có ý dẫn đường. Tôi tiếp tục khấn nguyện. Con bướm đen bay vòng vòng, tôi chạy theo và bị té sấp vào một bờ đất.
Sau phút hoảng hốt, tôi lồm cồm bò dậy và nhận ra một số nấm mộ nho nhỏ nằm khuất dưới đám cỏ dại. Tất cả gồm 12 nấm mộ vô chủ. Người dân địa phương cho biết đó là mộ của tù binh tại trại 3 Kỳ sơn. Tôi vội vàng hốt 12 nắm đất bỏ vào 12 bao nilon nhỏ và đánh dấu theo số thứ tự, rồi đến nhà dân xin ngủ tạm qua đêm.
Sáng hôm sau về lại Tam kỳ, tìm đến nhà một thầy ngoại cảm. Thầy cho biết anh tôi nằm ở ngôi mộ số 3.
Tuy nhiên tôi vẫn mong trong tương lai, khi bài viết này của tôi được nhiều người biết đến, tôi có thể có nhiều tin tức hữu ích và cụ thể để xác định chính xác mộ phần của anh tôi.
¬¬





Tuesday, August 1, 2017

Mừng Tuổi Mẹ - Tố My


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Mừng Tuổi Mẹ/Ca sĩ Tố My


Friday, July 28, 2017

"Hoạ Vô Đơn Chí" - Chị Bảy


Từ Thứ Sáu đến Thứ Hai, trong 4 ngày tôi suýt chết hai lần, đúng là "Hoạ Vô Đơn Chí".

Thứ Sáu ngày July 7, 2017, anh chị BS Thanh bồ tèo của tôi, lái xe từ Houston về nhà tôi ở San Antonio ngũ qua đêm để sáng Thứ Bảy chúng tôi dự đám tang của một bà bạn ở San Antonio mà chúng tôi quen từ 1975.

Anh chị Thanh đến nhà tôi chiều Thứ Sáu, rồi tôi lái xe đưa anh chị đến nhà hàng ăn cơm tối. Chúng tôi đang ngồi ăn, thì anh chị Thanh cho tôi biết có một người bạn ở San Antonio mà chúng tôi quen đang bị cảm cúm. Anh Thanh muốn nhờ tôi chở đến nhà người bạn để anh chích thuốc cho người bạn. Tôi đồng ý.

Tôi đồng ý lái xe đi, và tôi bảo anh chị Thanh đưa địa chỉ người bạn để tôi đánh vô GPS để GPS dẫn đi. Nhưng bà tổ (tôi gọi chị Thanh là bà tổ) không đưa địa chỉ và nói cứ lái xe đi rồi bà tổ chỉ đường, bà tổ nói bà rành đường nhất thế giới. Bà tổ nói ngang như cua! Nghe bà tổ nói tôi sợ thất kinh, vì đêm tối mà chổ lạ tôi sợ lắm vì già rồi, mắt đâu còn như xưa. Tôi tìm cách thối thoát.

Về đến nhà tôi, tôi tìm cách thối thoát không lái xe và than rằng tôi mệt quá. Bà tổ bảo tôi ở nhà để bà tổ lái xe chở anh Thanh đi. Tôi mừng thầm, nhưng anh Thanh rủ tôi đi và bà tổ lái xe, đúng như ý muốn của tôi nên tôi lên xe đi. Bà tổ lái xe của bà tổ, hai đứa tôi ngồi băng sau chễm chệ như hai ông chủ, đi thăm người bạn ở xa lộ 281 North cách nhà tôi rất xa. Lúc gần tới nhà người bạn, bà tổ đã quờ quạng không nhớ đường và anh Thanh phải gọi người bạn để hỏi đường đi!

Anh Thanh chích thuốc cho bạn xong và chúng tôi ra về. Từ nhà người bạn, bà tổ lái xe ra xa lộ 281. Thay vì rẽ trái vô 281 South để về nhà, bà tổ rẽ trái lái xe vô 281 North đi ngược chiều (wrong way)! Tôi và anh Thanh trông thấy kịp thời và la hét. Bà tổ quẹo ngược 180 độ lách ra khỏi xa lộ kịp thời, trước khi đoàn xe mở đẻn phóng tới như tên lửa!

Thoát chết, tôi và anh Thanh về nhà, hai đứa tôi cởi vất hai quần lót vô thùng rác. Vì quần lót của hai đứa tôi lúc bây giờ ướt nhẹp và thúi rình! Sợ quá mà!

Đêm hôm đó thức giấc nữa đêm, máy lạnh thổi lành lạnh, mà tôi tưởng tôi nằm phòng lạnh của nhà xác! Biết mình chưa chết, tôi cám ơn Phật Bà và bà xả tôi đã gia hộ cho chúng tôi! Anh Thanh cũng cám ơn y như vậy! Nếu tối hôm ấy tôi không đi, anh Thanh nễ bà tổ, không la hét kịp thời thì chuyện gì sẽ xảy ra? Tôi hết ý bà tổ luôn!

Sau khi thoát chết đêm hôm trước, đang ở nhà thờ Việt Nam ở San Antonio dự đám tang.
Từ trái: chị Thanh, anh Viễn ở San Antonio, anh Thanh, Thái.

***************

Vừa thoát chết tối Thứ Sáu, sáng Thứ Hai July 10, 2017 tôi thoát chết lần nữa. Cây oak trước nhà tôi, có một nhánh cây to lớn mọc de vô trên mái nhà. Tôi sợ gió thổi, cành cây sẽ quét hư mái nhà, hơn nữa đến mùa lá rụng, lá đầy mái nhà. Nên tôi quyết định cắt cành cây nầy.

Tôi đứng trên cái thang bằng nhôm và tôi dùng cưa điện cắt cành cây. Cưa điện nầy có cáng dài khoảng 8ft. Cành cây to và rất nặng bị cắt đứt, rớt xuống rồi quay ngang quẹt vô cái thang nhôm. Thang nhôm bị ngã và tôi rơi từ thang xuống sân cỏ. Vì hai tay tôi đang vói cầm cáng của cưa điện chòm về phía trước, nên khi té, người tôi đang uốn cong và đầu chòm về phía trước. Nhờ vậy thắt lưng của tôi chạm sân cỏ trước, rồi cái đầu phía sau ót của tôi chạm sân cỏ ngay sau đó nghe cái "bụp" khá to. Tôi cảm thấy mắc tiểu!

Có lần cô BS em út của tôi nói rằng, ai mà bị té bất tỉnh và phân ra trong quần là người đó sắp chết. Tôi không bị ra phân, mà tôi chỉ mắc tiểu thôi, tôi tưởng tôi sắp chết. Nhưng tôi không bất tỉnh, tôi đứng dậy được và tiếp tục cắt cành cây ra từng khúc nhỏ, rồi tôi ôm chất đống lại. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ sân trước nhà, vô trong nhà, thắt lưng tôi bắt đầu đau nhức thấu xương. Tôi gọi anh BS Thanh, than "hoạ vô đơn chí", anh Thanh bảo tôi cẩn thận đừng làm mạnh vì sợ hai quả thận đang bị thương. Nhớ tới hai quả thận, tôi sợ quá. Tôi gọi BS gia đình của tôi và ông hẹn tôi sáng Thứ Tư đến để ông khám.

Sáng Thứ Tư, ông BS gia đình khám xương sống, đầu và thận của tôi, tất cả đều tốt. Hú hồn!

Nói chung chung về "Hoạ vô đơn chí". 

Người cao niên lái xe ban đêm. Bà tổ 73 tuổi rồi đâu phải trẻ, ban đêm đường hai làn mà nhìn thấy có một làn rồi lái xe "wrong way" vô đường cao tốc. Ở Mỹ đường cao tốc, xe chạy trên 100km/giờ, mỗi lần xe chạy "wrong way" là 99% xe gây ra tai nạn thảm khốc. Không phải chỉ có hai xe đối đầu, mà nhiều xe đối đầu, đụng hông, đụng đít, chồng chất lên nhau vì làm sao thắng kịp! Vậy tôi khuyên người cao niên nên dùng GPS, vì GPS có bản đồ chỉ đường mấy làn, và thấy làn nào có màu xanh là biết làn đó của mình, khó mà nhầm lẫn. Mỗi lần quẹo, GPS nói trước cả mấy cây số, người cao niên có thời giờ chuẫn bị. Già rồi đâu còn phản xạ nhanh nhẹn nữa!

Người cao niên leo thang cắt cây. Tôi vừa học một bài học quá rẻ. Đáng lẽ tai nạn vừa rồi của tôi, nếu tôi không bị đập đầu chết thì tôi cũng bị thương nặng. Nhưng nhờ Phật Bà và bà xả tôi cứu tôi. Vậy tôi có lời khuyên, đừng bao giờ leo thang cắt cây. Nếu cây cao quá đứng dưới đất với không tới thì mướn người chuyên môn cắt. Đứng dưới đất cắt cây có lợi thế, nếu cây ngã không đúng dự tính của mình thì mình còn chạy né tránh, nếu đứng trên thang thì chạy đi đâu, chỉ còn nước cắn lưỡi như tôi thôi!

Tôi có 4 cây oak ở sân sau nhà và 1 cây ở sân trước nhà. Tôi cắt tỉa cây oak mấy chục năm nay rồi, nhưng những năm trước tôi đều đứng dưới đất khi cắt tỉa cây. Năm nay cây oak phía trước nhà cao lớn quá, cán cưa điện dài 8ft vói không tới, nên tôi phải đứng trên thang và suýt chết!  tth

 

Sunday, July 23, 2017

Linh Hồn Tượng Đá - Tuấn Vũ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Linh Hồn Tượng Đá/Ca sĩ Tuấn Vũ


Tuesday, July 18, 2017

Tựa Cánh Bèo Trôi - Trung Hậu


Click Vào Đây -  Nhạc phẩm Tựa Cánh Bèo Trôi/Ca sĩ Trung Hậu


Friday, July 14, 2017

Chuyến Đò Không Em - Diễm Thuỳ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chuyến Đò Không Em/Ca sĩ Diễm Thuỳ


Tuesday, July 11, 2017

Chuyến Xe Lam Chiều - Châu Ngọc Hà


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chuyến Xe Lam Chiều/Ca sĩ Châu Ngọc Hà


Thursday, July 6, 2017

Cô Giáo Trẻ - Mai Thiên Vân


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Cô Giáo Trẻ/Ca sĩ Mai Thiên Vân

Wednesday, July 5, 2017

Làm mô hình mặt của phạm nhân dùng DNA lấy từ hiện trường của vụ án- Chị Bảy


Tôi vừa đọc một bài báo trong tờ báo Popular Science về "Làm mô hình mặt của phạm nhân dùng DNA lấy từ hiện trường của vụ án". Đây là tin chấn động về công nghệ sinh học mới (New Biotechnology).

Tôi xin dịch vài đoạn quan trọng cần biết:

Mùa Đông nầy, một hảng công nghệ sinh học bắt đầu đưa ra đề nghị làm một việc mới toanh cho cảnh sát. Hảng Parabon NanoLabs' Snapshot service ở Virginia đồng ý cho cảnh sát gởi mẩu DNA lấy trong hiện trường vụ án. Từ DNA nầy, hảng sẽ làm mô hình phỏng đoán gương mặt của ngưòi đó giống như thế nào. Điều nầy cho điều tra viên một hướng đi mới, giám đốc Ellen McRae Greytak của hảng Parabon nói với nhà báo Popular Science. "Ý định dùng Snapshot, cho điều tra viên một đường lối mới để dùng DNA."

Hảng Parabon NanoLabs đã làm 10 vụ, mỗi vụ đều khác đơn vị cảnh sát, Greytak cho biết. Đơn vị cảnh sát đầu tiên, phát hành gương mặt phỏng đoán ra công cộng, là đơn vị cảnh sát ở Columbia, South Carolina. Đơn vị cảnh sát phát hành tờ yết thị làm từ DNA của người khả nghi trong vụ giết người chưa giải quyết của cô 25 tuổi tên Candra Alston và đứa con gái 3 tuổi năm 2011.

Đây là yết thị của đơn vị cảnh sát đầu tiên.

Trong vài năm qua, những nhà nghiên cứu đã làm được một bước to lớn đưa đến có thể tạo dáng con người bằng cách dùng DNA. Hảng Parabon NanoLabs không phải là hảng đầu tiên nghĩ đến đồng ý làm việc như vậy với cảnh sát. Hảng công nghệ sinh học Identitas và Illumina đồng ý phỏng đoán màu mắt và tóc bằng cách dùng DNA. Dường như hảng Parabon NanoLabs là hảng duy nhất đồng ý cung cấp phỏng đoán gương mặt. Những nhà chuyên nghiệp bên ngoài nói, cung cấp hình dường như không chính xác, tuy nhiên căn cứ theo sự nghiên cứu, đó là làm một cách khái quát về gương mặt con người. Greytak phản bác rằng bởi vì là sự nghiên cứu độc quyền, Snapshot cung cấp hình nhiều chính xác hơn là con người nghĩ, dù gì chỉ cần gần giống để gợi trí nhớ cho nhân chứng. Snapshot chưa được chấp nhận bởi nhóm bên ngoài, việc đó những nhà nghiên cứu của Popular Science tin rằng sẽ tới kế tiếp. 

Tranh cải nhiều nhất diện mạo của Snapshot là phỏng đoán gương mặt. Màu của mắt và tóc, đã được phỏng đoán một cách khoa học khả dĩ tương đối xong rồi. Tuy nhiên, tất cả tài liêu khoa học đã được xuất bản đề nghị những nhà nghiên cứu là chỉ bắt đầu nắm vững cách phỏng đoán gương mặt con người từ di truyền (genes) của người đó. "Căn cứ vào những nghiên cứu đã được báo phát hành, tôi rất nghi ngờ vào lúc nầy, ai đó đã thấu hiểu việc làm nầy," lời nói của ông Manfred Kayser, một nhà sinh học của Erasmus Medical Center ở Hoà Lan, người đã phát minh cách phỏng đoán màu mắt và tóc mà hảng Illuminas và những hảng khác dùng.   

Cái gì làm gương mặt nhiều khó khăn hơn màu của tóc và mắt? Bởi vì nó được kiểm soát bởi nhiều di truyền (genes) hơn (nên nhớ genes làm ra DNA. tth). Bất cứ di truyền (gene) nào nhà khoa học tìm thấy, nó liên hệ ảnh hưởng rất ít với gương mặt. Bởi vì màu tóc và mắt được kiểm soát bởi ít di truyền (genes) hơn, nên nhà khoa học tìm thấy hầu hết dễ dàng. Mặc dù thế, họ chưa biết hết. Đó là tại sao phỏng đoán màu mắt và tóc từ DNA được đến con số 90 phần trăm chắc chắn. Trong lúc đó, nói theo khoa học về  phỏng đoán màu da từ DNA - một tranh cải khác về phỏng đoán của Snapshot - là ở đâu đó ở giữa mắt, tóc và gương mặt. 

Greytak đồng ý Snapshot không chính xác tuyệt đối, cũng không là khoa học sẵn sàng cho nó được như vậy. "Mục đích của chúng tôi là không cung cấp một hồ sơ lý lịch tuyệt đối chính xác và đó chỉ là một người mà bạn chưa từng thấy, có thể ăn khớp với hồ sơ lý lịch," bà Greytak nói. "Mục đích thật sự của chúng tôi là cung cấp cái gì đó mà nó sẽ trông gần giống một người để nó sẽ gơi lại trí nhớ và cùng lúc, nó tránh một cách rỏ ràng cho những người khác trông không giống.

Greytak nói Parabon Nanolobs thường kiểm chứng Snapshot với khách hàng, là những đơn vị Cảnh Sát, FBI...(law enforcement agencies) của liên bang và tiểu bang. Những đơn vị gởi Parabon NanoLabs mẩu DNA của người mà họ biết. Hảng tạo mô hình gương mặt, rồi đơn vị gởi cho hảng hình của chính người đó để so sánh. Đó là bước đi qua của nhiều đơn vị Law Enforcement Agencies trước khi họ quyết định mua Snapshot cho một vụ. Snapshot giá tới $5000USD cho một phạm nhân.

Như vậy có thể đoán như thế nào rằng cảnh sát sẽ dùng DNA lấy từ hiện trường của vụ án để tạo gương mặt? Liệu Snapshot trở thành, như Greytak hy vọng, chìa khoá cho những vụ điều tra? Câu trả lời tuỳ theo chi phí của việc làm và sự tin tưởng của cành sát như thế nào.   

Nói chung chung về lấy DNA để tạo gương mặt. 

Đường lối đảo ngược (Reverse) của công nghệ sinh học nầy là một bước tiến mới của khoa học. Rồi đây những người đã gieo nên tội thì phải đền tội để những oan hồn thanh thãn mà siêu thoát. 

Nói tới Reverse, làm tôi liên tưởng tới lúc tôi làm computer programmer cho nhà băng World Savings. Nhà băng trả hằng trăm ngàn USD mỗi năm để thuê Software Escrow Sevices. 

Một lần bà sếp của tôi, hỏi tôi rằng nếu bà đưa cho tôi báo cáo của Escrow (output) và input files của Software Escrow, rồi tôi "Reverse" coding dùng language COBOL để tạo ra Software cho Escrow System được không? Tôi trả lời để tôi cố gắng. Vậy mà tôi làm được, xong trong khoảng 4 tháng, gây chấn động trong Loan Department của World Savings. Từ đó World Savings khỏi thuê Software Escrow Services nữa và nhà băng tiết kiệm được hằng trăm ngàn USD mỗi năm. World Savings thưởng cho tôi President Award.  

President Award là thưởng cao nhất của World Savings. Họ cho tôi và bà xả bay lên thành phố Albuquerque thuộc tiểu bang New Mexico của Mỹ. Trong lần đi nầy, cũng có nhiều người được thưởng như tôi nhưng khác department. Ngoài nhân viên được thưởng ra, có sự hiện diện của ông bà chủ nhà băng người Do Thái, và tất cả sếp lớn. Họ cho chúng tôi ở hai tuần trong Hotel Hyatt, thức ăn thì World Savings chỉ huy nấu nên ăn uống ê hề. Hotel Hyatt nầy xây theo kiểu mọi da đỏ, chỉ có một tầng trệt. Bên ngoài họ tô cement rồi sơn màu đất sét lên, nhìn thô kệch như nhà đất sét của người mọi da đỏ, nhưng bên trong thì đẹp tuyệt vời. New Mexico khởi thuỷ là đất của người mọi da đỏ. Lần đi nầy, họ cho chúng tôi đi khinh khí cầu (hot air balloon), chúng tôi đi hot air balloon lần đầu và bà xả tôi thích lắm. 

Rồi khi tôi về hưu World Savings, ông Vice President coi về IT của World Savings tặng tôi $70000.00 tiền mặt. Tôi mừng quá và lấy hết tiền nầy mua chiếc xe hơi Lexus LS460 tặng bà xả. Bà xả đi xe nầy được hơn một năm thì bị bệnh và mất. Tôi hết sức vui đã làm được việc nầy, nếu tôi không làm thì tôi đâu còn cơ hội nữa. tth    

Click-Vào Đây - Để đọc nguyên văn bài báo bằng tiếng Anh.

Saturday, July 1, 2017

Lênh Đênh Phận Buồn - Như Quỳnh


Click Vào Đây - Nhạc phầm Lênh Đênh Phận Buồn/Ca sĩ Như Quỳnh


Thursday, June 29, 2017

Tuesday, June 27, 2017

Ngày lễ Father's Day 2017 - Chị Bảy


Ngày lễ Father's Day 2017, tôi ở Mỹ không đi tiếu ngạo giang hồ, nên Thông con trai tôi từ Austin về San Antonio đưa tôi đi ăn cơm tối.

Từ trái qua: bà Henry Roberts, Tim con trai ông bà Roberts, ông Henry Roberts, Thông, Thái, Cindy con gái ông bà Roberts.

Từ trái: Talia bạn của Thông, Thông, Cindy, Mrs Roberts, Mr Roberts, Thái. 

Tôi và Thông mời gia đình ông bà Roberts đi ăn tối trong ngày lễ Father's Day trọng đại nầy. Năm 1975 tôi quen ông bà Roberts qua ông bà Thiếu Tá Không Quân Mỹ Henry Albright, sponsor của gia đình chúng tôi. Ông bà Albright già qua đời hết rồi.

Năm 1975 lần đầu gặp chúng tôi, ông bà Roberts có cảm tình và nhận chúng tôi làm con nuôi. Lúc bây giờ ông Roberts là kỹ sư điện tử, làm tình báo cho Không Quân Mỹ ở căn cứ Không Quân Kelly AFB ở San Antonio. Ông Roberts năm nay 92 tuổi. Trí nhớ ông bà còn minh mẫn.

Năm 1975 mới qua Mỹ, chúng tôi nghèo xơ xác, làm lại cuộc đời từ số 0. Mỗi ngày lúc 5:30 sáng tôi rời nhà đi học đại học về computer programmer. Xong lớp học lúc 11:00, tôi vào thư viện học bài cho đến 12:00. Sau đó tôi đến nhà máy làm bánh, để lau nhà từ 12:30 chiều đến 10:00 đêm. Lúc tôi đi con tôi còn ngũ, lúc tôi về con tôi đã ngũ rồi. Tôi chỉ thấy mặt con ngày Chũ Nhật. Lúc bây giờ bà xả tôi chưa biết tiếng Mỹ, ở nhà trông con nhỏ.  

Những ngày đầu tiên, ông Albright đề nghị tôi mua xe đạp để làm phương tiện di chuyển, tôi làm thinh nhưng sợ thất kinh. Vì Mùa Đông nước đông đá, tuyết rơi, lạnh thấu trời đất thì làm sao tôi đạp xe đạp nổi! 

May quá ông Roberts cho tôi chiếc xe hơi Rambler củ. Trời, được chiếc xe hơi củ, đáng giá $200USD, mà tôi quý hơn chiếc xe Lexus LS460 của tôi bây giờ. Tôi không bao giờ quên ơn ông Roberts. 

Lúc 14-15 tuổi tôi đã từng ăn cắp xe hơi Vedette Versailles to chần dần của Ba tôi, lái từ Thũ Thừa Long An đi xuống nhà của anh Đại Tá Không Quân Lê ngọc Duệ ở Chợ Gạo Mỹ Tho chơi với mấy cô em của anh Duệ. Xe Vedette nầy số tay, mỗi lần lái xuống phà Chợ Gạo, phà nầy kéo dây bằng tay, nhỏ hẹp vừa bằng chiếc xe Vedette, nên hai đầu gối tôi run, sợ thấu trời! Nhưng nhờ những lúc liều mạng ăn cắp xe hơi số tay đi chơi nầy, qua Mỹ xe số tay giúp tôi ngay phút đầu!

Xe Rambler củ của tôi là loại số tay, đúng chỉ số của tôi rồi. Tôi tự học luật đi đường của Mỹ qua sách, rồi tôi đi thi bằng lái xe, ông cảnh sát Mỹ đen thấy tôi lái xe số tay nghề quá, ông cho tôi đậu liền lần đầu! Tôi mừng hết lớn, vậy là gia đình tôi qua Mỹ, chưa hề biết đi bộ, đi xe bus! Đó là nhờ ông Roberts.   

Một kỹ niệm buồn uất nghẹn lồng ngực tôi. Đầu năm 1978, tôi còn nghèo. Nệm xe Rambler bằng Vinyl bị rách, tôi mua miếng Vinyl mới, dùng keo dán vô nệm làm nệm mới. Tôi đang dán nệm xe, thì bà xả tôi chạy ra báo tin từ Việt Nam, Ba tôi mất! Tôi ngồi khóc một mình trong xe đã luôn. Tôi biết trước việc nầy sẽ xảy ra, nên giờ chót trước khi vội vã chuẩn bị rời Việt Nam, tôi đưa bà xả về trải chiếu lạy Ba Má tôi. Tôi xin Ba Má tha cho vợ chồng tôi tội bất hiếu, vì ngày tuổi già của Ba Má sẽ không có mặt vợ chồng tôi. Rồi tôi cũng lạy y như vậy cho Ba Mạ bà xả, lúc bây giờ ông bà và nguyên gia đình từ Đà Lạt về ở trong nhà tôi. Từ giã cha mẹ hai bên xong, tôi đưa bà xả vô ở luôn trong phi đoàn. Sau đó không lâu, căn cứ Không Quân Tân Sơn Nhất tan hàng và chúng tôi rời Việt Nam bằng máy bay trong hỗn loạn! 

Tôi đi làm cu li với lương $8 USD/1giờ, lương nầy khá to vào năm 1975, nhưng job nầy Mỹ đen chê vì cực thấu trời. Cuối năm 1978, tôi có dư tiền để đặt cọc mua nhà tôi bây giờ. Tôi mua chiếc xe hơi Ford củ khá hơn chiếc Rambler với giá $1000 USD, và tôi trả chiếc Rambler lại cho ông Roberts. Tôi không quên cám ơn ông Roberts hết lời. 

Cuối năm 1978 tôi tốt nghiệp đại học. Đầu năm 1979 tôi xin được job làm Computer Programmer cho USAA, hảng bảo hiểm xe cộ, nhà cửa, sinh mạng cho quân đội Mỹ toàn thế giới và chỉ quân đội thôi. Sau 20 năm, tôi về hưu USAA, rồi tôi làm cho nhà bank World Savings thêm 10 năm thì tôi về hưu lần thứ 2.  

Ôi! Sau 42 năm sống ở Mỹ, bao nhiêu thay đổi, ông bà Henry Albright và ông bà Henry Roberts mà vợ chồng tôi gọi bằng Daddy và Mommy, giờ thì chỉ còn Daddy & Mommy Roberts, vợ chồng tôi thì chỉ còn một mình tôi! Có sống ở Mỹ, mới thấy hết lòng tốt của người Mỹ. Lòng thương người của người Mỹ bao la vô bờ bến. 

Năm rồi, có một lần tôi đang ăn trong một nhà hàng ở Sàigòn, tình cờ tôi gặp một cặp vợ chồng người da trắng bước vô nhà hàng. Người nhà hàng gặp trở ngại nói tiếng Anh với khách, nên tôi nhảy vô làm thông dịch, nhờ vậy tôi biết cặp vợ chồng da trắng nầy người Mỹ. 

Ăn xong, tôi kêu nhà hàng tính tiền và tính tiền luôn bàn của hai người Mỹ. Trả tiền xong, tôi bước qua bàn hai người Mỹ và tôi cho họ biết thật là một niềm vui không tả được, khi tôi gặp họ tại quê hương tôi, nơi thành phố mà tôi sinh ra và lớn lên. Tôi cho họ biết, năm 1975 tôi qua Mỹ với hai bàn tay trắng, tôi như người bị rơi giữa biễn, rồi chính người Mỹ đã quăng phao cứu tôi. Ơn nầy không bao giờ tôi quên. Hôm nay tôi xin phép hai ông bà cho tôi trả tiền bửa cơm của hai ông bà. Bửa cơm nầy không đáng gì, nhưng tôi muốn hai ông bà biết rằng người Việt Nam tị nạn chúng tôi vẫn nhớ ơn người Mỹ. Tôi thấy mắt người đàn bà hoe lệ. Lòng tôi lúc bây giờ nhẹ nhõm vui vui, vì tôi đã làm được một việc mà tôi mong chờ lâu nay. tth   
     

Saturday, June 24, 2017

Người Đi Qua Đời Tôi - Ngọc Hạ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Người Đi Qua Đời Tôi/Ca sĩ Ngọc Hạ


Wednesday, June 21, 2017

Chuyện Tình Người Trinhh Nữ Tên Thy - Hoàng Nhung, Hà Thanh Xuân, Hoàng Mỹ An


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Chuyện Tình Người Trinhh Nữ Tên Thy/Ca sĩ Hoàng Nhung, Hà Thanh Xuân, Hoàng Mỹ An
 

Tuesday, June 20, 2017

Tôi lái xe từ San Antonio lên Dallas thăm em út của bà xả - Chị Bảy


Lúc tôi ở Việt Nam, Tuyết người em gái kế bà xả bị mất ở Dallas. Vì ngay sau Tết nên tôi vô phương mua được vé máy bay để về Mỹ dự đám tang. Hôm nay tôi lên Dallas đốt nhang cúng Tuyết và thăm Sương cô em út của bà xả. Lâu nay Tuyết và Sương sống chung ở Dallas. Bây giờ còn một mình Sương, gia đình ai cũng lo lắng.

Từ trái: Thái, Sương, A Kíu.
Kíu là bạn làm cùng sở với Sương lúc trước. Kíu đến từ Trung Quốc, không biết tiếng Việt. Khi Kíu chơi thân với Sương, Kíu học nói tiếng Việt. Kíu bây giờ nói tiếng Việt rỏ và thông thạo như người Việt. Nhờ có Kíu thường xuyên đến giúp đở Sương nên gia đình an tâm. 

Đến thăm Sương, tôi và Sương ngồi nhắc Tuyết buồn rã rời. Tôi mời Kíu đi ăn Steaks với tôi và Sương. Nhờ có Kíu chúng tôi cười giỡn đã luôn. tth   
 

Sunday, June 18, 2017

Trả Lại Em - Vũ Khanh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Trả Lại Em/Ca sĩ Vũ Khanh


Wednesday, June 14, 2017

Thương Về Miền Trung - Vân Khánh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Thương Về Miền Trung/Ca sĩ Vân Khánh


Friday, June 9, 2017

Anh chị KQ63D ở Houston đãi cơm tôi - Chị Bảy



Tôi về đự đám thôi nôi cháu nội của anh chị BS Thanh ở Houston. Đây là cháu Boston đứa con đầu của người con trai út của anh chị Thanh. Mẹ của Boston làm BS X-Ray, ba làm BS chuyên về phổi. 

Năm 1975 qua Mỹ mấy năm rồi, chị Thanh mới có bầu ba của Boston. Cái buổi ban đầu ấy, chúng tôi bỏ cha bỏ mẹ bỏ quê hương chạy qua Mỹ, bắt đầu lại cuộc đời mới từ số 0, lúc bây giờ đầu óc chúng tôi như người mất hồn, đâu có ai dám nghĩ tới có bầu, hơn nữa già hết rồi!   

Chị Thanh kêu trời khi biết mình có bầu, chị đổ thừa ông già Thanh bóp cò súng không đúng lúc. Nghe chị Thanh có bầu tôi cắn lưỡi, tôi gọi chị là "Bà Tổ" từ đó. Bà xả tôi thường bồng ba của Boston từ lúc sơ sinh. 
  
Về Houston dự đám thôi nôi, tôi ở nhà anh chị Thanh. Trước khi dự đám thôi nôi, tôi và bồ tèo BS Thanh ghé Chùa Việt Nam thăm chổ rải tro cốt bà xà tôi ngay sau lưng tượng Phật Bà.  

Từ trái qua: Chị Đức, chị Châu, chị Triết.
Tôi về Houston dự dám thôi nôi vừa được một tuần, thì tôi lại về Houston dự đám cưới người bạn già, em rể của chị BS Thanh. Vợ đầu của chú rể là Quế em gái của chị Thanh. Quế bị ung thư bao tử mất trước bà xả tôi một năm, để lại 3 con gái 1 con trai, lớn hết rồi. Cô dâu đến từ VN, còn son trẻ, có 3 người con riêng và 2 người con nhỏ theo qua Mỹ. 

Trong đám cưới ai cũng chê tôi dỡ, thua chú rể. Tôi than rằng tôi như chiếc xe cũ, sợ bỏ máy mới vô, chiếc xe cũ nầy sẽ rã dàn đồng sớm! 

Về Houston kỳ nầy tôi ở nhà anh chị KQ63D Trịnh Thành Châu. Nghe tôi về, anh chị KQ63D ở Houston đãi tôi cơm tối.

6 Thầy D từ trái qua: Kiếm sĩ Lê Hải, Trịnh Thành Châu, Thái, Thiều Quang Diêu, Nguyễn Văn Triết, Lê Quốc Đức.

Ăn cơm tối xong, tôi đãi ăn chè. Chúng tôi cười giỡn đã luôn.
Từ trái: Diêu, Châu, Thái, chị Đức, chị Châu đứng, anh Đức.

Về Houston dự đám cưới kỳ nầy, tôi ngũ nhà anh chị KQ63D Trịnh Thành Châu.
Anh chị Châu đưa tôi ra thành phố Killen ngoại ô Houston đãi tôi Barbecue.
Từ trái: anh chị Châu, anh chị Triết.  


Monday, June 5, 2017

Tiếng Hát Nữa Vời - Vũ Khanh


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Tiếng Hát Nữa Vời/Ca sĩ Vũ Khanh


Thursday, June 1, 2017

Bắp thịt của người cao niên - Chi Bảy


Sau khi ở Việt Nam mười tháng, tôi trở về Mỹ và tôi đi khám sức khoẻ định kỳ. Đúng ra mỗi sáu tháng tôi phải đi khám sức khoẻ định kỳ, lần nầy tôi bị trể bốn tháng.

Ông bác sĩ gia đình khám tổng quát và cho thử máu tôi. Ông cẩn thận cho thử máu đủ thứ bịnh, trong đó có thử bịnh Si Đa! Kết quả, mọi thứ đều tốt.

Tôi đi khám tim. Khám tim tôi xong, ông bác sĩ chuyên môn về tim nói nhịp đập tim của tôi thấp. Ông hẹn tái khám rồi ông bắt tôi mang máy kế động ký để đo tim tôi trong 24 giờ. Trong thời gian nầy tôi không được tắm, tôi không được làm chuyện ý! Kết quả máy kế động ký đo tim tôi suốt 24 giờ, tốt tuyệt vời. Điều nầy không làm tôi ngạc nhiên, vì tôi chơi tennis nên nhịp tim của tôi thấp (58 lần/phút) là chuyện bình thường. Ông bác sĩ tim dư biết chuyện nầy, nhưng thấy bảo hiểm của tôi tốt, ông bươi ra để kiếm tiền, tôi hiểu và thông cảm ông vì tôi đâu có tốn xu nào đâu.

Lúc ở Việt Nam mười tháng, tôi chơi tennis ba ngày một tuần. Trong thời gian nầy, hai đầu gối của tôi bị đau, lúc đau lúc không. Tôi tập đầu gối mỗi buổi sáng, nên tôi vẫn chơi tennis đều đặng, nhưng mỗi khi chơi xong tôi bị đau đầu gối đi khó khăn. Khi tôi về Mỹ thì đầu gối của tôi bị đau nặng hơn nhất là lúc tôi chơi tennis.

Sau khi tôi về Mỹ, một cuối tuần tôi đang chơi tennis, đầu gối phải của tôi bị đau thốn, tôi không chạy được nữa. Sợ quá, tôi đến bác sĩ gia đình khám đầu gối phải. Bác sĩ cho chụp hình đầu gối phải lúc tôi nằm, và ông cho biết xương đầu gối phải của tôi bị mẻ, xương nấp nhạo (knee cap) của đầu gối phải cũng bị mẻ. Ông bác sĩ gia đình giới thiệu tôi bác sĩ chuyên môn về đầu gối để điều trị! Tôi lo và chán đời! Nếu đầu gối tôi bị hư, tôi đi đứng khó khăn và chỉ nằm nhà lắc ghế xích đu chờ chết và chuyện ý cũng bị dẹp luôn, thì tôi sống làm gì nữa!

Tôi gọi anh chị bác sĩ Thanh bồ tèo của tôi ở Houston để báo tin buồn. Nghe xuơng đầu gối của tôi bị mẻ, anh chị Thanh cười quá sức. Tôi nổ cho văng miễng luôn, rằng giường ngũ ở Việt Nam thấp lè tè nên rất hại cho đầu gối! Anh chị Thanh được nước nên lên giọng thầy đời: "Hậu quả của việc ý quá sức mà!". Tôi cười và không đính chính, vì tôi ở khách sạn 3 sao, giường cao cở rốn như bên Mỹ mà!
Ông bác sĩ chuyên môn, cho chụp hình đầu gối phải của tôi, nhưng lần nầy ông chụp hình đầu gối lúc tôi đứng và ngồi. Kết quả chụp hình, ông bác sĩ nói xuơng đầu gối phải tốt, nhưng những giây chằng đầu gối phải và bốn bắp thịt phía trước và ba bắp thịt phía sau đùi phải bị yếu. Tôi sẽ không bị mổ đầu gối, mà tôi chỉ cần tập đầu gối cho mấy bắp thị phía trước và phía sau đùi phải mạnh trở lại là đầu gối sẽ hết đau. Ông đưa cho tôi tờ giấy có hình chỉ dẫn cách tập.

Khỏi bị mổ đầu gối, tôi mừng quá và tôi gọi báo tin mừng cho anh chị Thanh bồ tèo của tôi ở Houston. Tôi nói bác sĩ chuyên môn chụp thêm hình đầu gối phải lúc tôi đứng và ngồi, ông cho biết xương đầu gối phải của tôi tốt. Tôi chỉ cần tập là đầu gối tôi sẽ hết đau. Tôi nổ văng miễng lần nữa, rằng chắc là tôi thiếu vụ ý nên bắp thịt chân của tôi yếu. Anh chị Thanh cười chịu thua tôi luôn!

Bắp thịt của người cao niên.

Bắp thịt lưng của tôi. Tôi còn nhớ mấy năm trước, bắp thịt lưng của tôi bị đau thắt. Tôi đi khám bác sĩ gia đình, khi tôi nằm xuống cho ông khám, xong tôi ngồi dậy không được vì bắp thị lưng tôi đau quá sức, ông bác sĩ phải giúp tôi ngồi dậy. Rồi ông bác sĩ đưa cho tôi tờ giấy có mấy hình chỉ dẫn cách tập bắp thịt lưng. Tôi liên tưởng đến hình ảnh cụ già, tay trái ôm thắt lưng, tay phải chống gậy, khom lưng đi khó khăn trên đường, làm tôi chán đời. Thế là tôi chí cố tập bắp thịt lưng của tôi. Tôi chỉ tập vài ngày là bắp thịt lưng của tôi hết đau. Tôi tiếp tục nằm trên giường tập mỗi buổi sáng. Bây giờ bắp thịt lưng của tôi mạnh như thời trai trẻ. Mỗi sáng tôi nằm trên giường, khi tôi ngồi dậy tôi không cần vịn vào đâu, tôi chỉ cần co chân lên rồi bung người là tôi ngồi dậy nhanh như chớp như vỏ sĩ thiếu lâm. Bây giờ tôi đi thoăn thoắc với lưng thẳng băng, các cô cứ tưởng tôi tuổi lục tuần, tôi cười không đính chính!

Bắp thịt PC (Pubococcygeus muscle) của tôi. Nam nữ đều có bắp thịt PC, nó như chiếc võng một đầu nối vô xương mu, đầu kia nối vô xương đuôi của xương sống. PC như chiếc võng, nâng xương chậu trong đó có những bộ phận, bọng đái, tử cung, cửa mình, phần nhỏ ruột và trực tràng (rectum). Khi chiếc võng PC yếu, gây nên rỉ nước tiểu rất khó chịu.

Một lần tôi bị rỉ nước tiểu, quần lót của tôi bị ướt rất khó chịu, tôi chán đời quá sức. Tôi đi khám bác sĩ chuyên môn về bọng đái, và ông cho tôi uống thuốc để trị rỉ nước tiểu.

Uống thuốc trị rỉ nước tiểu, tôi bị phản ứng phụ. Thuốc nầy giúp nước tiểu bớt rỉ, nhưng khi làm chuyện ý thì súng của tôi bắn khô (shoot dry), vì thuốc giúp ngăn chận nước tiểu rỉ, nó cũng ngăn chận tinh dịch thoát ra ngoài. Thay vì tinh dịch thoát ra ngoài, nó dội ngược vô bọng đái. Thấy tôi "shoot dry", đối tượng tưởng tôi già hết đạn, nhìn tôi cười đểu, tôi quê quá. Tôi than "shoot dry" với ông bác sĩ gia đình, rồi ông cười và nói, ông không làm gì hơn được! Tôi chán đời, nhưng tôi chưa chịu thua.

Bắp thịt PC. 

Tôi vô mạng tìm tòi về rỉ nước tiểu. Tình cờ tôi đọc một bài của một ông bác sĩ nói về bắp thịt PC (Pelvic floor muscles) hình trên. Bắp thịt PC như chiếc võng, một đầu nối với xương mu, đầu kia nối với xương đuôi của xương sống. Chiếc võng PC có nhiệm vụ nâng xương chậu trong đó có bọng đái. Khi đầu mình ra lệnh thì bắp thịt bọng đái (Bladder) bóp thắt đẩy nước tiểu ra ngoài, đồng thời đầu ra lệnh cho bắp thịt Sphincter hình trên buông thả. Khi bắp thịt Sphincter buông thả thì nước tiểu theo bắp thịt Urethra hình trên ra ngoài.

Bọng đái và bắp thịt Sphincter nằm trên chiếc võng PC. Nếu chiếc võng PC yếu, bọng đái và bắp thịt Sphincter sẽ bị sệ. Khi bắp thịt Sphincter bị sệ, vô tình trạng như buông thả nhưng buông thả ít thôi đủ hí hí cho nước tiểu rỉ. Một tia sáng loé lên trong đầu tôi, bắp thịt PC yếu là thủ phạm của rỉ nước tiểu.
 
Bắp thịt PC của tôi không có tội gì to lớn, nó chỉ có tội già yếu thôi. Tôi đồng ý cho nó già, nhưng tôi không cho nó yếu. Tôi tập bắp thịt PC cho nó mạnh trở lại, như tôi tập bắp thịt lưng của tôi.

Mỗi lần đi tiểu, tôi không đứng mà tôi ngồi (Chị Bảy mà!) để cho lúc tập, nước tiểu khỏi bị văng tùm lum. Khi đi tiểu xong, tôi tiếp tục ngồi và gồng nín thả...nín thả... 30 lần và lần đi tiểu nào tôi cũng tập như vậy. Tôi tưởng tượng như tôi đang giật nâng (gồng nín) chiếc võng PC lên rổi buông thả xuống. Mỗi lần như vậy nước tiểu có xịt ra chút chút, rồi khô hẳn. Kết quả, khi chiếc võng PC mạnh trở lại không bị sệ, bắp thịt Sphincter được đóng kín, quần lót của tôi bây giờ khô rang. Bây giờ mỗi lần đi tour, tôi ngồi xe 4, 5 giờ mà tôi không hề đòi đi tiểu, trong khi đó các cụ non 50-60 đòi ngừng xe để đi tiểu liên miên, còn cụ già 70-80 nầy ngồi tỉnh bơ cười ruồi! Hơn nữa bây giờ súng của tôi không còn "shoot dry" mà bắn ra đạn gây ngập lụt, tôi sướng hả hê! Khi bắp thịt PC mạnh, nó giúp súng của tôi co giật và bắn rất mạnh, làm đối tượng của tôi cũng hả hê nễ phục! Nên nhớ, chiết võng PC của nữ mạnh, co thắt làm đối tượng nam mê hồn trận. Tập bắp thịt PC được lợi "một công hai chuyện".

Bắp thịt phía trước và phía sau đùi phải của tôi.

Khi tôi biết đầu gối phải của tôi bị đau không phải vì bị xương mẻ, mà vì 4 bắp thịt phía trước đùi phải (quads muscles) và 3 bắp thịt phía sau đùi phải (hamstring muscles) của tôi yếu, tôi mừng quá. Tôi sẽ tập cho những bắp thịt đùi nầy mạnh trở lại. Tôi tập như tôi đã tập cho bắp thịt lưng và bắp thịt PC. Tôi cảm thấy yêu đời trở lại.

Đây là tên của 4 bắp thịt phía trước đùi, bốn bắp thịt nầy có 4 màu khác nhau. Rectus Femoris màu blue, Vastus Intermedius màu green, Vastus Lateralis màu vàng, Vastus Medialis màu đỏ. 4 bắp thit nầy cùng với 3 bắp thịt sau đùi giúp dũi chân, co chân. Các thể thao gia và lực sĩ cần 4 bắp thịt nầy phải thật mạnh. 4 bắp thịt trước đùi và 3 bắp thịt sau đùi có nhiệm vụ nâng đở đầu gối. Các bắp thịt nầy yếu là đầu gối yếu. 

Nhìn hình bắp thịt phía trước đùi nối với bắp thịt bụng.
Bốn bắp thịt phía trước đùi nối với bắp thịt bụng, nếu tập cho bụng thon rắn chắc là mình gián tiếp giúp phụ lực cho bắp thịt phía trước đùi. Bụng của tôi bây giờ thon và rắn chắc nổi 6 cục mờ mờ, là nhờ tôi tập bụng mỗi buổi sáng.

Ông bác chuyên môn về đầu gối, đưa cho tôi tờ giấy với 6 hình chỉ dẫn cách tập đầu gối. Tôi chỉ tập theo 1 hình trong tờ giấy, cộng thêm ba thế mà tôi tập lậu nay. Kết quả, đầu gối phải của tôi hết đau.

Tôi tập 4 thế trong 5 ngày, mỗi ngày tập hai lần, đầu gối tôi hết đau. Tôi vừa đi chơi tennis về, hôm nay tôi chơi 3 sets, tôi chạy 2 giờ  mà đầu gối không có đau. Lâu nay tôi tập có ba thế như hình hai cô gái áo đỏ và chàng mặc áo xanh dưới đây, nhưng tôi tập không đủ "dose". Bây giờ tôi tập 4 thế và đủ "dose" y như bác sĩ dặn trong các hình dưới đây, kết quả tuyệt vời làm tôi ngạc nhiên quá sức.

Đây là cách tôi tập 4 bắp thịt phía trước đùi (quads muscles). Khi tập tôi thường vịn vào cột hoặc vách tường bằng tay ở không, vì tôi muốn có điểm tựa để tôi kéo gập chân lại tối đa để cho bắp thịt quads căng cứng tối đa. Kéo bàn chân gập lại như trong hình rồi giữ 30 giây. Làm 10 lần cho mỗi chân. Tập hai lần một ngày.

Đây là 3 bắp thịt phía sau đùi (hamstring muscles). Ba bắp thịt nầy nối vô xương đầu gối, giúp dầu gối co vô giản ra, giúp xoay đầu gối, giúp xương đùi di chuyển, giúp con người đứng với đầu gối co. 

Đây là cách tôi tập bắp thịt phía sau đùi (hamstring muscles). Kéo bàn chân và gồng ấn nhẹ chân xuống ghế cho tới khi bắp thịt căng cứng như trong hình rồi giữ 30 giây. Làm 10 lần cho mỗi chân. Tập hai lần một ngày.

Đây là cách tập giúp chân tôi mấy năm nay. Tôi đứng hai chân dang ra cở vai, hai bàn tay không cầm tạ mà mở ra và các ngón tay sát vào nhau, dủi thẳng sát hai bên hông với hai bàn tay úp sát vô hai đùi. Tôi giữ lưng thẳng, rồi nhún xuống như trong hình cho tới khi đầu ngón tay chạm đất, rồi tôi đứng lên. Nhún xuống đứng lên như vậy 30 lần. Nếu mới bắt đầu tập thì 10 lần rồi tăng dần lên 30 lần. Tập 2 lần mỗi ngày.   

Nói chung chung về bắp thịt của người cao niên. Tôi chủ trương, bắp thịt của ngưòi cao niên có quyền già theo chủ của nó, nhưng nó không có quyền yếu vì chủ của nó chưa muốn yếu. Ai đồng ý với tôi, thì sẽ thấy đời đáng yêu dài lâu!

Từ chổ tôi có thể bị hư đầu gối, đi dứng khó khăn, ngồi lắc ghế xích đu chờ chết, đến bây giờ đầu gối tôi mạnh như trai tơ, tôi chơi tennis 2, 3 giờ không thành vấn đề. Tôi nói ra khó có ai tin, nhưng đó là sự thật. Tôi có thể kết luận rằng, sức khoẻ về bắp thịt của người cao niên nằm trong đầu của người cao niên, chí cố tập luyện là mình có thể "cải lão hoàn đồng".

Bắp thịt của người cao niên, già yếu theo chủ của nó trong thời gian quá lâu, muốn cho nó mạnh trở lai thì chủ của nó phải chí cố tập luyện kiên trì! tth

Click Vào Đây - Để xem cách tập bắp thịt lưng.

Click Vào Đây - Để xem cách tập bắp thịt PC.

Sunday, May 28, 2017

Duyên Phận - Tố My, Quỳnh Như


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Duyên Phận/Ca sĩ Tố My, Quỳnh Như


Friday, May 26, 2017

Con Đường Mang Tên Em - Như Quỳnh, Trường Vũ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Con Đường Mang Tên Em/Ca sĩ Như Quỳnh, Trường Vũ


Tuesday, May 23, 2017

Khóc Một Giòng Sông - Ngọc Hạ


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Khóc Một Giòng Sông/Ca sĩ Ngọc Hạ


Thursday, May 18, 2017

Huế Đêm Trăng - Trung Hậu


Click Vào Đây - Nhạc phẩm Huế Đêm Trăng/Ca sĩ Trung Hậu


Monday, May 15, 2017

Những hình quý giá về lịch sử...


Đây là những hình quý giá về lịch sử, trong đó có hình của nhiều nhân vật nổi tiếng thế giới. Có những hình trên 100 năm củ. Tôi cám ơn KQ63D Phạm Đăng Luân, Phi Đoàn Trưởng Phi Đoàn Trực Thăng 219 của VNCH, đã forward cho tôi những hình quý hiếm nầy. Cám ơn Luân ơi. tth
  

FANTASTIC HISTORICAL PICTURES--

 Gives a new prospective to these photos, some from over 100 yrs ago.
                                                                         
                                                     A Washington, D. C. Filling station in 1924
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-34.jpg

Audrey Hepburn (WOW)
image

Mark Twain in 1900
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-20.jpg
image
Charlie Chaplin at 27 years old in 1916
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-28.jpg

A car crash in Washington D.C. Around 1921
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-52.jpg

Albert Einstein, 1921
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-11.jpg

Brigadier General and actor Jimmy Stewart.
Stewart flew 20 combat missions over Nazi-occupied Europe, and even flew one
Mission during Vietnam.
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-2.jpgLove

Pablo Picasso
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-3.jpg

Elizabeth Taylor in 1956 (another WOW)
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-29.jpg

Alfred Hitchcock
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-51.jpg

Big Jay McNeely, Olympic Auditorium, 1953
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-30.jpgI

Charles Darwin
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-24.jpg

Clint Eastwood, 1962
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-26.jpg

Hindenburg Blimp crash
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-16.jpg

British Soldiers Returning from the front in 1939
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-17.jpg

Albert Einstein on a Long Island beach in 1939
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-21.jpg

Samurai Training 1860
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-14.jpg

Winston Churchill, 1941
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-10.jpg

Country store in July 1939 Gordonton, North Carolina
.http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-19.jpgo

Unemployed Lumber Worker and His Wife 1939
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-50.jpg

W.H. Murphy testing the bulletproof vest in 1923
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-27.jpg

Marilyn Monroe (WOW again)
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-13.jpgIi

Joan Crawford on the set of Letty Lynton, 1932
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-18.jpg

An RAF pilot getting a haircut while reading a book between missions
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-49.jpg

Babe Ruth's 1920 MLB debut
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-33.jpg

Clint Eastwood working on his 1958 Jag XK 120 in 1960
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-43.jpg

View from the Capitol in Nashville, 1864
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-45.jpg

Baltimore Slums, 1938
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-46.jpg

American Poet Walt Whitman, 1868
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-15.jpg

  Louis Armstrong practicing backstage in 1946http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-31.jpg

Girls delivering ice, 1918
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-8.jpg

Lou Gehrig, July 4, 1939. Photo taken right after his famous retirement speech.
.http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-4.jpg
He would pass away just two years later from ALS.

Times Square 1947
.http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-5.jpg

Lee Harvey Oswald, 1963, being transported to questioning before his murder
Trial for the assassination of President John F. Kennedy.
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-6.jpg

Helen Keller meeting comedian Charlie Chaplin in 1918
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-7.jpg

Burger Flipper 1938
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-9.jpg

Madison Square Park New York City around 1900
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-12.jpg

Union Soldiers taking a break 1863
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-23.jpg

WWII soldiers at Easter
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-25.jpg

Red Hawk of the Oglala Tribe on horseback 1905
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-32.jpg

Boys selling flowers in 1908
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-35.jpg

An Oklahoman farmer during the great dust bowl in 1939
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-36.jpg

Louis Armstrong plays to his wife, Lucille, in Cairo, Egypt 1961
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-37.jpg

Brooklyn Bridge in 1904
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-38.jpg

Two Boxers after a fight
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-39.jpg


Sophia Loren and Jayne Mansfield (double WOW)
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-41.jpg


Brothers Robert Kennedy, Edward 'Ted'  Kennedy and John F. Kennedy outside the Oval Office.
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-42.jpg

Cornell Rowing Team 1914
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-44.jpg

Henry Ford, 1919
http://boredomtherapy.com/wp-content/uploads/2014/07/colorized-old-photos-48.jpg